Porter
Ngày 4 • 8:14 tối
“Mẹ à, làm ơn đưa điện thoại của mẹ cho Sam đi.” Bishop nói, khói bốc ra từ họng súng khiến không khí trước mặt hắn trở nên méo mó.
Sarah chìa tay ra, đưa điện thoại cho anh. “Anson, con yêu, sao con lại nói với người đàn ông tốt bụng này là cha con đã chết? Cha mẹ đâu có nuôi dạy con như thế. Cuốn sổ nhỏ ấy của con toàn là những lời dối trá.”
Cái xác tuột khỏi tay Porter, đổ gục dưới chân anh.
Anh buông dao.
Tim anh đập dồn.
Bishop khuỵu chân xuống, nhặt lấy con dao và đặt khẩu 0,38 lên mặt quầy cạnh máy làm bắp rang.
“Không phải tất cả đâu, mẹ. Chỉ một ít thôi. Những lời nói dối nho nhỏ vô hại cài cắm chỗ này chỗ nọ. Xưa nay mẹ luôn giỏi trò đó mà.”
Ánh mắt Porter nhìn từ bàn tay Sarah đang xòe ra, sau đó chuyển sang cái điện thoại, rồi đến cái xác dưới sàn.
“Trông mặt anh tái quá, Sam ạ. Anh nên ngồi xuống thì hơn. Đôi lúc tôi cũng thấy lo cho anh đấy.” Bishop với sang bên cạnh, cầm lấy một cái ghế gỗ cũ kĩ trong đống đồ bỏ đi và rũ cho đỡ bụi. Lưng ghế và mặt ghế bọc vải hoa lỗ chỗ vết thủng, rách đến tận lớp nhồi bên dưới. Một chân ghế đã bị thứ gì đó gặm nham nhở. Bishop đẩy cái ghế ra phía sau anh và Porter ngồi phịch xuống, chân anh đã nhũn ra như thạch.
“Cái mẹ gì thế này?” Anh nói rất khẽ. “Tao không…”
“Nói năng lịch sự chút đi, Sam.”
Sarah đảo tròn mắt. “Trời ạ, Anson. Con cũng chẳng hơn gì cha con cả.”
Porter cúi nhìn cái xác dưới chân anh. Viên đạn để lại một lỗ tròn nhỏ trên trán mụ, máu chảy rất ít. Không có vết thương đầu ra, có thể là loại đạn đầu rỗng, đã kẹt lại ở bên trong. Mắt mụ nhìn chằm chằm về phía trước, những lời sau cuối mãi mãi in dấu trên môi.
Giờ chúng ta hết nợ rồi, Anson. Ta không thể chạy trốn được nữa. Ta đã làm tất cả những gì con yêu cầu.
Tất cả.
“Bà ta…” Câu nói bật ra rồi khựng lại nơi đầu lưỡi anh.
Bishop khuỵu xuống cạnh cái xác trên sàn, nhìn vào cặp mắt vô hồn của bà ta. “Tên bà ta là Rose Finicky, và bà ta đáng chết, phải chết trăm lần mới đủ đền tội, chẳng phải loại tốt đẹp gì.”
“Finicky?”
“Phải.”
“Bà ta là… Có phải bà ta giết Libby? Có phải vì thế…?”
“Ước gì chúng ta có thời gian để trao đổi về tất cả những chuyện đó, nhưng như tôi đã nói lúc nãy, anh đến muộn. Thế giới này chẳng chờ đợi ai, mà hôm nay chúng ta lại có quá nhiều việc phải giải quyết cùng lúc.”
Porter cảm thấy ánh mắt Sarah đang dán vào mình. Mẹ của Bishop. Nhưng anh không thể nhìn cô ta. Không thể nhìn vào mặt cô ta. Không phải bây giờ, và có lẽ không bao giờ anh có thể. Không hiểu sao anh biết cô ta đang cười, và điều đó khiến cho mọi việc càng thêm muôn phần tồi tệ. “Mày định giết cả cô ta à?”
Sarah di di chân. “Nó sẽ không làm hại tôi. Phải không, Anson?”
“Không ư? Để xem. Để xem thế nào.”
“Mẹ đã dẫn Finicky đến đây, đúng như con yêu cầu còn gì.” Sarah vặc lại.
Bishop nghiêng đầu mỉm cười. “Và bà ta thì dẫn mẹ đến… đúng như con yêu cầu. Hay thật, trên đời có nhiều chuyện được hóa giải một cách thật tự nhiên.”
Bishop chùi con dao lên ống quần, sau đó gập lại và bỏ tọt vào trong túi.
“Finicky đã làm vô số việc kinh khủng. Nhiều việc trong đó diễn ra ở đây, ngay tại khách sạn này.” Bishop nói. “Tôi đã truy tìm bà ta rất lâu, gần bằng thời gian tôi tìm mẹ. Cả hai đều có lý do riêng để lẩn trốn, dĩ nhiên rồi, mỗi người một khác, nhưng chẳng ai trốn được mãi.”
Ánh mắt Porter lại trở về với khẩu súng đặt trên mặt quầy. Anh đang ở cách đó chừng mét rưỡi. Anh có thể lấy được nó. “Nếu bố mày vẫn còn sống, vậy ông ta đang ở đâu? Tại sao phải bịa chuyện về cái chết của ông ta?”
Bishop bật ra tiếng cười khẽ. “Anh ta vẫn chưa đoán ra, mẹ ạ.”
“Bây giờ thì chưa, nhưng rồi anh ta sẽ đoán ra. Mẹ có niềm tin.” Sarah nói. Cô ta tiến tới từ phía sau Porter và lùa tay vào tóc anh.
Porter nhào tới chỗ khẩu súng.
Anh đứng phắt dậy khỏi ghế, chạy vụt đi khi cô ta còn chưa kịp phản ứng. Tay anh chộp lấy súng, anh cầm nó lên khỏi mặt quầy, bước sang một bên, chĩa vũ khí vào cả hai mẹ con. “Không ai được nhúc nhích.”
Bishop mỉm cười. “Sam à, làm thế không…”
Sam bắn một phát sượt qua đầu Bishop. Tiếng nổ âm vang khắp phòng, viên đạn găm vào bức tường phía xa kèm theo một âm thanh trầm đục.
Mẹ Bishop khẽ há miệng. “Mẹ đã bảo rồi, anh ta sẽ bắn con đấy, Anson.”
“Anh ta không bắn con, mẹ ạ.”
“Đưa điện thoại đây.”
“Mẹ đưa điện thoại của mình cho Thanh tra Porter đi.”
“Vừa nãy mẹ đã cố đưa cho anh ta, nhưng tự nhiên anh ta giở chứng đấy chứ.” Cô ta tiến lên phía trước, đưa điện thoại cho anh.
Porter giật phắt cái máy khỏi tay cô ta và vuốt màn hình. “Quay lại đứng cạnh nó.”
Không có sóng.
“Anh muốn gọi điện thì phải lên tầng trên. Những công trình già cỗi như thế này thường gây cản trở sóng điện thoại di động. Tôi đã để lại một thứ cho anh ở phòng 405. Ở trên ấy, máy sẽ hoạt động bình thường. Anh có thể gọi điện khi nào lên đó.”
Porter đưa mắt nhìn quanh phòng và bắt gặp cái cầu thang xoắn dẫn lên trên ở góc phía xa. “Cả ba cùng lên. Mày sẽ nói cho tao biết quả bom và mấy cô bé đang ở đâu, sau đó cả hai mẹ con mày sẽ dắt nhau vào tù. Nếu mày dám trái lời, tao sẽ lại bắn, lần này có thể là cô ta. Lần này có thể tao sẽ không cố tình bắn trượt đâu.”
Bishop đút hai tay vào túi. “Tôi muốn cảm ơn anh vì đã đưa mẹ đến cho tôi, Sam ạ. Cả Finicky nữa. Hẳn hai con chim. Khả năng đi lại của tôi dạo này hơi bị… hạn chế. Anh đã giúp tôi rất nhiều. Mấy tháng trở lại đây đúng là có khó khăn, nhưng bây giờ mọi chuyện đang dần đâu vào đấy rồi. Tôi cảm thấy lạc quan, tin tưởng ở tương lai, thật đấy.”
“Đi ra cầu thang, mau.”
Bishop mỉm cười. “Anh sẽ để chúng tôi đi, Sam ạ. Sau đó anh sẽ lên phòng 405 trên gác và gọi điện thoại. Không phải cuộc điện thoại anh đang ấp ủ trong đầu lúc này, mà là một cuộc gọi hoàn toàn khác.”
“Cảnh cáo lần cuối, ra cầu thang.”
Bishop vươn ra nắm lấy tay bà mẹ và mỉm cười. “Anh sẽ làm đúng theo những gì tôi nói, Sam ạ. Lý do là thế này.”