Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 253 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Đêm lại buông xuống.

Trời không mưa.

Lúc y tá Gilman đưa đồ ăn tối đến cho tôi, tôi hỏi thăm về cô gái ở phòng nọ, nhưng bà ấy không nói cho tôi biết bất cứ điều gì về cô ấy dù chỉ là cái tên. Thay vì vậy, bà ấy đặt khay thức ăn lên giường tôi và mỉm cười, nói: “Cháu mau ăn đi.”

Tôi không muốn ăn. Tôi muốn biết tên cô gái ấy. Tôi muốn nói chuyện với cô ấy. Tôi muốn được gần bên cô ấy đủ để cảm nhận hơi ấm trên làn da và trong từng hơi thở của cô ấy.

Tôi nghe thấy cô ấy khóc. Tôi muốn biết liệu cô ấy có thể cất tiếng cười được chăng.

Tôi không đụng đến bữa tối.

Y tá Gilman rời khỏi phòng lúc nào, tôi cũng chẳng hay.

Khay đồ ăn đặt trên góc giường dần nguội ngắt.

Tôi không muốn nói chuyện với cảnh sát.

Tôi không muốn gặp vị công tố viên mà ông bác sĩ nhắc tới.

Tôi chắc chắn càng không muốn bị đưa tới cái nơi ông ta đã kể.

Đã đến lúc tôi phải ra đi.

Cha hẳn sẽ muốn tôi động não suy nghĩ. Tôi đã vạch ra một kế hoạch.

Vào ban đêm, có một bảo vệ và hai y tá túc trực. Các bác sĩ ai nấy đều ra về, những người còn lại yên vị trong phòng riêng.

Tôi sẽ đi vào ban đêm.

Tôi sẽ đợi đến lúc cô gái kia khóc.

Tôi không muốn cô ấy phải khóc.

Tôi không muốn cô ấy khóc thêm một lần nào nữa, nhưng tôi biết cô ấy nhất định sẽ lại khóc, lúc đó, ít nhất một trong hai y tá sẽ đến mở cửa phòng và vào an ủi, vỗ về cô ấy. Khi biết chắc y tá đã vào trong, tôi sẽ phá khóa cửa phòng mình, đi qua hành lang và lẻn vào phòng cô ấy.

Tiếp đến, tôi sẽ làm cho y tá kia hét lớn.

Hy vọng người đó không phải y tá Gilman mà là người khác. Tôi mến bà ấy. Nhưng nếu chẳng may là y tá Gilman thật thì tôi vẫn sẽ khiến cho bà ấy hét lên. Cha đã dạy tôi cách làm. Tôi sẽ khiến bà ấy hét thật to, đủ để kéo cả y tá thứ hai lẫn nhân viên bảo vệ vào phòng cô gái ấy. Tôi sẽ lùa tất cả bọn họ vào căn phòng đó, và…

Xin phép ngắt lời một lát, ta hãy tạm dừng ở đây cái đã.

Tôi muốn nói rõ điều này.

Tôi không muốn làm đau ai cả.

Không cần thiết phải như thế.

Tôi tuyệt đối không muốn khiến ai đó bị thương.

Nhưng tôi vẫn sẽ làm.

Họ phải ở trong căn phòng đó, còn tôi phải ra đi.

Không còn kết cục nào khác.

Tôi hy vọng không phải làm hại ai.

Tôi không muốn cô gái kia chứng kiến cảnh tôi làm hại người khác.

Tôi sẽ nhốt tất cả bọn họ trong phòng đó rồi sang phòng làm việc của ông bác sĩ để lấy con dao. Tôi biết làm thế là mạo hiểm, nhưng tôi nghĩ sự mạo hiểm ấy là cần thiết.

Sau đó, tôi sẽ ra đi.

Tôi sẽ mang theo băng ghi hình của camera giám sát. Máy ghi hình chắc là đặt ở bàn bảo vệ.

Nếu tôi có con dao, nếu tôi buộc phải làm bị thương ai đó trong căn phòng của cô gái kia, nếu tôi buộc phải ra tay với người khác trước khi thoát ra ngoài rồi khóa cửa nhốt họ bên trong, tôi có thể phải trở lại và xử lý họ đến cùng. Cha hẳn sẽ muốn tôi làm thế. Mẹ sẽ bảo tôi ra tay với cả cô gái kia nữa. Tôi sẽ buộc phải xử lý tất cả bọn họ, sau đó lấy băng ghi hình và ra đi. Cha và mẹ hẳn sẽ đồng ý với tôi trong chuyện này.

Tôi không muốn làm hại cô gái ấy, nhưng đành phải vậy thôi.

Kế hoạch bỏ trốn vào ban đêm lại làm này sinh một rắc rối, tôi không biết liệu mình có vượt qua được rắc rối ấy không. Tôi vô cùng khao khát được nói lời từ biệt với bác sĩ Oglesby.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.