Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 4 • 10:12 sáng

Clair và Kloz xúm lại quanh chiếc điện thoại có loa ngoài bên trong phòng làm việc nhỏ mà Klozowski “xí” làm của riêng khi đến Bệnh viện John H. Stroger Jr. Thực ra nó chỉ là một phòng khám không dùng đến mà thôi. Các loại hộp và trang thiết bị lỗi thời chất cao đến tận trần, căn phòng cách căng-tin một đoạn hành lang, vừa hay lại khuất tầm mắt của những người trong đó.

Nash đang ở đầu dây bên kia, Clair kể lại cho anh và Kloz nghe những gì Poole nói với cô.

Nash hẳn đã lấy tay bịt máy di động. Anh loáng thoáng nói to câu gì đó cô không nghe rõ, sau đó lại tiếp tục cuộc điện thoại. “Tất cả đều là bịa đặt, hai người biết mà, phải không?”

Mặt Klozowski trở nên trắng bệch, gần như trong suốt dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình laptop cỡ lớn. “Chắc chắn là do Bishop.” Anh ta nói. “Bằng cách nào đó hắn đã ngụy tạo hồ sơ nhà đất của quận.”

Clair cũng muốn tin vào điều này lắm. “Hồ sơ điện tử thì còn có thể. Nhưng hồ sơ giấy ư? Poole nói anh ta phải lục lọi cả tá thùng và tủ hồ sơ cũ cùng với cảnh sát trưởng quận dưới tầng hầm của tòa nhà hành chính công để tìm kiếm thông tin này. Kể cả Bishop xoay xở đột nhập được vào trong đi nữa, và tôi không nghi ngờ gì chuyện hắn có thể, theo như những gì anh ta nói thì có vẻ dưới đó rất lộn xộn, làm sao Bishop biết được phải tìm bản gốc ở đâu để mà tráo đổi?”

Kloz đang suy nghĩ rất lung. Cô có thể nhận ra điều đó trong mắt anh ta. “Tôi không cho rằng mọi chuyện đơn giản thế. Thử nghĩ mà xem, hồ sơ giấy ư? Hắn sẽ phải đột nhập vào đó hai lần. Lần thứ nhất là để đánh cắp bản gốc, lần thứ hai là thay bản gốc bằng bản giả. Hắn cần thời gian để sao chép mọi thứ của bản gốc, từ kiểu chữ, định dạng, loại giấy… hồ sơ điện tử thì đơn giản, chỉ việc xâm nhập hệ thống, gõ vài phím, xong xuôi có thể thoát ra an toàn. Bản in là đồ cổ, khó làm giả lắm.”

“Nhưng không phải không thể.” Nash nói.

“Thôi nào, chúng ta cần tập trung.” Clair nói. “Không thể sao nhãng được. Cuộc tìm kiếm có kết quả gì chưa?”

“Mới đi hết được bốn khối nhà. Lực lượng gồm quân ta và quân liên bang, nhưng khu vực đó lại đông người sinh sống. Thời tiết thì khắc nghiệt, tình hình tiến triển khá chậm.” Nash nói.

Cô lại quay sang Kloz. “Có khớp được thêm người nào với mấy bản cáo phó không?”

Kloz thở dài, cầm một cây bút lên và bắt đầu quay giữa các kẽ tay, mắt lại dán vào laptop của mình. “Tôi cần thêm dữ liệu.”

“Tôi cho anh dữ liệu rồi còn gì. Bệnh viện đã cho anh quyền truy cập toàn bộ hồ sơ nhân viên đấy thôi.”

Kloz gật đầu. “Và điều đó rất hữu ích. Nhờ vậy tôi có thể khớp tên của tám nạn nhân trong tầm ngắm với dữ liệu cáo phó mà tất cả các tòa soạn báo trong thành phố gửi đến. Bọn họ đều đang ở trong khu lều trại mà cô dựng lên tại căng-tin. Nhưng vấn đề là thế này. Nếu xem xét lại ba nạn nhân đầu tiên là người trưởng thành, Reynolds, Davies, và Biel, thì chỉ có Davies thực sự làm việc tại bệnh viện. Reynolds bán bảo hiểm cho UniMed America Healthcare, còn Darlene Biel là trình dược viên. Bệnh viện không có danh sách nhân viên của các bên đối tác kinh doanh.”

“Không có thì đi lấy về.” Clair nói.

Kloz búng tay. “Cô tưởng thế này là xong hả? Cô có biết bệnh viện tầm cỡ này làm việc với bao nhiêu đối tác không?”

“Chúng ta không có thời gian chơi Trivial Pursuit* đâu, Kloz.”

*Chú Thích:

Trivial Pursuit là một trò chơi đòi hỏi phải vận dụng kiến thức trong nhiều lĩnh vực để trả lời các câu hỏi ngẫu nhiên.

“Hai trăm ba mươi ba.” Anh ta nói. “Tôi lấy được danh sách cách đây khoảng hai mươi phút, tôi đã cử nhân viên của tôi ở Sở liên lạc với tất cả các công ty đó, nhưng sẽ mất thời gian đấy.”

Clair nói: “Vậy là anh tìm ra tám nạn nhân trong tầm ngắm làm việc ở bệnh viện, nhưng vì hai trong ba nạn nhân đầu tiên làm ở nơi khác, nên tổng số nạn nhân hắn có thể nhắm đến sẽ lớn hơn rất nhiều?”

Kloz chậm rãi gật đầu. “Ý tôi là vậy đấy. Chúng ta đang bảo vệ cho tám gia đình, nhưng làm thế cũng không ngăn cản được Bishop, hoặc tên hung thủ giấu mặt, hoặc cả hai. Hắn sẽ chỉ nhún vai bỏ qua rồi chuyển sang người khác trong danh sách mà thôi.”

Clair nhìn màn hình laptop của Klozowski. “Tất cả bọn họ đây à?”

“Đó là những gì chúng tôi tìm được tính đến giờ phút này.”

Cô chăm chú đọc những cái tên. “Tôi nghĩ… tôi nghĩ chúng ta cần tập trung vào một phạm vi nhỏ, xem những gì chúng ta có, chứ không phải thứ ta không có. Bishop không vô cớ nhắm vào những người này đâu. Nhất định là có điểm chung.”

“Thì chính nhờ đó mà chúng ta đến được đây đấy thôi.” Kloz nói. “Tất cả bọn họ đều làm việc trong lĩnh vực y tế.”

“Ừ, nhưng cụ thể là họ làm công việc gì trong lĩnh vực y tế? Điều gì kết nối bọn họ lại với nhau? Trong vụ này có một sợi dây xuyên suốt. Chỉ là chúng ta chưa nhìn ra.”

Dùng chính cây bút trong tay, Kloz bắt đầu liệt kê các nạn nhân trong tầm ngắm dựa theo nghề nghiệp. “Bán bảo hiểm, bác sĩ ung bướu, trình dược viên, một kỹ thuật viên X-quang, một kỹ thuật viên MRI, hai y tá, một bác sĩ phẫu thuật, một y tá phẫu thuật, một trợ lý kế hoạch, cuối cùng là người phụ nữ phụ trách Phòng Tiếp nhận Bệnh nhân ở tầng dưới. Cô có thấy điểm chung nào không? Vì tôi khá giỏi trong chuyện phát hiện điểm chung mà còn bó tay đây.”

Clair lấy cây bút khỏi tay Kloz rồi đặt lên chiếc bàn tạm. “Tôi vẫn chưa hiểu những người này có liên quan gì đến những việc hắn làm với bọn trẻ, dìm chết chúng như thế. Ở đây còn ẩn chứa một lý do khác nữa.”

“Chắc chắn là để trả thù cho việc làm nào đó của bố mẹ chúng, một việc chúng ta vẫn chưa nhìn ra được.” Nash trả lời qua loa thoại. “Trừng phạt con cái vì tội lỗi của bố mẹ, đúng chuẩn mô thức của Bishop.”

Điện thoại của Clair reo vang. Cô lấy máy ra khỏi túi. “Sophie Rodriguez gọi.” Cô nhấn nút nghe. “Sophie à? Tôi bật loa ngoài rồi đấy. Tôi đang ngồi cùng với Kloz, và Nash cũng đang nghe ở đường dây khác.”

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia thở đầy nặng nhọc, như thể hụt hơi. “Mọi người đang ở đâu? Gabrielle Deegan vừa gọi đến. Chúng ta cần nói chuyện.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.