Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn

❊ ❊ ❊

Chú Eric đi ra cửa, thò đầu ra ngoài hành lang và gọi với lên cầu thang, “Anni-ie!”

“Gì-ì ạ-ạ?” cái giọng lanh lảnh của con bé vang đến chỗ họ.

“Con có muốn xuống xem Sự Ra Đời và Cái Chết của Một Ngôi Sao không?” chú Eric hỏi.

“Con xem rồi,” nó đáp lại. “Nhiều lần lắm rồi.” Họ nghe thấy tiếng chân con bé xuống cầu thang, rồi một giây sau, nó thò đầu vào trong phòng. “Con ăn khoai tây rán được không?”

“Nếu nhà mình còn,” chú Eric trả lời. “Và nếu còn thì con phải đem vào phòng đọc và chia cho George với. Được

Annie mỉm cười ra chiều ngoan ngoãn và biến vào trong bếp. Hai chú cháu nghe thấy tiếng các cánh cửa tủ bị mở ra rầm rầm.

“Cháu đừng để ý đến Annie nhé,” chú Eric nhẹ nhàng nói, nhưng không nhìn George. “Nó không có ý làm gì cháu đâu. Nó chỉ...” Giọng chú bặt đi và chú bước về góc cuối phòng, chú bắt đầu loay hoay với một chiếc máy tính mà trước đó George chưa nhận ra. Nó quá mải mê ngắm các thứ khác trong phòng nên không nhìn thấy cái màn hình phẳng ánh bạc với chiếc bàn phím đi kèm. Kể cũng lạ là George lại không nhìn thấy chiếc máy tính trước tiên – nó vẫn luôn ước ao có thể thuyết phục được bố mẹ mua cho một cái. Nó đang để dành tiêu vặt để mua máy tính, nhưng với mức chu cấp hiện nay (năm mươi xu một tuần) thì nó tính là sẽ mất khoảng tám năm mới đủ tiền mua một chiếc máy cũ xập xệ. Thế là, thay vào đấy, nó đành phải dùng tạm những cố máy cổ lỗ lục cục chạy chậm rề ở trường, cứ năm phút một lại bị treo và trên màn hình thì đầy những ngón tay dơ dáy.

Còn cái máy tính của chú Eric thì nhỏ và bóng loáng. Trông nó có vẻ rất thông minh và dễ sử dụng – đại khái như loại máy tính trên vũ trụ vậy. Chú Eric ấn một vài nút trên bàn phím và cái máy tính khẽ kêu lên ro ro trong khi những dải màu rực rỡ lóe lên trên màn hình. Chú Eric vui vẻ vỗ vỗ cái máy.

“Ông đã quên mất gì rồi đấy,” một giọng nói như giọng rôbốt cất lên. George giật bắn mình. “Thế à?” Trong một thoáng, chú Eric có vẻ hơi băn khoăn.

“Đúng thế,” giọng nọ đáp. “Ông chưa giới thiệu tôi.”

“Rất xin lỗi!” chú Eric vội kêu lên. “George, đây là Cosmos[1], máy tính của chú.”

George nuốt đánh ực một cái. Nó không biết phải nói gì.

“Cháu phải chào Cosmos đi,” chú Eric thầm nhắc George. “Nếu không thì nó sẽ phật ý đấy.”

“Xin chào, Cosmos,” George rụt rè nói. Nó chưa bao giờ nói chuyện với một cái máy tính, nên không biết phải nhìn vào đâu.

“Xin chào, George,” Cosmos đáp. “Eric, ông còn quên nữa đấy.”

“Gì nữa thế?” chú Eric hỏi.

“ chưa cho George biết tôi là chiếc máy tính thông minh nhất trên thế giới.”

Chú Eric ngước mắt nhìn lên trời. “George,” chú kiên nhẫn nói. “Cosmos là chiếc máy tính thông minh nhất trên thế giới.”

“Phải,” Cosmos đồng tình. “Đúng vậy. Trong tương lai, sẽ có những chiếc máy khác thông minh hơn tôi. Nhưng trong quá khứ hay hiện tại thì không.”

“Chú xin lỗi,” chú Eric thì thầm với George. “Bọn máy tính này nhiều khi cũng hay tự ái lắm.”

“Tôi còn thông minh hơn cả Eric nữa,” Cosmos huênh hoang.

“Ai bảo?” chú Eric cáu kỉnh vặc lại, trừng mắt nhìn cái màn hình.

“Tôi bảo,” Cosmos nói. “Tôi có thể tính được hàng tỉ con số chỉ trong một nano[2] giây. Cậu chưa kịp nói xong 'Cosmos thật tuyệt' thì tôi đã tính được tuổi của các hành tinh, sao chổi, các vì sao và các dải thiên hà. Cậu chưa kịp nói xong câu 'Cosmos là chiếc máy tính tuyệt diệu nhất mà tôi từng được thấy, nó quả là phi thường' thì tôi đã có thể...”

“Thôi được rồi, thôi được rồi,” chú Eric nói. “Cosmos, mi là chiếc máy tính siêu nhất mà chúng ta từng thấy. Giờ thì bắt đầu được chưa? Ta muốn cho George thấy một ngôi sao được sinh ra như thế nào.”

“Không,” Cosmos nói.

Không à?” chú Eric nhắc lại. “Mi nói, Không, nghĩa là thế nào hở cái máy chết tiệt kia?”

“Tôi không muốn,” Cosmos kiêu căng đáp. “Và tôi không phải là cái máy chết tiệt. Tôi là chiếc máy tính thông minh nhất đã từng được...”

“Ôi, xin làm ơn đi-i-i-i-i,” George ngắt lời nó, năn nỉ. “Làm ơn đi mà, Cosmos, tôi rất muốn biết một ngôi sao được sinh ra như thế nào. Bạn làm ơn chỉ cho tôi biết được không?”

Cosmos không nói gì.

“Ồ, thôi nào, Cosmos,” chú Eric cũng hùa vào. “Hãy cho George thấy một vài kỳ quan của Vũ Trụ đi.”

“Có thể,” Cosmos hờn dỗi nói.">

“Trình độ khoa học của George không được cao cho lắm,” chú Eric nói tiếp. “Vì vậy đây là cơ hội của chúng ta, Cosmos ạ, để chỉ cho cậu bé thấy mặt kia của khoa học.”

“Cậu ta phải đọc lời Tuyên Thệ đã,” Cosmos yêu cầu.

“Có lý – Cosmos giỏi lắm,” chú Eric nói và nhảy tới bên cạnh chiếc bảng đen. George quay người và nhìn ngắm kỹ hơn những dòng chữ trên đó – nó giống như một bài thơ.

“George,” chú Eric hỏi, “cháu có muốn được học bộ môn vĩ đại nhất trong toàn Vũ Trụ này không?”

“Ôi, có ạ!” George kêu lên.

“Cháu đã sẵn sàng cho một lời thề đặc biệt trước khi bắt đầu chưa? Hứa rằng cháu sẽ chỉ sử dụng tri thức của mình phục vụ cho cái thiện chứ không phải cho cái ác?” Chú Eric chăm chăm nhìn George qua cặp kính dày. Giọng chú đã thay đổi – bây giờ chú nói vẻ trang nghiêm. “Việc này rất hệ trọng, George ạ. Khoa học có thể là sức mạnh để làm điều tốt, nhưng như cháu đã chỉ ra cho chú lúc nãy, nó cũng có thể gây ra nhiều tai họa.”

George đứng thẳng người lên và nhìn sâu vào mắt chú Eric. “Cháu sẵn sàng,” nó quả quyết.

“Vậy thì,” chú Eric bảo, “hãy nhìn vào những dòng chữ trên tấm bảng đen này. Đó là lời Tuyên Thệ của Nhà Khoa Học. Nếu cháu đồng ý với nó, hãy đọc to lời Tuyên Thệ lên.”

George đọc những dòng chữ trên bảng và suy nghĩ về chúng trong chốc lát. Lời Tuyên Thệ không khiến nó sợ. Ngược lại, những từ ngữ ấy còn khiến trong người nó dâng lên một cảm giác nôn nao háo hức lan đến tận đầu ngón chân. Nó đọc to lời Tuyên Thệ, đúng như chú Eric đã hướng dẫn.

“Tôi xin thề sẽ sử dụng những tri thức khoa học của mình để phục vụ cho lợi ích của Nhân Loại. Tôi xin hứa sẽ không bao giờ làm hại bất kỳ ai trong quá trình tìm kiếm hiểu biết của mình...”

Cửa phòng khách mở ra và Annie rón rén bước vào, tay ôm một gói khoai tây rán đủ các vị.

“Đọc tiếp đi,” chú Eric động viên. “Cháu đang đọc khá lắm.”

“Tôi sẽ can đảm và cẩn thận trong công cuộc tìm kiếm những tri thức vĩ đại hơn nữa về mọi bí ẩn . Tôi sẽ không sử dụng những tri thức khoa học cho lợi ích của cá nhân mình hay trao nó cho những kẻ mưu toan phá hoại hành tinh tươi đẹp nơi chúng ta đang sống.”

“Nếu tôi phá bỏ lời Tuyên Thệ này thì cầu cho vẻ đẹp và sự diệu kỳ của Vũ Trụ mãi mãi lánh xa tôi...”

Chú Eric vỗ tay. Annie thổi phồng một vỏ túi khoai tây rán rồi đập vỡ. Cosmos phát luôn một mảng cầu vồng đủ màu sác sáng rực lên trên màn hình.

“Giỏi lắm, George,” chú Eric nói. “Bây giờ cháu đã là thành viên trẻ thứ hai trong Hội Nghiên cứu Khoa học vì lợi ích nhân loại rồi đấy.”

“Xin đón chào cậu,” Cosmos nói. “Từ giờ trở đi tôi sẽ chấp nhận lệnh của cậu.”

“Và tớ sẽ chia khoai tây rán cho cậu!” Annie chen vào.

“Annie, suỵt!” chú Eric nói. “Bây giờ mới đến đoạn hấp dẫn đây. George, giờ thì cháu được phép sử dụng chiếc khóa bí mật để mở cửa Vũ Trụ rồi đấy.”

“Thật sao?” George hỏi. “Nó ở đâu ạ?”

“Hãy qua chỗ Cosmos,” chú Eric khẽ nói, “và nhìn vào bàn phím của nó. Cháu có thể đoán được cháu cần nhấn phím nào không? Cháu có thể nghĩ ra được phím nào sẽ là chiếc chìa khóa bí mật mở cửa Vũ Trụ không[3]? Annie – đừng nói gì nh!”

George liền làm theo. Cosmos có thể là chiếc máy tính thông minh nhất thế giới, nhưng bàn phím của nó thì vẫn là chiếc bàn phím bình thường, quen thuộc, với những chữ cái và ký hiệu sắp xếp theo thứ tự chẳng khác gì chiếc máy cũ rích nhất hạng ở trường. George nghĩ rất lung. Phím nào sẽ là chiếc chìa khóa mở cửa Vũ Trụ cho nó? Nó lại nhìn vào bàn phím – và đột nhiên nó nghĩ ra.

“Là phím này, phải không ạ?” nó hỏi chú Eric, ngón tay để lơ lửng trên bàn phím.

Chú Eric gật đầu. “Nhấn nó đi, George. Để bắt đầu.”

Ngón tay của George nhấn xuống phím ENTER.

Ánh sáng trong phòng bỗng mờ dần đi...

“Xin chào đón các bạn,” Cosmos nói, phát ra một điệu kèn lệnh đã được số hóa, “đến với Vũ Trụ.”

❀ ❀ ❀

[1] Có nghĩa là Vũ Trụ.

[2] 1 nano giây = một phần một triệu của một giây.

[3] Trong tiếng Anh, chữ “key” vừa có nghĩa là chiếc chìa khóa, vừa có nghĩa là phím bấm.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.