Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Tôi lái xe trên chặng đường dài băng qua lùm cây lê tàu tối om, sự va chạm đã nghiền nát trái lê hạt vàng ra tung tóe trên mặt đường. Cây cối mọc xếp thành hàng thẳng tắp chắn ngang đường xe. Nhìn vào trong bụi rậm xa xa trên lối đi là những phu rừng nam, nữ, trẻ em trang phục màu trắng toát như đoàn quân ma đang tham gia lao động. Phần đông là dân Mễ, vài tên Negro và một nhóm người Nhật. Đàn ông mang theo cây sào một đầu gắn thùng thiếc có khía nhọn. Họ đưa sào lên cây chọt rụng những quả lê đen. Được một mớ thì hạ sào xuống cho phụ nữ, trẻ em nhặt lấy ra. Rồi mấy tay thợ lại đưa sào lên cây, những người bu quanh thì lo xếp trái cây thu hoạch vào thùng gỗ chất hai bên đường đi.

Dọc theo lối đi giữa hàng cây có sẵn một toa hàng đóng bằng gỗ đặt ngay trên hai bánh xe gỗ để cho con ngựa trắng gầy trơ xương kéo đi. Mấy tay chủ trại theo sau xe ngựa nhấc từng thùng đầy trái cây lên bỏ vào giữa toa hàng.

Tôi dừng xe và thốt lên: “Lạy Chúa”.

“Gì thế?”

“Y như là tôi đang rời khỏi California, từ miền nam trở về rồi lạc tới địa ngục”.

“Ông nói gì vậy?”, - Gwen hỏi. Tôi gọi nàng là Gwen từ sau cái hôn trẻ con lần đó. Trông nàng mặt mũi biến sắc. “Nơi đây là nhà vườn Cain có phần trong khu vườn này”.

“Ta đang đi tìm khu vườn này hở?”

“Có gì lạ không, ông Rawlins? Ngài Cain thiệt tình không thích những máy móc hiện đại đưa về nông trại. Ngà muốn nhìn thấy những sản phẩm làm ra phải thấm mồ hôi của người nông dân”. - Giọng nàng nghe cứng cỏi hơn.

“Còn bọn trẻ thì sao?”. - Tôi chỉ tay trước mũi nàng hướng về lối đi tối mò. “Em có biết là bọn trẻ kia đang độ tuổi còn đi học không?”

Nhìn ánh mắt Gwen, tôi cảm thấy tội nghiệp. “Bọn chúng không nói được tiếng Anh. Hỏi làm sao chúng xin vô trường được?”.

“Em quê ở đâu, hở cưng?”. - Tôi không phải bực tức và thét lên. “Bọn trẻ kia. Thuê mướn bọn trẻ như vậy là vi phạm luật lệ”.

“Bọn chúng đi làm phụ giúp cha mẹ, không cần phải có lương hay thứ gì khác”.

Tôi quay nhìn chỗ khác hướng về con đường phía trước mặt. Tôi phải nhìn cho rõ trước khi nhấn ga kẻo không thì cán nhầm lên bọn chúng.

Tôi nhìn thấy một gã đang cưỡi trên lưng con ngựa ô thật đẹp. Bộ lông được cắt xén phẳng phiu. Ta có thể đoán nó được nuôi kỹ và tập luyện mỗi ngày. Một vệt trắng bên mép hàm như thể là bọt mép trong miệng trào tưởng đâu nó vừa phóng nhanh từ xa tới. Vệt trắng tiệp màu với chiếc yên ngựa.

Người cưỡi ngựa nước da ngăm ngăm mặc quần jeans, áo sơ mi xanh đội chiếc mũ cao bồi cũ mèm ngược ra sau.

“Kja, Ruby!”, - Gwen kêu gọi. Nàng bước xuống xe vẫy tay chạy tới xoa lên mũi con ngựa.

“Chào cô bé Beauty”, - nàng nói cho con ngựa nghe.

“Gwendy, cậu đi đâu mấy lúc này?”. - Rudy hỏi. Gã nhìn soi mói vô trong xe rồi mới nhìn qua tôi, tôi đành phải bước xuống xe đáp lễ.

“Đây là Easy Rawlins, Rudy”, - Gwen vừa giới thiệu - “Ông ta đến đây giúp Sarah đi tìm nàng Betty”.

“Hân hạnh được gặp ông”, - tôi nói. Tôi dành riêng một câu này chỉ để chào hỏi bọn da trắng với những ai không thích nghe cái giọng nhà quê của tôi.

Rudy gật đầu chăm chăm nhìn tôi. Gã hãy còn trẻ, một dân cao bồi Mễ. Tôi dám chắc hắn đã từng chơi cái trò hôn hít với Gwen trong lùm cây lê tàu. Hắn không vừa gì đâu và hắn còn nghe được nàng réo gọi tên tôi. Nhìn thấy cách hắn nhìn tôi như thể tôi coi hắn như là kẻ thù.

“Ta đi thôi”, - tôi nói với Gwen.

Gwen bối rối nhìn qua tôi với gã rồi bước vô xe. Tôi mở cửa bước vô sau cho xe trờ tới. Rudy còn đứng trước mũi xe. Con ngựa hí một hồi, Rudy ghìm cương lại một chỗ.

Tôi cho xe chạy tới một đoạn.

Con Beauty nhấc hai chân trước lên, Rudy thúc gót chân vô hồng ghìm dây cương thúc ngực đứng một chỗ.

“Rudy!” - Gwen nhìn ra cửa sổ la lên vẫy tay về phía anh chàng cao bồi lì lợm - “Đi trở lui! Tránh ra!”.

Vừa lúc đó con bọ chét cắn trúng sau tai đau nhức, tôi gào lên một tiếng cho xe lùi lại nhấn ga. Chiếc xe lủi lại thật nhanh, đất đá văng tung toé vô chân con ngựa. Đau quá nó phóng tới, chạy xa được hai mươi bước lủi vô trong lùm cây. Rudy chưa kịp chạy đi tìm ngựa, tôi trả số đạp ga tung bụi mù cho hắn không thấy đường.

“Hắn có làm gì nên tội?”, - Gwen la thét, nàng ngoái lại nhìn theo cửa sau.

Qua khỏi vườn cây lê tàu ra tới vườn chanh. Nơi đây dân lao động nhập cư leo hái ngoài trời mỗi giờ được vài Pennies tiền công.

Đi một chặng đường mười lăm phút ra tới đoạn đường đắp đá.

Trước mặt là trang trại nhà Cain xinh đẹp, sơn màu xám bóng xà cừ, quanh trồng bông hồng vàng rực rỡ như một khối vàng.

Tôi cho xe dừng lại giữa lối xe ra vào, ngơ ngác nhìn quanh, cảnh vật đẹp đẽ và yên tĩnh, có tiền mới tậu được. Con đường vừa mới đi qua khu vườn bông rộng thênh thang hình bán nguyệt dẫn ngược ra bãi biển.

Gwen tự tay đỡ chiếc xe đạp xuống. Nàng giật mạnh cho sườn xe ra trước rồi đỡ toàn bộ xuống. Nàng làm mạnh tay như thể dù có làm tróc sơn xe cũng không sao. Cũng có lý do vì tôi cần có nàng dẫn đi vòng quanh ra cửa sau. Nàng để mình trần phơi bày trước mắt người da đen đi lễ nhà thờ. Với tôi thì chẳng có hay ho gì, càng tệ hơn. Vậy mà tôi với nàng đi lên trước, Gwen bước đi bên phải. Nàng dộng bánh xe vô cánh cửa bật tung vào phía trong.

“Tôi tới đây cùng với ông Rawlins”, - nàng la lên khi vừa bước vô trong.

Nàng ra dấu cho tôi đi qua lối cửa vòm bên trái. Nàng đi phía bên kia đẩy cửa mở ra nhìn thấy nhà bếp rộng rãi. Arthur Hawkes đứng ngay chỗ đó. Gã mặc chiếc áo sơ mi vàng rộng thùng thình, quần sọt Bermuda chân đi dép rơm. Gã ngước đầu liếc mắt nhìn tôi vừa lúc cánh cửa mở tung ra che khuất. Cánh cửa lắc lư qua lại lần nữa, tôi lại liếc nhìn Arthur. Hắn còn nhìn theo.

Chỉ còn lại một mình tôi ngoài hành lang. Trên tường treo tranh vẽ sóng biển, đóng khung bằng gỗ sồi. Sóng biển dâng lúc chiều xuống, lúc trời sáng trăng. Một con tàu bị nạn đang vượt qua cơn bão dâng cao trong đêm tối.

Vị mặn từ môi miệng Gwen còn đọng lại trên lưỡi. Ngoài kia sóng biển tràn vô bờ, tôi cảm thấy tâm tư đang dâng trào. Cái hôn cùng với sóng biển dạt dào tiếp thêm nguồn cảm hứng trong người tôi.

Tôi thề ghi nhớ mãi những việc dù đơn giản nhất trên đời này, từ lâu đã bị lãng quên.

Sarah Cain đang ở bên trong cánh cửa vòm, nàng ngồi trên chiếc ghế sofa màu hồng. Trên bàn bày sẵn chai rượu Gilbey’s gin.

Quanh chai rượu là những tờ giấy bạc vò nhàu. Có lẽ nàng đã lục túi dốc ra hết sạch.

“Thuốc lá đâu?”, - nàng vừa hỏi, nhìn thấy tôi bước vào nàng dứng dậy. “Dạ không có chỉ còn thuốc Lucky”.

Nàng đẩy gói thuốc về phía tôi “mời ông ngồi, ông Rawlins”.

Bên cạnh chiếc ghế sofa đặt thêm một chiếc ghế cùng một màu hồng.

“Uống gì nhé?”. - Lúc này tôi mới để ý nhìn bàn tay nàng run run chìa ra về phía chai rượu gin.

“Thôi không, cám ơn”.

“Ông không thích uýt ki à? Có rượu vang đây”.

“Thôi đừng. Tôi thích uýt ki và cả rượu vang nữa, em cứ tự nhiên, nói cho tôi nghe em đang cần gì?”.

Một chiếc cửa sổ rộng từ chỗ chiếc ghế sofa nhìn ra hướng biển Thái Bình dương. Ánh sáng bên ngoài hắt vào tôi mới nhìn thấy nàng Cain rõ hơn. Mắt nàng sụp xuống không phải mệt mỏi mà vì buồn chán, bao nhiêu năm rồi thì phải. Nàng cười chào tôi, nụ cười vụt biến vì nỗi buồn nặng trĩu.

“Nhà em ở đây xinh quá”. - Tôi định nhắc nàng chuyện bọn trẻ đang lao động ngoài vườn, nhìn thấy đôi mắt nàng buồn nên tôi chưa thể nói ra được.

“Thế à? Ông thích không?”

“Em thích chứ”.

Sarah Cain nhìn xuống sàn chỗ tôi đặt chân.

“Nhà của cha em để lại đó, ông Rawlins”, - nàng kể lể - “Vẫn còn phảng phất dư vị ngày xưa. Mỗi khi nghe mùi phân ngựa tôi lại nhớ đến ngôi nhà này. Mùi phân ngựa, mùi mồ hôi những người lao động ngoài vườn cây đến nỗi Albert Cain phải thốt lên anh ta đang cai quản một nông trại”.

“Ông ấy chết rồi thì phải”, - tôi nói.

Sarah Cain mở nút chai rượu gin, lắc nhẹ, rót ra nửa ly.

“Sao?”, - nàng hỏi lại tưởng đâu là tôi đang đổi giọng.

“Ông ấy chết rồi. Em đâu cần phải giữ lại làm gì. Niêm lại hết tất cả”.

Nàng nhìn tôi đầy vẻ thương xót như Gwen trước đây.

“Không phải vậy, ông Rawlins. Đây là một phần tài sản nhân danh tôi. Không kể đất đai, mà là vườn cây kia. Tôi chỉ còn vườn cây. Toàn bộ tài sản đã trình tòa, tôi chỉ còn nhờ vào huê lợi từ những vụ thu hoạch ngoài vườn trái cây. Tên vô lại kia đang cười tôi dưới mồ”.

“Tôi chẳng biết”, - tôi nói - “Ông ta chết rồi việc gì em phải chịu ở lại chỗ nắng nôi như thế này?”

Nàng không muốn nghe tôi nói.

“Lúc đó có một anh chàng”, - nàng chậm rãi kể - Tôi chợt nhớ con bé Feather kể lại nó nằm mơ - “Không nghe theo lời cha tôi. Dạo đó nhằm mùa thu thời tiết lạ đời mưa nhiều và rét. Anh chàng đó, - tôi quên mất tên nói với cha tôi là cả tổ lao động ngưng tay chờ khi nào trời tạnh mới làm lại. Gã nói mùa màng không quan trọng bằng bị sưng phổi. Gã nói đúng. Gia đình tôi sở hữu mấy mỏ vàng, giếng dầu, trại chăn nuôi lớn nhất các tiểu bang từ mấy trăm năm trước. Vậy thì cha tôi cần gì một nhúm chanh hái bỏ vô giỏ”.

“Tôi có biết gì đâu, vả lại tôi không đến đây để nói mấy chuyện đó”.

“Cha tôi kêu gọi người từ Ojai tới với đầy đủ súng ống bắt gã đó đi, tôi nhớ ra tên gã Oscar, phải Oscar”. - Giọng nàng nghe yếu đuối. - “Bọn chúng dẫn anh chàng đi nói chuyện, một lát sau nhận tiền và bỏ đi. Chả có ai muốn tin lời ông nhưng thấy ông có lực lượng đầy đủ súng ống nên công nhân phải trở lại làm việc. Cha tôi là thế đấy, nếu có ai dám chống lại, ông sẽ diệt ngay, rồi đổ lỗi cho bạn.

“Ờ”, - tôi nói, như thể tự nhắn nhủ cho chính mình. - “Tôi biết mà”.

“Sao? Ông định nói sao?”

“Ý tôi muốn nói không phải tới đây để bàn về mấy chuyện đó. Tôi nghe Gwendolyn kể em đang cần tôi giúp một việc?”

“Ôi chao, tôi xin lỗi. Tôi nhớ, nhớ, đúng mà. Tôi xin lỗi” - Nàng nói ấp úng.

Tôi với nàng lặng lẽ ngồi, nghe sóng vỗ một lúc.

“Ông Hodge là một người kỳ dị, hôi hám” - tôi nghe nàng nói như một đứa trẻ - “Tôi không cho ông tới nhà trừ khi có việc cần. Ông ta là luật sư riêng của cha tôi nên phải nhân nhượng chờ làm cho xong tờ di chúc”.

“Vậy là, chính cái ngữ hôi hám đó đứng ra thuê mướn tôi”, - tôi nói - “Ông ta cần gì Betty?”

Gwendolyn vừa vô tới. Nàng mặc chiếc áo dài màu hạt dẻ chấm sát đất. Nàng bước tới sau lưng Sarah đặt tay lên đôi vai gầy guộc. Cả hai đọc được hết ý nghĩ trong đầu.

“Elizabeth rất gần gũi với cha. Sau ngày ông mất nàng bỏ đi. Tôi muốn nàng trở về”.

“Ờ, đấy, nếu em không gọi cảnh sát tới khiển trách tôi, thì tôi sẽ không bị cưỡng bức ngồi tù”.

“Ông bị bắt giam sao?”

“Ờ. Để làm trò tiêu khiển cho một tay tên là Styles”.

“Norman Styles hở?”. - Giọng nàng lạnh như băng.

“Tôi không nhớ tên thật hắn là gì?”

Người phụ nữ da trắng lấy khăn lau mặt như một công nhân lao động vất vả cả ngày bụi bám đầy mặt.

“Tôi sẽ trả ông hai chục ngàn đô la tiền mặt”, - Sarah nói “Khi nào chứng thực xong bản chúc thư”.

“Nhờ em nhắc lại”.

“Ông không nghe tôi nói gì à? Tôi sẽ trả cho ông…” ”Ờ, ờ, nghe. Tôi nghe chỗ đó. Tôi chưa hiểu là để làm gì?” “Để tìm được Elizabeth và để cho chúng tôi gặp mặt nàng. Ông Hodge kể lại đã buộc ông thôi việc. Ông có thiếu gì cách tìm cho ra Elizabeth. Không có lý do gì để cho ông bỏ cuộc. Nếu tìm ra được nàng đối với ông có khó gì. Hình như ông có biết qua gia đình, bạn bè nàng?”.

“Không đùa, nhé”. - Tôi giở tay ra với lấy gói thuốc để trên bàn. “Tiền em bỏ ra là để giết chết Marlon?”

“Hắn chết à?”

“Tôi không nhìn thấy xác, em thì có thể dám cuộc hắn chết từ lâu rồi. Hắn chết khô ở đâu ngoài sa mạc đó”.

Gwendolyn bật khóc thành tiếng. Sarah đứng dậy ôm ghì lấy nàng, trong tình thương chở che. Nhìn thấy vậy tôi chợt lo cho mấy đứa con bơ vơ.

“Em ngồi xuống đây, cưng”, - Sarah vỗ về nàng. Không thể tự mình bước đi, nàng vịn tay ghế.

“Ông Rawlins”.

“Gì đấy ạ, Cain?”

“Ông còn quyền lựa chọn, thưa ông”.

“Tôi sẵn sàng. Ngay cả lúc em chết, em còn có quyền lựa chọn kia mà”.

“Ồ, cũng đúng đấy, ông rồi cũng phải chết không có lựa chọn nào khác”.

Tôi khỏi nói phải trái làm gì.

“Tôi không hiểu sao ông. nhắc chuyện tấm séc. Tôi đâu có viết tấm séc nào cho Marlon”. Nàng nói chen vô giữa chừng, ngẩng đầu qua một bên như thể là loài chim yếu bóng vía nghe tiếng đạn bay vèo theo làn gió. “Nhưng mà… Betty đang gặp rắc rối. Còn ông thì đã lỡ lao vào cuộc”.

“Tôi xin lỗi, Cain, tôi không dính dáng vô bất kỳ chuyện gì. Tôi tới đây chỉ vì một lý do…”.

“Ờ, ờ, ờ” - nàng nói, gật đầu nghe theo - “Tôi biết là ông không dính dáng đến chuyện gì… đã xảy ra. Với người khác có thể nghĩ là vậy. Dù sao, ta đang nhắc đến một nhân vật quan trọng còn ở đây”.

“Vậy có nghĩa là em muốn nhắc nhở nàng Betty và tôi đừng có hòng được đối xử đẹp nếu chuyện đó có liên can tới em và cha em phải không?”

“Tôi chỉ nói là sẵn sàng giúp ông nếu ông muốn…”.

“Làm một tên Nigger phục tùng em”, - tôi nói.

Sarah Cain giật lùi tưởng đâu tôi vừa giáng cho nàng một đòn. “Không!” - Nàng nói ra ngay - “Không! Tôi không hề nghĩ như vậy! Không bao giờ…”.

“Em cứ nghĩ. Em nghĩ thật. Em trả tiền cho tôi để hù dọa người ta lo sợ, rồi em chỉ cho tôi thấy tôi thật tầm thường, phải nhớ lấy. Cũng được, dù cũng được việc với bọn người ở đây”. - Tôi chỉ tay về phía khu vườn. - “Chuyện đó chẳng làm tôi phải bận tâm. Thôi tôi phải đi ngay. Tôi không nhận món tiền đó, tôi không nhận giúp cho em nữa. Thế thôi”.

“Nhưng mà, kìa ông Rawlins…”

“Đừng”. - Tôi lắc đầu đứng ngay dậy bỏ đi. Tôi không có ý định bỏ chạy. Nói gì thì nói, tôi cũng thấy ngán, tôi cảm thấy sợ vì người phụ nữ nhờ tôi giúp đỡ còn trả tiền cho tôi nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành ngoài trời. Tôi cảm thấy sảng khoái. Tôi cần được thư giãn đôi chút khi đã khước từ món tiền hai chục ngàn đô la.

“Kìa ông Rawlins”, - Gwendolyn quơ nắm tiền vò nhàu trên bàn bước đi theo tôi ra ngoài.

“Em cần gì nào?”

“Bọn em cần ông giúp”, - nàng nói, chìa nắm tiền ra, nhàu nát như những cánh hoa tàn tạ.

“Em cần ta giúp, được thôi. Nay là năm 1961. Từ nay em không nên phục vụ cho một phụ nữ nào gọi em là một con Nigger”.

“Bà có nói gì chuyện đó đâu. Không bao giờ”.

“Có thể không cần phải nói nhiều, nhưng gặp khi người phụ nữ da trắng tự cho mình là một nhân vật quan trọng và em đang gặp chuyện rắc rối thì lúc đó… người ta gọi em là một con bé Nigger”. - Giọng nói của tôi nghe như từ cửa miệng một kẻ mất trí. Nó đang vọt ra khỏi cổ họng chặn người ta lại không cho hói. - “Nếu nàng nói được với ta thì cũng có thể nói ra với em”.

“Nàng mới có ý định vậy thôi”. - Gwendolyn - một người sành về bọn da trắng. - “Nàng muốn ám chỉ ông không tránh đâu khỏi được bởi ông là một tên Negro”.

“Có thể nói là bọn chúng mình đều là những tên Negro, cả em với tôi. Còn một điều này nữa, nàng dọa tôi không được nói phản cung trước tòa. Nếu nàng nói ra tôi sẽ bỏ đi. Nàng nói vậy thôi nếu không tôi phá bỏ mọi ràng buộc còn nàng muốn làm gì tùy ý”.

Dù sao rêu rao chuyện chủng tộc giữa biển là không nên. Gwendolyn lại muốn xỉu. Tôi quay qua đỡ lấy người nàng.

“Nhờ ông”, - nàng khóc thét - “Nhờ ông giúp chúng tôi”.

“Chúng tôi nào? Em phải tính sao đây? Em có nợ nần gì người phụ nữ đó?”.

Nàng vùng ra khỏi vòng tay nhìn tôi.

“Sarah chăm sóc nàng từ lúc còn nhỏ”, - nàng nói.

“Vậy sao lúc này nàng lại làm vậy?”

“Nàng biết mẹ tôi, nhưng, nhưng mà mẹ đã chết. Tôi chỉ còn biết sống dựa vào nhà Sarah và Betty”. - Ngay lúc này Sarah đang lo sợ nàng cần được giúp đỡ. Gwendolyn buông nắm tiền xuống mới nói. “Ông cầm lấy đi’.

Nàng dằn lại được một tiếng nấc.

Tôi đứng một chỗ ngây người ra một hồi, căm giận vì đồng tiền bọn nhà giàu tưởng mua chuộc được mọi người. Thế rồi anh chàng thực dụng khom người xuống nhặt trọn mớ tiền không kịp để cho ngọn gió biển cuốn phăng đi.

Gwen còn đứng đó khụt khịt run rẩy, chợt nàng nhếch mép cười lúc tôi vừa nhặt hết mớ tiền.

“Ông nhận giúp chứ?”

“Để xem. Em phải biết là tôi chưa nghĩ ra được cách nào giúp cho em. Ý tôi muốn nói, giờ này chưa biết là Betty đang ở nơi nào, chưa biết ai làm chuyện đó. Biết đâu có thể là ngay tại đây”.

“Ông nói thế nào?”

“Tôi muốn nói là sao tự dưng nàng lại bỏ đi mất biệt vậy?”

“Em không biết”, - Gwen thật thà nói.

“Em không có gì có thể giúp tôi tìm được nàng hay sao?”

“Nàng có quen một người tình”, - Gwen kể lại như thể cầu may.

“Ờ hơ. Ai vậy?”

“Tên gã là Felix. Felix Landry”.

“Ông đã kể cho ông Hodge nghe rồi mà”.

“Có, tôi đã cho biết hết”.

“Ông còn kể thêm gì nữa không?”

“Tôi kể Odell Jones có bà con với nàng”.

“Rồi em còn kể thêm Marlon”.

Gwen nhắm nghiền mắt “Kh… không”.

“Sao vậy?”

“Em… em cũng không biết nữa”

“Phải có lý do chứ?”

“Gã chết thật rồi sao, ông Rawlins”. - Nàng vịn vô tay tôi.

“Ồ. hắn chết rồi”. - Tôi không thể chứng minh vì sao nhưng hắn chết thật rồi.

“Gã vẫn thường đến nhà thăm Betty lúc tôi hãy còn bé”. - Gwen kể lể - “Gã chơi bài lận, bọn tôi biết được cười rân”.

“Bọn tôi là ai?”

“Gã có một đứa cháu là Terry vẫn thường đến chơi chung với bọn tôi. Hắn chơi xấu nên không ai thèm tới nữa”.

“Em ở lại đó được bao lâu?”

“Lâu lắm thì phải”.

“Em còn nhớ ra mẹ em là ai không?”

“Em không có mẹ” - nàng kể lể rạch ròi như một đứa trẻ để cố quên đi cơn ác mộng.

Nàng vịn chặt cánh cửa bước vào trong nhà không nói gì thêm nữa.

Tôi cảm thấy yên tâm giữa khung cảnh tĩnh mịch.

Arthur đang đứng chờ tôi ngoài xe.

“Kìa ông Rawlins”. - Nó không giơ tay ra cũng không thèm cười.

“Gì thế?”

“Mẹ tôi có cần ông việc gì không?”

“Sao cậu không vô đó mà hỏi”.

Thằng nhóc mặt mũi xanh xao muốn lên gân với tôi. Nó nhíu mày vươn vai sững sờ như gà đá.

“Ông không biết gì về mấy chuyện đó đâu. Đây là chuyện nội bộ gia đình…”.

“Tôi xin lỗi”. - Tôi bước ngang qua trước mặt hắn.

Chưa kịp bước đi, nó xoay người đấm một quả móc tay phải vào ngay trước mũi tôi.

Tôi gạt tay túm lấy ngực áo sơ mi hắn nhấc bóng lên.

“Dừng tay lại!”, - nó la toáng lên. Tôi đấm nó một quả đau nhức cả tay. Nó loạng quạng muốn té nhào, tôi xô mạnh tay cho nó ngồi ngay xuống.

Một tay nắm sau vạt áo, tay kia mở cửa xe. Vừa đẩy tôi ra lệnh “Bước vô”.

Nó lừ đừ khom người bước vô, lặng lẽ ngồi một chỗ, tôi mở máy.

“Đường này ra tới quốc lộ phải không?”, - tôi hỏi nó. Arthur nhìn thẩn thờ về phía trước ráng lấy sức để thở. Tôi nhắm hướng theo con đường trải đá, bên kia là đường ngược chiều tôi đã đi qua lần trước.

Không khí bên trong xe lặng lẽ đến ngột ngạt. Tôi lái xe đi ngang qua dãy hàng rào sơn màu phơn phớt tía. Vừa vượt qua hết tôi cho xe dừng lại.

“Vây cậu muốn đi tới đâu?”, - tôi hỏi.

“Ông cầm lái mà”, - nó đáp.

“Ta chán ngấy vì mấy chuyện của bọn chúng mày”. - Tôi nhìn xuống phía con đường quốc lộ Pacific Coast chạy dài dưới kia.

“Nếu thật vậy thì ông để cho chúng tôi yên. Không còn ai nhờ ông giúp”.

“Mẹ cậu đang nhờ vả tôi. Bà nhờ ta đi tìm nàng Elizabeth Eady”.

Arthur áp sát nắm tay lên trán. Để nguyên một hồi rồi dộng hai chân xuống sàn xe.

“Chuyện gì vậy, nhóc?”. - Tôi nhỏ nhẹ hỏi nó.

“Để cho bọn tôi được yên, ông Rawlins”, - nó nói. - “Để cho dì Betty đi luôn đi. Nếu ông còn lôi kéo mọi chuyện sẽ hỏng cả”.

Dì Betty.

“Cậu kể cho ta nghe vì sao ông Hodge lại muốn đi tìm cha cậu?”.

“Ông nói sao?”

“Ta nhặt được một mảnh giấy đề tên Ron Hawkes trong thùng rác nhà Saul Lyner. Chính ông Hodge cùng với mẹ cậu đứng ra thuê mướn thám tử Saul Lyner đi tìm nàng Betty”.

Arthur ngồi ngay lại khi nghe tôi nhắc tên cha nó. Có thể bao nhiêu nỗi cảm xúc về người cha từ lâu bị dồn nén trong nó.

Chúng tôi ngồi bên nhau rất lâu. Chỉ còn nghe được tiếng sóng rì rào từ ngoài bãi xa xa và tiếng sôi ọc ọc trong bụng Arthur.

“Cậu kể cho ta nghe đi”, cuối cùng tôi cũng phải lên tiếng. Tôi nói rất khẽ. Nó chẳng khác gì con chuồn chuồn ghim vô chiếc kim bạc.

Arthur xoay nửa người nhìn qua tôi. Tôi mường tượng ra, tất cả, sự thật ẩn giấu đàng sau đôi mắt nó đây. Tôi đang tiếp cận được với nó, đây rồi.

Chợt tôi hiểu ra được từ cõi xa xăm dù đó là sự thật đang lao về phía những kẽ nứt, những nếp gấp trong não bộ của nó.

“Cho tôi bước xuống xe”, - nó nói. Nó nhìn tôi như muốn hỏi tôi có cho nó xuống xe không.

Nếu tôi được như cảnh sát trưởng Styles thì dễ tính chuyện hơn. Tôi biết mấy điểm huyệt có thể khiến thằng nhóc Arthur gào thét giữa trời biển. Tôi có thể giành lấy sự thật nó đang nắm giữ. Bà mẹ da trắng có thể dọa dẫm tôi nhưng bà đâu có biết tôi đang tính dọa bà đây, bà chưa nhìn thấy tay tôi đang đau nhức.

Nhưng tôi không phải là cảnh sát trưởng Styles. Arthur bước xuống xe, nó loạng choạng đi trở lại chỗ con đường vượt qua ban nãy. Tôi cũng bước xuống xe định vẫy gọi nó. Tôi nghĩ phải cho nó đi nhờ xe về nhà. Lúc đó có thể tôi hỏi được nhiều điều có lợi hơn.

Vừa tính gọi chợt tôi nhìn thấy một con ngựa ô đang phi trở xuống đồi. Tôi chỉ còn bốn mươi lăm giây quyết định hoặc dừng lại đấu với tên cao bồi này hay là lái xe đi.

Tôi lao vào xe ngồi sau tay lái chờ hắn tiến sát về phía tôi. Tôi nhấn ga cho xe lạng lách trở xuống đồi, vừa cười vừa la hét om sòm, chầm chậm đổ dốc xuống trước bỏ hắn lại phía sau với những chuyện mà sau này tôi sẽ kể cho bạn bè nghe.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.