Nhật ký
“Sáng nay ta nhận được một cuộc gọi khá thú vị từ phía cảnh sát. Cháu có muốn biết họ đã hỏi ta những gì không?”
Quả trám đỏ.
Áo len ngày hôm nay.
Ông bác sĩ ăn sáng với bánh kếp hoặc bánh tổ ong. Có một vết bẩn nhỏ do sirô rớt ra ở phía dưới cổ áo. Tôi có thể ngửi thấy mùi đường. Nó làm bụng tôi cồn cào vì đói. Tôi được phát bánh Cheerios và sữa, tuy đó đúng là món tôi thích nhưng chắc chắn không thể ngon bằng bánh kếp hay bánh tổ ong.
Tôi nhớ món bánh kếp của mẹ. Mẹ làm món ấy ngon kinh khủng.
“Anson, cháu lại nghĩ đi đâu rồi. Khi người khác nói chuyện với cháu, cháu cần cố gắng tập trung vào giọng nói của họ. Sẽ hữu ích nếu cháu nhìn vào mắt họ, cố dẹp bỏ những lời lẽ huyên thuyên trong đầu.”
Nãy giờ tôi vẫn nhìn vào mắt ông bác sĩ đấy chứ, mặc dù với tôi, ông ta chẳng khác gì vô hình.
Tôi có thể nhìn xuyên qua ông bác sĩ nếu muốn, việc đó cũng dễ dàng y như nhìn thấu bên trong cái đầu của ông ta và…
“Anson.”
Tôi ngửi thấy mùi sirô thoang thoảng.
Tôi nhìn vào mắt ông ta.
Tôi mỉm cười.
“Dạ?”
“Cháu có muốn biết cảnh sát đã hỏi ta những gì không?”
“Có ạ. Cháu rất muốn.”
Ông ta liếc xuống sổ tay. “Người gọi đến là Thanh tra Welderman của Sở Cảnh sát Greenville. Ông ta nói họ đã ghé qua nhà cháu mấy lần để thẩm vấn hàng xóm của cháu, gia đình…” Ông ta lại lóng ngóng lật sổ. “Carter, Simon và Lisa. Có vẻ họ vẫn đi vắng chưa về. Điều đó thôi thúc ông ta gọi đến cơ quan của Simon Carter để kiểm tra, hóa ra đã lâu anh ta không đi làm. Vợ anh ta, vốn ở nhà nội trợ, dường như cũng mất tích luôn rồi.”
Mắt ông bác sĩ vẫn dán vào cuốn sổ trong một giây, đọc lướt những phần ghi chú, sau đó ông ta ngẩng lên nhìn tôi và cau mày. “Vậy là có đến bốn người lớn, bao gồm cả cha mẹ cháu, hiện đang mất tích hoặc đã chết. Những gì cảnh sát tìm thấy sau trận hỏa hoạn kinh hoàng tại nhà cháu - vụ việc đã được xác định là cố ý phóng hỏa - là ba thi thể và một cậu bé, cậu bé dường như không biết khóc, bị bỏ lại phía sau mà giờ đang ngồi đối diện với ta trong phòng làm việc của ta.” Cặp kính lại được tháo xuống, nhưng lần này cử chỉ đó chẳng có chút diễn sâu. Ông ta gỡ kính ra khỏi mũi rồi thả cho nó rơi xuống trước ngực. “Thú thật với cháu, Anson, tình hình này không ổn. Không ổn một chút nào. Cảnh sát nhất định là đang rất bức xúc. Họ muốn thẩm vấn cháu. Họ rất, rất muốn thẩm vấn cháu. Dĩ nhiên, ta đã từ chối. Cháu là trẻ vị thành niên do ta chăm sóc và quản lý, và ta không muốn bắt cháu phải chịu đựng điều đó.” Ông ta nhoài người về phía trước và hạ giọng. “Chưa đầy một tiếng sau cuộc nói chuyện với Thanh tra Welderman, ta lại nhận được điện thoại của vị công tố viên mà hôm trước ta đã nói với cháu. Cháu còn nhớ ông ta không? Cái người muốn nói chuyện với mẹ cháu ấy mà. Ông ta bảo tốt hơn hết ta nên cho phép cảnh sát thẩm vấn cháu, dĩ nhiên là dưới sự giám sát của ta. Ông ta khá cương quyết. Ông ta còn đòi xem cả những ghi chép của ta nữa. Ta đáp rằng những buổi nói chuyện giữa ta và cháu đều được giữ bí mật tuyệt đối, và mọi thứ cháu nói với ta được xem như thông tin riêng tư, ta sao có thể tiết lộ với ông ta. Ta đã chống trả, Anson ạ. Ta chống trả quyết liệt, vì cháu.
Nhưng những người này, cảnh sát, công tố viên… họ dường như cho rằng cháu đóng một vai trò nào đó trong toàn bộ vụ việc, và ta phải thú thật, cháu chưa nói với ta bất cứ câu gì khiến ta tin vào điều ngược lại. Ta chỉ có thể cầm chân bầy sói được đến thế thôi, Anson ạ. Cháu cần phải cho ta biết chuyện gì đã xảy ra.”
Con dao của tôi lại nằm trên bàn ông ta. Tôi không nghĩ ông ta lấy ra rồi để đó, vì hôm nay nó nằm ở góc bàn gần chỗ tôi ngồi, không phải ở chỗ hôm qua ông ta đã đặt. Tôi có thể với lấy nó nếu muốn. Tôi có thể lôi nó ra khỏi cái túi nhựa và cắm phập vào cổ ông bác sĩ tốt bụng trước khi ông ta kịp nguệch ngoạc mấy từ tiềm ẩn nhiều nguy hiểm vào cuốn sổ nhỏ, chắc chắn là trước khi ông ta kịp gạch chân những từ đó.
Tiềm ẩn nhiều nguy hiểm
Ông ta lại quan sát tôi, để những giây câm lặng cứ thế trôi đi theo từng tiếng tích tắc, chồng chất lên nhau hệt như trò chơi rút gỗ. Tôi biết ông ta sẽ dành cả giờ đồng hồ chỉ để ngồi im, chờ tôi mở miệng. Ông ta cứ dùng đi dùng lại chiêu này, những nỗ lực quá ư lộ liễu.
“Cha phóng hỏa rồi bỏ trốn cùng mẹ.”
Cặp kính lại được đeo lên. “Chà, đó là một cách nghĩ khá thú vị, nhưng tại sao ông ấy bỏ lại xe của mình? Tại sao bỏ lại cả xe của mẹ cháu nữa? Họ đã đi đâu? Tại sao đi mà không có cháu?”
“Cháu không biết họ đi đâu, và cháu không biết tại sao họ bỏ cháu lại.”
“Những người đàn ông chết trong nhà cháu là ai?”
“Cháu không biết.”
“Vợ chồng hàng xóm nhà cháu đang ở đâu ? “
“Cháu không biết.”
“Ai là người đã phóng hỏa?”
“Cha.”
Ông ta muốn hỏi tôi về tấm ảnh. Tôi biết ông ta vẫn đang giữ nó, có thể là trên người, có thể là trong túi quần kaki hoặc kẹp đâu đó trong cuốn sổ ghi chép kia.
“Cha cháu phóng hỏa nhằm mục đích gì?”
“Cháu không biết.”
“Những người đàn ông đó là ai, ba thi thể cảnh sát tìm thấy trong nhà, họ đến để làm hại cha cháu à? Có phải họ định hại mẹ cháu không?”
Tôi không thích điều này.
Không thích chút nào.
Một tràng câu hỏi liên tiếp. Vừa rồi tôi đã trả lời quá nhanh.
Tôi đáp bừa mà chẳng chịu suy nghĩ thấu đáo trước khi nói. Ông ta đang nắm quyền kiểm soát cuộc đối thoại. Cha sẽ không hài lòng đâu. Tôi cần phải kiểm soát cuộc đối thoại. Nghĩ kĩ rồi hẵng nói, nghĩ kĩ rồi hẵng nói. Tôi đang…
“Anson này, cháu có biết thân ngữ học nghĩa là gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Thân ngữ học là bộ môn nghiên cứu ý nghĩa của những chuyển động cơ thể, ngôn ngữ cơ thể. Biểu cảm, cử chỉ, hành vi không lời, liên quan đến bất cứ phần nào của cơ thể. Ta được đào tạo chuyên sâu về thân ngữ học, hay cách diễn giải ngôn ngữ cơ thể, nó giúp ta nhận ra khi ai đó không trung thực. Chúng ta đã trao đổi về cảm giác của ta đối với những người nói dối hoặc bốc phét. Khi ai đó nói dối hoặc bốc phét, phần còn lại của cơ thể họ sẽ để lộ nhiều manh mối cho phép ta nhìn thấu những lời dối trá, bịa đặt của họ. Nói chuyện với một người càng lâu, ta càng dễ dàng bắt bài họ. Cuối cùng, sẽ đến lúc không ai có thể nói dối mà qua mặt được ta. Cháu và ta, Anson, đang tiến gần đến ngưỡng ấy rồi. Điều đó có ý nghĩa gì đối với cháu? Hừm, nó có nghĩa là cháu cứ việc tiếp tục nói dối ta, và ta sẽ nhận ra cháu nói dối, hoặc cháu có thể nói sự thật, trong trường hợp đó ta cũng nhận ra cháu nói thật. Nó có nghĩa là cháu đang đứng trước hai ngã rẽ và cần phải đưa ra quyết định. Cháu có thể bắt đầu trả lời câu hỏi của ta một cách thành thực, những gì cháu nói sẽ được giữ kín theo nguyên tắc bảo mật thông tin giữa bác sĩ với bệnh nhân và không thể được sử dụng để chống lại cháu. Hoặc cháu cứ việc tiếp tục nói dối ta. Nếu cháu quyết định đi theo con đường đó, vậy thì ta chẳng thể làm được gì nhiều để giúp cháu nữa.” Oglesby ngả người ra lưng ghế. “Với tư cách là bác sĩ của cháu, ta sẽ cho phép các điều tra viên thẩm vấn cháu và để họ sử dụng bất cứ biện pháp nào họ thấy phù hợp. Ta sẽ hỗ trợ công tố viên nọ theo đuổi mục tiêu ông ta nhắm tới. Cháu sẽ rời khỏi trung tâm này để chuyển đến một nơi khác kém nhân từ hơn rất nhiều, nơi mà một cậu bé nhỏ tuổi, ưa nhìn như cháu bị xem như đồng tiền trong tay kẻ khác, chẳng hơn gì một đồ vật, một thứ tài sản để người ta sử dụng rồi vứt bỏ. Cháu sẽ vụn vỡ và chết dần chết mòn, sẽ không có cách nào quay lại được đâu. Khi một cậu bé sa chân vào nơi như thế cậu ta sẽ không bao giờ có thể trở lại mà chỉ càng chìm sâu xuống vực thẳm không đáy. Ngày qua ngày, cháu sẽ tự đào cho mình cái hố mỗi lúc một sâu thêm và trốn trong đó, chỉ để thấy rằng lũ quái vật ưa bóng tối hơn ánh sáng và chúng sẽ hớn hở theo cháu vào trong.”
Ông ta bỏ kính ra. “Ta muốn giúp cháu, Anson ạ. Ta hy vọng cháu hiểu được điều đó, nhưng thời gian sắp hết rồi.”
Đến đây, ông ta kết thúc buổi điều trị, muộn hơn gần mười phút so với ngày thường, rồi dẫn tôi đi qua hành lang, qua phòng y tế, để về phòng tôi.
Cửa phòng đứa con gái nọ đang mở lúc chúng tôi đi qua, y tá Gilman đến đưa đồ ăn trưa cho cô ấy. Cô ấy ngồi trên giường, thu lu bó chặt lấy hai chân.
Cô ấy nhìn tôi khi tôi đi qua, và tôi cũng nhìn cô ấy.
Dẫu muốn, tôi cũng không thể quay đi.