NGÀY LỄ TÌNH YÊU CỦA FBI

Bóng Ma Trên Mạng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

Ngày 14 tháng 2, ngày Valentine. Tôi ngồi viết một vài sơ yếu lý lịch và thư giới thiệu, rồi vào tối muộn thì bắt đầu nhìn ngó lại lần nữa các tài khoản của tất cả quản trị viên hệ thống trên the Well. Tôi muốn tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mình đang bị theo dõi hoặc đống phần mềm của tôi đã bị phát hiện. Nhưng chẳng có gì đáng báo động.

Để khuây khỏa một chút, tầm 9 giờ tối, tôi đi tập gym và dành khoảng một giờ trên máy Stair Master cộng thêm một giờ đẩy tạ. Sau khi tắm thật lâu dưới vòi sen đầy sảng khoái, tôi ăn tối ở một nhà hàng phục vụ 24 giờ. Dạo đó, tôi là một người ăn chay nên thực đơn ở đây không mấy hấp dẫn với tôi, nhưng đây là nơi duy nhất mở muộn đến giờ này.

Đến nửa đêm, tôi lái xe vào bãi đỗ ở Players Club. Hầu hết các căn hộ đều đã tắt đèn. Tôi không ngờ FBI đã giăng mạng lưới giám sát khắp nơi vào lúc tôi ra ngoài.

Tôi đăng nhập vào the Well để nhòm ngó. Khi thay mật khẩu một vài tài khoản không người dùng cho an tâm, một lần nữa tôi lại có cảm giác rờn rợn rằng mình đang bị ai đó theo dõi. Tôi quyết định chuyển sang chế độ dọn dẹp bán phần, nhưng trước hết tôi cần đảm bảo rằng mình đã sao chép tất cả tập tin chuyển đến the Well. Bởi không có kho lưu trữ an toàn nào khác ngoài hệ thống đã dùng trong vài tuần nay, tôi quyết định sao chép các tập tin sang các tài khoản không người dùng khác trên the Well. Khi chúng đã được an toàn, tôi sẽ tìm một chỗ khác để chuyển tới.

Thế rồi tôi phát hiện ra một vài cửa hậu mình vẫn dùng để truy cập vào một số hệ thống đã biến mất một cách bí ẩn.

FBI làm việc rất chậm chạp. Ngay cả khi một cuộc gọi của tôi bị truy dấu, họ sẽ phải mất vài ngày hay vài tuần để điều tra. Ai đó có vẻ đang theo rất sát dấu vết của tôi, nhưng tôi vẫn còn nhiều thời gian. Hoặc chỉ là tôi đã nghĩ như vậy.

Khi di chuyển các tập tin, tôi có một cảm giác rất, rất không thoải mái, một cảm giác nôn nao trong dạ dày rằng sẽ có chuyện tồi tệ gì đó sắp xảy ra. Có thể tôi chỉ đang hoang tưởng. Ai đã đăng nhập vào tài khoản escapecom của tôi? Tại sao lại có bẫy trên dial-up của Netcom? Liệu Netcom có gửi đơn khiếu nại bị hack lên FBI không? Đầu óc tôi đang vẽ ra rất nhiều tình huống khác nhau.

Một tiếng sau, tôi vẫn như đang ngồi trên đống lửa. Tôi nghĩ việc này có thể hơi điên rồ nhưng linh tính tiếp tục mách bảo tôi có điều gì đó không đúng. Không ai biết tôi đang ở đâu, nhưng tôi không thể bỏ qua cảm giác nguy hiểm đang rình rập đâu đây.

Tôi tự thuyết phục bản thân rằng chẳng có chuyện gì, rằng tôi chỉ đang tự hù dọa bản thân. Cửa phòng nhìn ra một hành lang bên ngoài hướng xuống bãi đỗ xe. Tôi mở cửa, thăm dò bãi đỗ. Không có gì. Chỉ là trí tưởng tượng của mình thôi. Tôi đóng cửa lại và quay vào máy tính.

Cái thò đầu đó hóa ra lại là thảm họa. FBI đã theo dõi tín hiệu điện thoại di động của tôi đến tòa Players Club từ chập tối hôm đó nhưng lại nhầm lẫn rằng tín hiệu phát ra từ căn hộ phía bên kia tòa nhà. Lúc trở lại sau bữa tối, tôi đã lái xe vào bãi đỗ Players Club và bước ngay ra ngoài mạng lưới giám sát của FBI. Nhưng khi tôi thò đầu ra khỏi cửa, một viên cảnh sát tư pháp đã thoáng thấy tôi và cho rằng thật đáng ngờ khi muộn thế này lại có người nhìn ra ngoài căn hộ, thăm dò xung quanh rồi biến mất vào trong.

30 phút sau, vào lúc khoảng 1 giờ 30 phút, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Không để ý là đã quá muộn, tôi tự động gào lên: “Ai đấy?”

“FBI đây.”

Tôi cứng người. Lại một tiếng gõ cửa nữa. Tôi nói vọng ra: “Các anh tìm ai?”

“Kevin Mitnick. Anh có phải là Kevin Mitnick không?”

“Không,” tôi trả lời, cố ra vẻ khó chịu. “Các anh kiểm tra hòm thư thì biết.”

Xung quanh bỗng yên lặng như tờ. Tôi bắt đầu tự hỏi có phải họ thực sự đã cử ai đó đi kiểm tra hòm thư không. Họ cho rằng tôi sẽ dán nhãn “MITNICK” lên cửa hòm thư của mình chắc?

Không hay rồi! Rõ ràng tôi đã đánh giá thấp thời gian FBI cần để xác định vị trí của mình. Tôi tìm đường thoát. Tôi ra ngoài ban công và không thấy ai canh bên ngoài phía sau tòa nhà. Tôi nhìn vào bên trong tìm thứ gì có thể dùng làm dây leo. Ga giường? Không được, tốn quá nhiều thời gian để buộc thành dây. Hơn nữa, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một trong số các đặc vụ thử bắn tôi trong lúc tôi đang trèo xuống.

Lại thêm những tiếng gõ cửa.

Tôi gọi cho mẹ ở nhà. Không còn thời gian cho quy trình “đến casino” của chúng tôi. “Con đang ở Raleigh, Bắc Carolina,” tôi nói với bà. “FBI đang ở ngoài cửa. Con không biết họ sẽ dẫn con đi đâu.” Chúng tôi nói chuyện vài phút, cả hai đều cố trấn an người còn lại. Mẹ mất bình tĩnh, rất buồn giận, quẫn trí, biết rằng tôi sẽ phải quay lại nhà tù. Tôi nói tôi yêu mẹ và bà, mong mọi người hãy mạnh mẽ và rằng đến một ngày nào đó mọi chuyện rồi sẽ qua.

Trong lúc nói chuyện điện thoại, tôi lùng sục khắp căn phòng nhỏ, cố giấu đi bất kỳ thứ gì có thể gây rắc rối. Tôi tắt máy và tháo dây máy tính. Không có thời gian để xóa ổ cứng. Laptop vẫn ấm vì mới sử dụng. Tôi giấu một chiếc điện thoại di động dưới giường, chiếc còn lại trong túi đi tập gym. Mẹ bảo tôi hãy gọi cho dì Chickie và xem dì có ý tưởng gì không.

Dì Chickie cho tôi số điện thoại nhà riêng của John Yzurdiaga, luật sư đã làm việc cùng tôi từ vụ lục soát ở Calabasas.

Những tiếng gõ cửa lại vang lên cùng lời yêu cầu mở cửa.

Tôi hét lên: “Tôi đang ngủ – các anh muốn gì?”

Có tiếng trả lời: “Chúng tôi muốn hỏi anh vài câu.”

Cố ra vẻ căm phẫn hết sức có thể, tôi gào lên: “Hãy quay lại đây vào ngày mai khi tôi đã dậy!”

Họ sẽ không rời đi. Còn cách nào để thuyết phục họ rằng tôi không phải là người họ đang tìm không?

Vài phút sau, tôi gọi lại cho mẹ và nói: “Con sẽ ra mở cửa. Mẹ giữ máy nhé.”

Tôi hé cửa. Người gọi tôi nãy giờ có lẽ gần 40 tuổi, da đen với hàng ria bạc.

Đang là giữa đêm và ông ta mặc com-lê – tôi đoán ông ta hẳn là nhân viên FBI. Sau này, tôi mới biết ông ta là Levord Burns, người chịu trách nhiệm chỉ huy chiến dịch này. Cửa chỉ hé mở nhưng vẫn đủ để ông ta thò chân vào và ngăn không cho tôi đóng lại. Một số người theo sau, ào vào phòng.

“Cậu có phải là Kevin Mitnick không?”

“Tôi đã bảo ông là tôi không phải.”

Một đặc vụ khác, Daniel Glasgow, bắt đầu xét hỏi tôi. Ông ta có vẻ già hơn, đậm người, tóc bạc. “Tắt điện thoại đi,” ông ta nói.

Tôi bảo mẹ: “Con dập máy đây.”

Một số gã bắt đầu lục soát.

Tôi hỏi: “Các anh có lệnh khám xét không?”

“Nếu anh là Kevin Mitnick, chúng tôi có lệnh bắt,” Burns nói.

Tôi bảo ông ta: “Tôi muốn gọi cho luật sư của mình.” Họ không cản tôi.

Tôi gọi cho Yzurdiaga. “Này John, Thomas Case đây, tôi đang ở Raleigh, Bắc Carolina. FBI vừa xuất hiện trước cửa nhà tôi. Họ nghĩ tôi là một gã có tên Mitnick và đang lục soát căn hộ của tôi, nhưng họ chưa cho tôi xem lệnh khám xét. Anh có thể nói chuyện với họ được không?”

Tôi đưa điện thoại cho đặc vụ đang đứng trước mặt tôi, Glasgow. Ông ta lấy điện thoại và bắt đầu hỏi ai đang ở đầu dây bên kia. Tôi nghĩ Yzurdiaga không muốn nói tên bởi anh ấy biết tôi đang dùng tên giả và việc này sẽ gây rắc rối cho anh về mặt đạo đức.

Glasgow đưa điện thoại cho Burns. Giờ thì tôi đã biết ai là người đứng đầu.

Tôi nghe thấy tiếng của Yzurdiaga: “Nếu các anh cho thân chủ của tôi xem lệnh hợp pháp, các anh có thể lục soát.”

Họ kết thúc cuộc gọi. Tất cả mọi người tiến hành lục soát căn hộ.

Burns đòi tôi cho xem giấy tờ tùy thân. Tôi lôi ví ra và cho ông ta xem bằng lái xe của G. Thomas Case.

Một gã lục soát đi vào phòng và lôi ra chiếc điện thoại hắn vừa tìm thấy dưới giường tôi rồi cho Burns xem.

Trong lúc đó, Burns đang lần mò túi gym của tôi và cuối cùng cũng tìm thấy chiếc điện thoại kia. Thời đó, cước điện thoại vẫn tốn khoảng 1 đô-la một phút, vì vậy việc tôi sở hữu hai chiếc điện thoại không thể không gây ra nghi vấn.

Burns hỏi tôi số điện thoại di động. Tôi không nói gì cả. Tôi hy vọng ông ta sẽ bật điện thoại lên. Đó là một cái bẫy tôi đã thiết lập trong trường hợp chuyện này xảy ra: Nếu bạn không nhập mã số bí mật trong vòng 60 giây kể từ khi khởi động, tất cả bộ nhớ điện thoại, kể cả số điện thoại và ESN được lập trình trong đó sẽ bị xóa sạch. Bùm! Thế là tiêu tan bằng chứng.

Chết tiệt! Ông ta chỉ đưa nó cho một đặc vụ khác mà không bật lên.

Tôi lại đòi một lần nữa: “Lệnh khám nhà của các anh đâu?!” Burns lấy trong tập hồ sơ và đưa cho tôi một tờ giấy.

Tôi nhìn và nói: “Đây không phải là lệnh khám xét hợp pháp. Không có địa chỉ.” Nhờ đọc sách luật, tôi biết Hiến pháp Mỹ không cho phép các lệnh khám xét chung chung; một tờ lệnh khám xét chỉ hợp lệ nếu nó có địa chỉ nơi khám xét cụ thể và chính xác.

Họ quay lại lục soát. Như một diễn viên, tôi đặt mình vào tình thế của một người đang bị xâm hại. Tôi nói to: “Các anh không có quyền ở đây. Hãy cút ra khỏi căn hộ của tôi. Các anh không có lệnh khám xét. Cút ra khỏi căn hộ của tôi NGAY!”

Một số đặc vụ đứng vòng tròn quanh tôi. Một người dí tờ giấy vào mặt tôi. Anh ta nói: “Nhìn có giống anh không?”

Tôi không thể không cười trong lòng. Sở Cảnh sát Tư pháp đã tạo ra cả hình truy nã cho tôi. Thật không thể tin được!

Nội dung trên đó viết:

LỆNH TRUY NÃ VÌ VI PHẠM ĐIỀU KHOẢN QUẢN CHẾ

Nhưng bức ảnh trên đó là bức ảnh đã chụp hơn sáu năm trước tại văn phòng FBI ở Los Angeles, chính là tấm ảnh tờ New York Times đã sử dụng. Hồi đó, tôi béo hơn bây giờ rất nhiều và trông rất bẩn thỉu lôi thôi vì không được tắm rửa cạo râu trong ba ngày.

Tôi nói với tay đặc vụ đó: “Nhìn chẳng giống tôi gì cả.”

Trong đầu tôi là ý nghĩ: Họ không chắc. Có thể mình sẽ thoát được chuyện này.

Burns rời căn hộ.

Hai gã quay lại lục soát. Hai người khác đứng quanh và quan sát; khi tôi hỏi, một trong số họ nói họ là sĩ quan địa phương đến từ Lực lượng Chức năng Phòng chống Tội phạm bị Truy nã Raleigh-Durham. Hả, FBI nghĩ rằng ba người của họ vẫn không đủ để hạ một gã hacker hiền lành sao?

Đặc vụ Glasgow lôi ra chiếc cặp tài liệu của tôi, trong đó chứa đầy những giấy tờ ghi lại tất cả các danh tính khác nhau của tôi, tờ khai sinh trắng và những thứ tương tự – tấm vé một chiều đến thẳng nhà tù. Ông ta đặt nó xuống chiếc bàn ăn nhỏ và mở ra.

Tôi hét: “Này!” và ngay khi ông ta nhìn lên, tôi đóng nắp lại, lật khóa chốt và ấn, xoay mã khóa chiếc cặp.

Ông ta gào lên với tôi: “Tốt nhất là anh nên mở nó ra!”

Tôi không thèm để ý. Ông ta vào bếp, kéo vài ngăn kéo, tìm thấy một con dao khắc lớn và quay ra.

Mặt ông ta đỏ lựng lên.

Ông ta đâm con dao vào chiếc cặp, để cắt nó ra. Một đặc vụ khác tên là Lathell Thomas tóm lấy tay ông ta. Những người khác trong phòng đều biết nếu Glasgow cắt chiếc cặp ra khi chưa có lệnh khám xét hợp lệ, thì bất kỳ thứ gì tìm thấy bên trong có thể sẽ không được chấp nhận trước tòa.

Đặc vụ Burns đã đi được nửa tiếng. Giờ thì ông ta quay lại và đưa cho tôi một tờ lệnh khám khác, tất cả được gõ và ký bởi một thẩm phán liên bang nhưng với địa chỉ của tôi được viết bằng tay. Tính đến lúc này, hai đặc vụ kia đã lục soát – bất hợp pháp – hơn hai giờ đồng hồ.

Đặc vụ Thomas bắt đầu lục soát tủ quần áo của tôi. Tôi cố hét đuổi ông ta đi, nhưng ông ta vẫn mặc kệ tôi và mở cửa. Sau một lúc, ông ta quay lại, tay cầm một chiếc ví.

“Ái chà chà, chúng ta có gì đây nhỉ?!” ông ta nói bằng chất giọng miền Nam lè nhè đặc trưng.

Ông ta bắt đầu lôi ra các bằng lái xe với những cái tên mà tôi đã dùng trước đó. Những người khác dừng việc đang làm lại để nhìn.

“Ai là Eric Weiss?” ông ta hỏi. “Ai là Michael Stanfill?”

Tôi muốn giật mọi thứ khỏi tay ông ta, nhưng sợ rằng như vậy lại trông có vẻ muốn tấn công ông ta – đó không phải là ý hay trong một căn phòng toàn những gã có súng.

Giờ thì họ đã biết tôi không phải là một công dân lương thiện, chăm chỉ. Nhưng họ đến để bắt Kevin Mitnick và không có gì trong ví có thể giúp họ gán cái tên đó cho tôi.

Rõ ràng, tôi đã nhập vai rất ngọt – một công dân nổi giận với việc bị quấy rối bất công. Giờ thì họ đang bàn xem liệu có nên lôi tôi đến trung tâm thành phố lấy vân tay để chứng minh tôi thực sự là Mitnick và đang cố gạt họ hay không.

Tôi nói: “Ý hay đấy. Mấy giờ sáng mai các anh muốn tôi có mặt ở văn phòng của các anh?” Họ bỏ qua tôi. Giờ thì cả ba người của FBI đều quay lại tìm kiếm. Cho đến giờ vận may của tôi vẫn đang cầm cự được.

Thế rồi chuyện đó đã diễn ra: Thomas lục đống quần áo trong tủ của tôi. Ông ta lục lọi trong chiếc áo khoác trượt tuyết cũ.

Từ một túi khóa kéo bên trong, ông ta lôi ra một mảnh giấy.

“Một cuống séc lương,” ông ta thông báo. “Trả cho Kevin Mitnick.”

Đặc vụ Thomas hét lên: “Anh đã bị bắt!”

Không giống như trên tivi: Không ai thèm đọc cho tôi nghe quyền Miranda[1] của mình.

Tôi đã rất cẩn thận và giờ thì cuống séc từ một công ty tôi từng làm việc trong một khoảng thời gian ngắn sau khi rời Beit T’Shuvah, ẩn nấp nhiều năm trong chiếc túi trong bị bỏ qua của chiếc áo khoác trượt tuyết đó, đã trở thành cái kết cho tôi.

Cổ họng tôi đắng nghét và thậm chí không thể đến bồn để nhổ. Tôi nói với các đặc vụ rằng mình cần lấy thuốc trào ngược dạ dày. Họ nhìn nhãn thuốc và nhận ra đó là thuốc kê theo đơn nhưng từ chối cho tôi một viên.

Thật khó tin, tôi đã giữ chân họ suốt ba tiếng rưỡi. Và tôi đã lẩn trốn công khai gần ba năm trong khi FBI, Sở Cảnh sát Tư pháp và cả Sở Mật vụ đều truy tìm tôi.

Nhưng giờ thì mọi chuyện đã kết thúc.

Đặc vụ Thomas lườm tôi và nói: “Mitnick, hết rồi!”

Thay vì còng tay tôi ra sau lưng, quyền Cảnh sát Trưởng cùm tôi bằng còng, xích bụng và kiềng chân bằng sắt. Họ áp giải tôi ra khỏi cửa. Chính vào lúc đó, tôi biết mình sẽ không thể ra ngoài sớm được.

❀ ❀ ❀

[1] 93* Quyền Miranda: Ở Mỹ, người bị bắt giữ trước khi thẩm vấn hoặc lấy cung phải được cho biết rõ rằng họ có quyền giữ im lặng và bất kỳ điều gì người đó nói sẽ được dùng để chống lại họ trước tòa. (BTV, theo Wikipedia)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William L. Simon, Kevin Mitnick

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.