Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Tôi đậu xe cách một đỗi khá xa, đi bộ tới chỗ buồng điện thoại công cộng trên phố Hollywood. Tôi nghe tiếng một người trả lời giùm Remo trong máy còn Alamo thì chưa gọi tới. Mới hai giờ. tôi định lái xe đi.

Vừa cất bước thì chiếc xe Ford Galaxy chạy ngang qua hướng về phố đông. Tên da trắng ngồi sau tay lái tướng người vạm vỡ, mồm nói lớn, đứng ngoài tôi còn nghe được qua khỏi đầu người ngồi chung xe, một nàng tóc đen quay lưng về phía tôi. Nàng nghiêng người ra phía trước một tay vịn vai gã, còn tay kia như đang đặt trên đùi.

Tôi không chắc có phải là Carmela.

Tôi cho xe chạy tới phố Avolon tìm bãi trống đậu xe. Bãi trống ngày trước là của xưởng Merchants Lumberyard. Giờ đâu chỉ nhìn thấy một lớp đất đá cỏ mọc quanh um tùm, vô số là châu châu cào cào, phía sau là khu vực nhà máy điện, phát ra tiếng rì rầm, máy điện chạy nghe rè rè.

Nhìn lên thấy những mảnh băng rôn đề chữ Merchants còn bay lất phất. Tôi lấy ảnh Betty ra tìm những hàng cây cọ bên ngoài khung nhà bằng thép.

Tôi lái xe đi lòng vòng thêm hai tiếng đồng hồ nữa quanh những con đường song song phố Avalon gần chỗ khu vực nhà máy điện. Tôi đi qua từng con phố hết hai chục dãy nhà, tôi định không chạy nữa. Vừa lái xe qua phố Slauson Avenue trên đường về lại phố Avalon, tôi ráng đi thêm một chặng nữa.

Tôi nhìn thấy khuất sau nhà máy điện hai dãy phố là ngôi nhà gỗ băngalo. Ban đầu, tôi không nhìn ra vì dãy hàng rào đóng cọc quanh khoảng sân, còn ngôi nhà lại sơn màu lam ngọc.

“Ông đến có việc gì ạ?’. - Người đàn ông ra mở cửa mặc chiếc quần màu vàng, áo sơ mi cùng màu. Tóc gã để dài, chải ngược ra sau dợn sóng, xức dầu láng bóng hai bên, mép thái dương bạc.

“Xin lỗi ông”, tôi mở lời. Tôi đang nghĩ trong đầu cả chục câu nói đánh lừa. Tôi là người tình cũ, là một nhân viên bảo hiểm; tôi là người hàng xóm ở dãy phố bên kia, một người bạn mang tin từ nhà Marlon nhắn lại.

Tôi nhớ mặt gã nhờ có tấm ảnh, gã đứng nhìn tôi ngần ngừ.

“Tôi là Ezekiel Rawlins”, tôi nói “Tôi tới đây tìm Elizabeth Eady”.

Gã nhăn trán gợn lên những đường nhăn tới đỉnh đầu.

“Nàng không có đây” - gã đáp.

Tôi tưởng như vừa được nghe một giọng nam trung đang cất tiếng hát.

“Sao vậy, cho tôi được phép nói chuyện với ông chốc lát được chứ?”. - Tôi đứng liếc nhìn vào trong nhà.

“Ông vừa giới thiệu quý danh là gì nhỉ?”

“Ezekiel Rawlins”, tôi nhắc lại - “Tên ông là gì?” “Ông đã đến đây rồi sao lại không biết tên tôi”.

“Xin lỗi, phiền ông quá, thưa ông”, tôi nói “Nhưng tôi đang đi tìm Betty để giúp nàng, vậy mà, ôi chà, tôi lo lắng không hiểu sao”.

Gã không muốn mời tôi vô nhà. Gã cũng biết là đang phải đối mặt với tôi. Ngay lúc vừa nghe nhắc tên Betty, tôi đoán ra ngay gã phải tìm hiểu tôi là ai.

“Mời ông ra ngoài trời cho sáng sủa” - gã nói, tay kéo tấm bình phong qua một bên.

“Cám ơn, ông…”

“Landry. Tên tôi là Felix Landry”.

Tôi thích ngôi nhà của Landry. Đồ đạc bàn ghế đóng bằng gỗ sẫm màu. Cửa sổ mở rộng không màu mè. Phòng khách bày chiếc ghế màu nâu, còn bộ ghế sofa màu kem không lót gối kê đầu. Trước mặt bộ ghế là bếp sưởi giả bên trong trang trí một bình sưởi ấm bằng gas. Trên chiếc tủ đứng bày Tiểu bang và radio. Thảm lót sàn làm bằng một thứ chăn mền từ New Mexico, tưồng nhà trang trí tranh sơn dầu mờ nhạt mô phỏng cuộc sống muôn màu ngoài đời.

“Ông ăn uống gì chưa?”, gã hỏi “Có thịt muối, bánh nướng đây”.

“Cám ơn, tôi không đói. Thôi ta nói chuyện đi”.

“Ông cần nói chuyện gì nào?”

Tôi với gã đang đứng gần bên, hoàn toàn không có vẻ xa lạ như lần giữa tôi với Ortiz. Mỗi người đang có vấn đề lo nghĩ riêng muốn được nói ra.

“Tôi ngồi được chứ?” tôi hỏi. Vậy là gã cũng ngồi xuống như tôi. “Như tôi đã nói, ông Landry. Tôi đang đi tìm nàng Betty”.

“Thì tôi đã kể cho ông nghe rồi, ông Rawlins”, gã lắc đầu nói. “Betty không có ở đây. Có khi thì ghé lại nhưng mà không biết chừng”.

“Gần đây, ông còn gặp nàng vào lúc nào?”

“Tôi không nhớ. Dường như là cả tháng nay”.

“Ông có nghe nói nàng… đang lo nghĩ chuyện gì không?”.

“Không, không. Tôi thấy từ lúc mới tới đây giờ vẫn vậy”. - Felix ngồi nhìn ra ngoài hướng về phía Berverly Hills.

Một cơn đau bất chợt, tôi rụt cổ nhăn mặt.

“Ông muốn nói đây là nhà Sarah Cain”. - Tôi hỏi, trong người vẫn còn đau nhức.

“Mà có việc gì vậy, ông Rawlins? Tôi chưa biết ông là ai, sao lại- nghe hỏi những chuyện tôi chưa hề nói ra”.

“Sarah Cain nhờ một người thuê mướn tôi đi tìm Betty”.

“Tìm nàng à? Nàng ở chung với mấy người đó”.

“Nàng không còn ở đó nữa. Nàng đã bỏ đi, tới đâu tôi cũng bị làm khó dễ”.

Tôi không dám chắc liệu Felix đã biết gì chưa. Cái nhìn gay gắt trên gương mặt gã không che giấu được điều tôi vừa nói ra. Tôi nghĩ, gã định hỏi tôi chuyện gì đó. Gã còn nghi ngờ có phải tôi là người nếu vấn đề đó ra trước.

“Tôi không thể giúp ông được đâu, ông bạn”, rồi gã cũng phải nói ra. “Tôi đoán là nàng còn ở chung một chỗ với mấy người kia”.

“Ông biết nàng có thích làm việc cho nhà Cain không?”, tôi hỏi gã, mong là gã tin mình.

“Ta không nên nói dài dòng. Nàng đến đây là có ý xa lánh mọi chuyện, ông hiểu chứ?”

“Xa lánh. Vậy là nàng khó mà ở lại đó được”.

“Bọn đàn ông chỉ quấy rầy Betty. Bọn chúng dòm ngó tự cho mình là bọn cớm”. - Felix nhe răng cười. - “Bọn chúng không muốn hiểu nàng, muốn làm cho nàng suy sụp, tước đi những cái gì đẹp nhất nơi nàng”.

“Cụ thể là?”. - Tôi hỏi.

“Quyền tự do cá nhân”, gã tưởng đâu tôi không biết gì. “Vậy là ông không muốn xâm phạm chuyện đó?”

“Không, tôi thích cái vẻ tự nhiên ở nàng”. - Nghe gã nói ra thiệt tình, tôi thấy muốn mắc cỡ.

“Vậy ông với nàng chỉ là bạn?”

“Với Betty chỉ có tình bạn là đẹp nhất. Đó là một thứ tình yêu vừa là hiểu biết lẫn nhau. Chỉ có tình bạn ta mới thấy là không cần phải chiếm đoạt nàng mà ta vẫn là ta”.

“Vậy Albert Cain có nghĩ là đã chiếm đoạt được nàng?”

“Có chứ!”. - Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt đắng cay đọng lại trong mắt gã.

“Có còn hơn không”. - Tôi nói theo cái giọng mỉa mai như lúc còn trẻ. “Hắn chết rồi. Chết nay hơn hai tuần”.

Felix nghẹn ngào, liếc nhìn qua tôi.

“Ông nói thật chứ?”

“Thật”.

Felix đưa tay lên ngang cần cổ. Hắn đứng ngay dậy bước ra ngoài cửa. Trông mặt gã nửa cười nửa lo sợ. Gã quay lại ngồi xuống một lúc rồi lại đứng dậy. Gã bước đi quanh gian phòng. Gã rút chiếc khăn mù xoa vàng khạc nhổ vô đó.

“Hắn chết rồi sao? Cái lão Cain đó ư?”. - Gã hỏi lại, rồi bước tới đứng trước bếp sưởi gas.

Tôi gật.

Felix vặn vẹo chiếc khăn mù xoa, tôi ngại là đống nước bọt sẽ trào ra ngoài. “Vậy là Betty bỏ đi trước hay sau vụ đó?”

“Tôi không nhớ rõ”.

Nhìn Felix cười, tôi nhớ lại hình tượng con chó cười trong tranh biếm họa hãng phim Warner Brothers. Gã cười ré lên như thể vừa được nghe tôi kể chuyện tiếu lâm.

“Mẹ kiếp!”, gã gào lên, lắc đầu cười ngặt nghẽo. “Mẹ kiếp!”.

Felix còn đứng đó, khom người xuống như ông lão, tay vặn vẹo chiếc khăn, miệng còn cười. Khiếp thật. Khiếp vì nhìn thấy khi một người biết căm giận. Khiếp vì tôi phải ráng mà cười theo gã. Tôi cắn lưỡi để nín cười.

Một lát sau Felix mới tỉnh lại. Gã thè lưỡi ra liếm miệng, ngồi xuống bộ ghế sofa gần bên tôi. Gã ngồi hai tay đặt trên đầu gối vẻ tự tin.

“Bây giờ tôi có thể giúp gì được cho ông”, gã hỏi lại, ý muốn nói tôi vừa ban ơn cho gã.

“Ông có ý kiến gì về chuyện tôi phải đi tìm nàng ở đâu bây giờ?”

Gã lắc đầu, miệng vẫn cười.

“Không”, gã nói. “Tôi không thể nói ra đây, bởi nếu Betty muốn quay về. Rồi tôi sẽ cho nàng hay bọn chúng đi tìm nêu còn liên lạc với tôi thường xuyên”.

“Sao ông căm ghét nhà Cain đến vậy, ông Landry?” “Tôi có ghét cả nhà hắn đâu. Mỗi mình hắn thôi”.

“Sao vậy?”

“Vì…”, gã nói. “Vì hắn đối xử thô bạo, hắn muốn khống chế nàng. Muốn không chế bởi nàng có nhiều tiền. Hắn khống chế nàng mấy năm nay không sao bỏ đi được”.

“Hắn đã gây hậu quả thế nào?”

“Nàng với tôi không nói ra chuyện đó” - hắn kể. “Tôi phải có mặt tại đây lúc nàng được tự do một bữa, được phép hắn cho đi. Tôi nấu món gà cho nàng ăn xong rồi nghe nhạc, nhảy đầm ngay trong căn phòng này. Tôi dời đồ đạc ra hết phía sau, tôi với Betty cắt tấm thảm này ra từng miếng”.

“Nàng ngủ lại với ông?” - tôi hỏi.

“Đúng vậy. Nàng không muốn làm phiền ai. Nàng cần có người chăm sóc. Trong lúc này chỉ còn mỗi mình tôi lo cho nàng”. - Gã đập tay xuống tấm nệm. “Tôi nằm ngủ ở đây, nhường chiếc giường lại cho nàng. Ông biết đấy, tôi nằm trên chiếc ghế sofa vậy mà ngủ ngon hơn, còn nàng Betty thì yên tâm ngủ lại đây”.

Tôi muốn hỏi yên tâm ở chỗ nào? Nghĩ lại tôi thấy Felix chẳng thèm trả lời mấy chuyện thực tế đó. Gã chỉ thích nghe kể chuyện nàng Betty. Tôi tưởng tượng lúc gã ăn mặc lịch sự, dạo quanh ngôi nhà nhỏ hẹp này đang cất tiếng nói chuyện y như là nàng đáng có mặt tại đây. Gã hỏi nàng cảm thấy thế nào về món xốt chua anh đào, nàng thích nghe ban nhạc nào chơi.

“Tôi không biết nàng đang ở đâu, ông Rawlins”. - Felix kéo tôi ra khỏi giấc mơ về gã. “Rồi thể nào tôi cũng phải kể lại cho nàng nghe chuyện của ông”.

Tôi lái xe ra khỏi vùng Los Angeles County, đi về hướng Riverside. Nhìn lại tôi đã đi khá xa qua những con đường vùng quê lúc chiều xuống. Tôi rẽ vào một cánh đồng trống, đi thêm một đoạn gần cây số nữa tới chỗ lúc trước Jesus với tôi đặt lưới tôm.

Bên dòng suối hai cha con tôi đến ngồi câu là một bãi cây nguyệt quế xen lẫn với rặng dương liễu. Mùa này mọi dòng suối đều khô cạn.

Tôi cho xe băng qua dưới hàng cây liễu rũ tắt hết đèn. Trăng vừa nhú ra nửa mảnh, tiếng dế kêu râm rang trong bụi rậm. Trong cái không khí ẩm ướt, mùi cây nguyệt quế đắng nghét.

Tôi chợt liên tưởng tới Felix với mối tình cao thượng mãnh liệt đang dâng trào, tới cái thú chịu đau đớn Carmela mời gọi tôi.

Nghĩ lại mấy chuyện đó khiến tôi nhớ Betty.

Ba bữa sau, từ lúc Adray Ply thả tôi xuống vũng bùn, tôi lại lên đường đi tìm Betty. Tôi đang dạo bộ cách chỗ nàng và Marlon nửa dãy phố. Có lúc một đêm vừa qua đi như một giấc mơ và tôi không thể tới gần được nàng. Nhưng qua đêm sau nàng phải gọi cho tôi. “Này tên kia, đến đây gặp ta”, rồi nhờ tôi đi mua thuốc lá với một bình rượu. Hôm đó lần đầu tiên tôi biết bỏ áo vô quần.

Tôi còn nhớ một đêm như đêm này bên ngoài phố Riverside. Hôm đó Betty đi dạo phố với anh chàng trông xấu xí, Rufus George. Hắn là con lai da đen, tóc đò, thân hình lực lưỡng mặt mũi đầy tàn nhang. Bỏ mặc Marlon ngồi chơi súc sắc, hắn rủ nàng đi dạo dọc theo khu chung cư ở phố Fifth Ward tìm chỗ ngồi trên cái thùng gỗ uống rượu dưới ánh trăng. Tôi đứng bên kia đường nhìn theo, xích chai rượu qua một bên hắn ôm hôn nàng quanh dưới cổ. Rufus thè lưỡi ra to đến nỗi muốn nghẹt cổ Betty. Rồi nàng đứng dậy bước loạng quạng băng qua đường.

“Lại đây”, nàng nói, giọng nói to như lưỡi của Rufus.

Tôi nghe, băng ngay qua đường đi ngang qua chỗ thùng gỗ làm ghế ngồi vô trong một con hẽm nằm lọt giữa hai ngôi nhà dựng bằng cột gỗ. Rufus trải tấm mền xuống dưới đất.

“Cậu đứng đây canh chừng, nhé”, Betty nói nhỏ vào tai tôi. Nói xong nàng bước đi ngang qua chỗ tôi tới gần Rufus đang đứng. Hắn vòng tay qua người nàng, nàng thòng tay xuống. Rufus nhìn tôi cười.

“Cậu đứng đó trố mắt ra dòm chừng có ai đi tới” - hắn nói. “Nhưng mà đừng có dòm theo bọn tớ!”.

Ban đầu tôi tưởng hai người đang xô xát. Rồi tôi nhìn thấy bàn tay Rufus sờ soạng lên người Betty, nàng cọ sát vô người gã như con mèo đang chờ được vuốt ve. Bỗng nhiên tôi cảm thấy rùng mình nhưng mắt không rời ra được. Tôi cảm thấy tê rần khắp cả tứ chi. Tôi bỏ đi giữa lúc hai người đang làm tình.

“Tôi không muốn anh căm ghét gì tôi”, một lúc sau ngồi trong cà phê Cougar Tooth Café, nàng mới nói. Tôi gọi một đĩa thịt dồi bánh nướng phó mát và cải xanh cho ràng bồi dưỡng. Bữa ăn hết hai mươi lăm cent, tôi lấy tiền Rufus thưởng công canh gác trả hết, rồi Rufus chào nàng ra về.

Betty cười nhìn tôi nắm lấy tay như một tình nhân mới lúc ban nãy.

“Tôi biết là không nên đối xử với Rufus như vậy, anh nên hiểu đôi khi một cô nàng đi tìm cho được cái mà ngay lúc này dễ gì đi tìm cho ra. Anh hiểu ý tôi nói chứ?”

“Ờ hơ”. Lẽ ra tôi phải xác định câu nói đó đúng hoàn toàn.

“Anh dễ thương lắm, Easy. Tôi cũng được tiếng thơm”. Ở đời có lúc gã không thích cô nàng, giả vờ giở trò cho cô nàng tin tưởng rồi tha hồ vung vít. Đến lúc xong việc rồi, sực nhớ gã đâu có yêu thương gì nàng, kéo quần lên bỏ ra về như vừa được trút hết bầu tâm sự.

Betty siết chặt lấy tay tôi nhức nhối mà tôi không dám rút ra. Tôi đang hình dung ra mình là người lớn đang dứng bên cạnh Betty dưới mái nhà này. Tôi muốn đứng một chỗ như vậy chờ cho tới sáng, cho tới lúc cây bông lớn, lúc con nước dâng cao.

Cái ý tưởng giúp nàng lúc này chẳng khác gì chuyện mấy năm về trước.

Tôi bỏ vô giường ngủ, nhớ lại chuyện gã Rufus. Mấy bữa sau, hắn quay lại nghênh ngang bước vô quán bar Corcheran’s đi tìm Betty. Hắn gặp Betty đi vùng với Marlon và Adray Ply.

Adray chém sâu vô người Rufus, hắn chết vì vết thương quá nặng sau đó một tháng.

Betty chẳng thèm xót thương hắn, tôi cũng mặc.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.