Chìa khóa vũ trụ của George

Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Một

❊ ❊ ❊

Lợn không thể tự dưng biến mất, George tự nhủ trong khi đứng nhìn vào lòng cái chuồng lợn rõ ràng trống huếch trống hoác. Nó thử nhắm mắt vào rồi lại mở mắt ra, để xem có phải đó chỉ là một loại ảo giác quái gở nào đó không. Nhưng khi nó nhìn lại thì chú lợn vẫn mất tăm, chẳng thấy cái thân hình đồ sộ hồng hào và đầy bùn của chú ở đâu hết. Thật ra, khi George xem xét lại tình hình lần thứ hai thì mọi chuyện chỉ có tệ hơn chứ chẳng tốt lên chút nào. Nó nhận thấy cánh cửa bên của chuồng lợn đang hé mở, có nghĩa là một người nào đó đã không đóng cửa cho tử tế. Và rất có thể cái người nào đó ấy chính là nó.

“George!” nó nghe thấy tiếng mẹ gọi vọng từ trong bếp ra. “Mẹ chuẩn bị nấu bữa tối rồi đây, tức là con chỉ còn khoảng một tiếng nữa thôi đấy. Con đã làm xong bài tập chưa?” “Rồi mẹ ạ,” nó đáp lại bằng cái giọng giả vờ vui vẻ. “Con lợn của con thế nào rồi?”

“Nó ổn ạ! Ổn ạ!” George trả lời, giọng lạc cả đi. Nó thử éc lên vài tiếng, chỉ để nghe cho có vẻ như mọi việc vẫn ổn ở cái khoảnh vườn nhỏ sau nhà này, nơi có vô số loại rau cỏ và một chú lợn khổng lồ – nhưng giờ đã biến mất một cách khó hiểu. Nó ủn ỉn thêm mấy tiếng nữa cho thêm phần hiệu nghiệm – việc tối quan trọng là mẹ nó đừng có đi ra vườn trước khi George kịp nghĩ ra được một kế hoạch. Làm cách nào để tìm lại chú lợn, cho chú ta vào chuồng, đóng cửa chuồng và quay về nhà kịp giờ ăn tối, thì nó không biết. Nhưng nó đang suy nghĩ rất lung, và điều cuối cùng nó muốn là một trong hai vị phụ huynh đừng xuất hiện trước khi nó tìm ra được mọi câu trả lời.

George biết rằng chú lợn không được bố mẹ nó ưa cho lắm. Bố mẹ nó chưa bao giờ muốn nuôi một con lợn ở vườn sau, và đặc biệt là bố nó thì rất hay nghiến răng kèn kẹt mỗi khi ông nhớ ra kẻ nào đang sống ở phía cuối các luống rau. Chú lợn đó là một món quà: một đêm Giáng Sinh lạnh lẽo cách đây vài năm, một cái hộp các tông đầy những tiếng kêu eng éc và tiếng lục xục đã được gửi đến trước cửa nhà. Khi George mở cái hộp ra, nó thấy một chú lợn con hồng hào đang hết sức phẫn nộ bên trong. George đã rất cẩn thận nhấc nó ra khỏi hộp và khoái chí ngắm người bạn mới của mình chạy loăng quăng quanh cây thông Noel trên bốn bàn chân bé tí xíu. Trên cái hộp có một mẩu thư đính kèm. Cả nhà yêu quý! thư viết. Chú nhóc này cần có một mái ấm – các con có thể cho nó một gia đình được không? Thân yêu, Bà Nội xxx.

Bố George chẳng thích thú gì với thành viên mới này của gia đình. Chỉ bởi vì ông là người ăn chay, không có nghĩa là ông yêu động vật. Thật ra thì ông thích cây cỏ hơn. Cây cỏ dễ đối phó hơn nhiều: chúng không đảo tung mọi thứ lên hay để lại những dấu chân đầy bùn trên sàn bếp hay xông vào nhà và ăn vụng hết những chiếc bánh quy còn lại trên bàn. Nhưng George thì lại sướng run vì có được chú lợn của riêng mình. Nhưng món quà bố mẹ tặng nó năm đó vẫn khá là kinh khủng, như mọi năm. Cái áo len sọc tía và da cam mẹ tự đang thì có ống tay dài lượt thượt đến tận sàn nhà; nó chưa bao giờ ao ước có một bộ kèn và nó phải khó khăn lắm mới có thể tỏ ra háo hức khi mở ra một hộp đồ hướng dẫn tự gây dựng trang trại nuôi giun.

Cái mà George thật sự ước ao – hơn hết thảy mọi thứ trên toàn Vũ Trụ này – là một chiếc máy vi tính. Nhưng nó biết bố mẹ chắc sẽ chẳng bao giờ mua cho nó. Họ không thích các phát minh hiện đại và cố sống mà không cần đến các thứ đồ gia dụng thông thường càng nhiều càng tốt. Với mong muốn có được một cuộc sống đơn giản, thanh sạch hơn, họ tự giặt quần áo bằng tay, không sở hữu xe ôtô và thắp sáng ngôi nhà bằng nến để khỏi phải dùng điện.

Tất cả những điều đó là để cho George được lớn lên trong một môi trường tự nhiên và tiến bộ, không có chất độc, chất phụ gia, chất phóng xạ và những thứ xấu xa tương tự. Vấn đề duy nhất ở đây là khi loại bỏ mọi thứ có thể làm hại George, bố mẹ nó cũng đã loại bỏ hàng đống các thứ có thể là thú vị đối với nó. Bố mẹ của George có thể thích nhảy múa quanh cây nêu tháng Năm[1], tham gia các cuộc diễu hành bảo vệ môi trường hay tự xay bột để làm bánh mì, nhưng George thì không. Nó muốn được đến công viên giải trí,ồi tàu lượn siêu tốc hay chơi trò chơi điện tử hay lái một chiếc máy bay đến nơi nào đó xa thật xa. Thay vì thế, trong lúc này, tất cả những gì nó có chỉ là một chú lợn.

Nhưng đó là một chú lợn rất tuyệt. George đặt tên cho chú ta là Freddy và thường sung sướng vắt người hàng giờ liền qua vách cái chuồng lợn mà bố nó đã xây ở vườn sau, ngắm Freddy sục sạo trong đống rơm hay khụt khịt dũi đất. Các mùa đổi thay và tháng năm trôi qua, chú lợn con của George dần lớn lên... và lớn lên... và lớn lên... cho tới khi chú ta lớn đến nỗi trong ánh sáng lờ mờ nom chú chẳng khác gì một con voi con. Freddy càng lớn lên thì chú ta càng cảm thấy bị cầm tù trong cái chuồng chật chội tù túng. Mỗi khi có dịp là chú lại trốn ra và hoành hành trên khoảnh vườn rau, giẫm nát những đọt cà rốt, nhai hết đám cải bắp non và gặm trụi các luống hoa của mẹ George. Mặc dù mẹ vẫn thường bảo George rằng cần phải thương yêu mọi sinh vật trên đời, George nghĩ rằng vào những ngày Freddy phá tan hoang khu vườn của bà thì bà chẳng mấy yêu thương chú lợn của nó. Cũng như bố của George, mẹ nó là người ăn chay, nhưng George dám chắc nó đã từng nghe thấy bà giận dữ lẩm bẩm “xúc xích” khi bà phải dọn dẹp lại sau một buổi chạy chơi phá hoại của Freddy.

Nhưng trong ngày này, rau cỏ không phải là thứ mà Freddy phá hoại. Thay vì điên cuồng chạy quanh, chú lợn đã gây ra một điều tồi tệ hơn nhiều. Trên cái hàng rào ngăn cách khu vườn của nhà George với vườn nhà hàng xóm, George đột nhiên nhận ra một cái lỗ khả nghi có kích cỡ đúng bằng chú lợn. Chắc chắn hôm qua cái lỗ chưa có đó, nhưng hôm qua thì Freddy vẫn đang bị nhốt êm trong chuồng. Còn bây giờ lại chẳng thấy chú lợn đâu cả. Điều đó chỉ có thể có nghĩa là – Freddy, trong lúc tìm kiếm một chuyến phiêu lưu, đã vượt ra khỏi ranh giới an toàn của khu vườn và đi đến một nơi mà chắc chắn là chú ta không được phép đến.

Vườn Nhà Hàng Xóm là một nơi bí hiểm. Từ hồi nảo hồi nào George bắt đầu nhớ được, khu vườn đã trống không như vậy. Trong khi tất cả các ngôi nhà khác trong dãy đều có những mảnh vườn sau gọn ghẽ, những ô cửa lấp lánh ánh sáng mỗi tối và những cánh cửa chính đóng lại sầm sầm mỗi lúc có người ra vào, thì ngôi nhà này lại chỉ nằm đó – buồn bã, im lặng, tối tăm. Không có đứa bé nào la hét vui vẻ mỗi sáng. Không có bà mẹ nào ra cửa sau gọi các con vào ăn tối. Vào cuối tuần, không có tiếng búa gõ hay mùi sơn mới, vì chẳng có ai đến sửa những khung cửa sổ đã gãy hay dọn dẹp những máng xối đã võng cả xuống. Bị bỏ quên hàng bao nhiêu năm trời thành ra khu vườn nổi dậy, không còn kiểm soát nổi nữa, cho đến khi nom chẳng khác gì rừng rậm Amazon đã mọc lên ở bên kia hàng rào.

Bên phía vườn nhà George, mọi thứ sạch sẽ, ngăn nắp, và chán phèo. Có những luống đậu tây được buộc chặt vào cọc, những hàng rau diếp mềm oặt,ọn cà rốt xanh thẫm vô tích sự, và những cây khoai tây đâu ra đấy. George thậm chí không thể đá một quả bóng mà không làm cho nó rơi đánh “bịch” vào giữa một bụi mâm xôi được chăm sóc cẩn thận và đè bẹp bụi cây.

Bố mẹ George đã phân ra một khoảnh đất nhỏ để George tự trồng rau, hy vọng rằng nó sẽ thích việc vườn tược và khi lớn lên có thể trở thành một nông dân trồng cây hữu cơ[2]. Nhưng George thì lại thích nhìn lên trời hơn là nhìn xuống đất. Và thế là cái khoảnh đất nhỏ của riêng nó nằm trơ trụi, chẳng được chăm sóc gì, chỉ có mấy hòn đá, vài bụi cỏ và mặt đất trơ khấc, trong khi ông chủ thì cố công đếm hết mọi ngôi sao trên vòm trời đêm để biết xem tất cả là bao nhiêu.

––––––––––––-

BẦU TRỜI ĐÊM.

- Vào ban ngày, chúng ta chỉ thấy được một ngôi sao duy nhất trên bầu trời. Đó là ngôi sao gần chúng ta nhất, ngôi sao có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc sống thường nhật của chúng ta, ngôi sao mà chúng ta đã tặng cho một cái tên riêng: Mặt Trời.

- Trên bầu trời đêm, chúng ta có thể thấy một vài vật thể khác không phải là sao – đó là Mặt Trăng và các hành tinh như sao Kim, sao Hỏa, sao Mộc hay sao Thổ.

- Mặt Trăng và các hành tinh nay không tự phát sáng. Chúng sáng lấp lánh vào ban đêm là nhờ phản chiếu lại ánh sáng của Mặt Trời.

- Mọi đốm phát sáng khác trên bầu trời đều là các ngôi sao, giống như Mặt Trời của chúng ta. Một số lớn hơn, một số nhỏ hơn, nhưng tất cả đều là sao. Trong một đêm trời quang, cách xa khỏi những nguồn sáng như đô thị chẳng hạn, chúng ta có thể thấy được hàng trăm ngôi sao bằng mắt thường.

––––––––––––-

Nhà Hàng Xóm thì lại hoàn toàn khác. George vẫn thường đứng trên nóc chuồng lợn và nhìn qua hàng rào sang cái khu rừng rậm rạp tuyệt vời ấy. Những bụi cây um tùm tạo thành những chỗ trốn nho nhỏ rất lý tưởng, trong khi các cây cao đều có chạc uốn lượn, đầy mấn hảo cho một cậu bé leo lên. Mâm xôi gai mọc thành từng bụi lớn, những cành cây đầy gai nhọn của chúng uốn lại thành những cái vòng nhấp nhô kỳ lạ, đan cài lẫn nhau chằng chịt như đường ray xe lửa ở một nhà ga nào đó. Vào mùa hè, giống bìm bìm uốn éo bao trùm lên hết mọi loại cây khác trong vườn chẳng khác gì một tấm mạng nhện xanh; hoa bồ công anh vàng rực nở khắp mọi nơi; nhưng cây hoa tán khổng lồ có độc và đầy gai thì lù lù nom như một sinh vật đến từ hành tinh khác, trong khi những bông lưu ly thảo be bé màu xanh nhấp nháy xinh tươi như muôn vì sao trên cái nền xanh mơn mở đầy cây cỏ lộn xộn của vườn sau Nhà Hàng Xóm.

Nhưng Nhà Hàng Xóm cũng là vùng lãnh thổ bị cấm. Bố mẹ George đã nói “không” rất cương quyết với cái ý tưởng là George có thể dùng nó làm sân chơi phụ. Và đó không phải là câu “không” kiểu bình thường, cái câu “không” nhẹ hều, âu yếm, bố-mẹ-nói-không-chỉ-vì-muốn-tốt-cho-con-thôi. Đó là một câu “không” thực sự, cái câu “không” mà ta không thể cãi lại được. Đó cũng là câu “không” mà George đã nhận được khi nó thử gạ gẫm bố mẹ nó rằng, vì tất cả lũ bạn nó ở trường đều có tivi – thậm chí vài đứa còn có cả tivi trong phòng ngủ! – thành ra có thể bố mẹ nó cũng nên mua một cái. Về vấn đề tivi này, George đã phải nghe một bài thuyết giáo dài lê thê của bố nó, nói rằng xem những thứ nhảm nhí ấy sẽ đầu độc trí não của nó ra sao. Nhưng khi đụng đến chuyện Nhà Hàng Xóm, nó thậm chí còn không được nghe bố thuyết giáo nữa. Chỉ độc một câu “không” cụt lủn, chấm dứt luôn mọi chuyện.

Tuy vậy, George vẫn luôn muốn biết tại sao. Đoán rằng hỏi bố thì sẽ không được gì nữa, nó liền đem ra hỏi mẹ.

“Ôi, George,” bà thở dài một hơi trong khi thái bắp cải chồi và củ cải để cho vào bột làm bánh. Bà thường nấu bất kể thứ gì đó có được, thay vì lựa chọn các nguyên liệu và gia vị để khi nấu lên sẽ tạo thành một thứ cho ngon miệng. “Con hỏi quá nhiều câu hỏi đấy.”

“Con chỉ muốn biết tại sao con không được sang nhà hàng xóm thôi,” George năn nỉ. “Nếu mẹ nói cho con biết thì từ giờ đến hết ngày con sẽ không hỏi một câu nào nữa. Con hứa đấy.”

Mẹ nó lau tay vào cái tạp dề hoa và nhấp một ngụm trà tầm ma. “Thôi được rồi, George,” bà nói. “Mẹ sẽ kể cho con nghe một chuyện nếu như con giúp mẹ trộn bột làm bánh.” Bà đưa cho nó cái bát nâu đựng bột và chiếc thìa gỗ rồi ngồi xuống, trong khi George bắt đầu trộn thứ bột vàng đặc sệt cùng những mẩu rau trắng và xanh lẫn vào nhau.

“Hồi nhà mình mới chuyển đến đây,” mẹ nó bắt đầu, “khi ấy con còn bé xíu, có một ông già sống trong căn nhà đó. Bố mẹ hầu như không bao thấy ông ta, nhưng mẹ vẫn còn nhớ rất rõ. Ông ta có bộ râu dài nhất mà mẹ từng được thấy – nó dài đến tận đầu gối ông ta kìa. Không ai biết chắc ông ta bao nhiêu tuổi nhưng hàng xóm láng giềng nói ông ta đã ở đó từ lâu lắm rồi.”

“Thế rồi sau ông ấy làm sao ạ?” George hỏi, nó đã quên biến lời hứa sẽ không hỏi câu nào nữa.

“Không ai biết cả,” mẹ nó nói vẻ bí mật.

“Tức là sao ạ?” George hỏi, thôi cả việc trộn bột.

“Chỉ thế thôi,” mẹ nó trả lời. “Hôm trước ông ta còn ở đó. Hôm sau thì đã biến mất.”

“Lỡ ông ta đi nghỉ thì sao,” George bảo.

“Nếu thế thì ông ta cũng không bao giờ quay về nữa,” mẹ nó nói. “Cuối cùng họ đến lục soát ngôi nhà nhưng chẳng thấy dấu vết gì của ông ta cả. Từ đó trở đi ngôi nhà bị bỏ không, và cũng chưa ai gặp lại ông già đó.”

“Ôi trời,” George kêu lên.

“Cách đây ít lâu,” mẹ nó nói tiếp, vừa thổi tách trà nóng, “bố mẹ nghe có tiếng động ở bên đó – tiếng đập thình thình giữa đêm khuya. Có cả ánh đèn và tiếng người. Có một bọn lang thang đã đột nhập vào và ở trong đó – cảnh sát phải đến tống cổ chúng đi. Vừa mới tuần trước thôi bố mẹ nghĩ là bố mẹ lại nghe thấy tiếng động. Bố mẹ không biết có ai trong căn nhà đó, thế nên bố con mới không muốn con lảng vảng lại gần, George ạ.”

Trong khi George nhìn vào cái lỗ đen to tướng ở hàng rào, nó nhớ lại cuộc trò chuyện của hai mẹ con. Câu chuyện mẹ đã kể cho nó nghe không hề khiến nó thôi muốn sang vườn Nhà Hàng Xóm chút nào – khu vườn nom vẫn thật bí ẩn và hấp dẫn. Nhưng, muốn sang vườn Nhà Hàng Xóm trong khi biết rõ mình không được phép là một chuyện; biết mình phải đi sang đó lại là chuyện khác. Vườn Nhà Hàng Xóm bỗng nhiên trở nên tối tăm, ma quái, và hết sức đáng sợ.

George cảm thấy phân vân. Một phần con người nó chỉ muốn quay về nhà với ánh nến bập bùng và mùi thức ăn kỳ quặc quen thuộc của mẹ; muốn đóng cánh cửa sau lại và ngồi trong nhà mình, an toàn và ấm cúng. Nhưng như thế cũng có nghĩa là nó sẽ bỏ mặc Freddy một mình, mà có khi nguy hiểm nữa. Nó không thể nhờ bố mẹ giúp, lỡ bố mẹ nó lại quyết định đây là vết đen cuối cùng trong lý lịch của Freddy và tống khứ chú lợn đi để biến chú thành giăm bông muối thì sao? Hít một hơi dài, George quyết định nó phải làm thôi. Nó phải sang vườNhà Hàng Xóm.

Nhắm nghiền mắt, nó lao qua cái lỗ ở hàng rào.

Khi sang đến bên kia và mở mắt ra, nó thấy mình đang ở chính giữa khu vườn rừng rậm. Trên đầu nó, cây che kín đến nỗi nó gần như không thể nhìn thấy bầu trời. Trời bây giờ đang tối dần và khu rừng rậm rịt này khiến trời cành tối hơn. George chỉ có thể nhìn thấy nơi đám cỏ dại cao vút đã bị giẫm bét thành lối đi. Nó liền men theo, hy vọng lối đi ấy sẽ dẫn nó đến với Freddy.

Nó vượt qua một bụi mâm xôi khổng lồ, bị gai móc rách cả quần áo và xước hết da. Dường như chúng đang vươn ra từ mọi chỗ tranh tối tranh sáng để cào những cành cây đầy gai vào cẳng tay cẳng chân nó. Lá mục nhũn nhoét dưới bàn chân nó và đám tầm ma tấn công nó với những ngón tay sắc nhọn châm đau nhói. Trong lúc đó, gió thổi xào xạc qua tán cây trên đầu nó tạo thành một âm thanh nghe nửa hát nửa thở dài, như thể đám lá đang thì thào. Cẩn thận đấy, George... cẩn thận đấy, George...

Lối đi dẫn George đến một khoảng trống, ngay đằng sau căn nhà. Cho đến lúc này nó vẫn chưa nhìn thấy hay nghe thấy gì từ chú lợn hư đốn của mình. Nhưng kìa, trên lớp đá lát đã nứt vỡ ở cửa sau, nó nhìn thấy chỉ có rõ rành rành hai hàng dấu chân đầy bùn. Nhờ các dấu chân ấy, George biết rõ Freddy đã đi về hướng nào. Chú lợn của nó đã xông thẳng vào căn nhà hoang qua cửa sau, cánh cửa đã bị đẩy đủ rộng để một chú lợn béo múp có thể chui qua. Tệ hơn thế, từ bên trong căn nhà đã bị bỏ hoang từ bao nhiêu năm nay hắt ra một tia sáng.

Có người ở nhà.

❀ ❀ ❀

[1] Cây có kết đèn, kết hoa, dựng lên để mọi người nhảy múa xung quanh vào ngày 1 tháng Năm để đón chào mùa hè, theo một phong tục cổ.

[2] Cách nuôi trồng nông sản không dùng đến các hóa chất như phân bón và thuốc trừ sâu.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.