Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai

❊ ❊ ❊

George quay nhìn lại khu vườn, nhìn lại lối đi mà nó vừa men theo. Nó biết mình nên quay về tìm bố mẹ. Ngay cả nếu nó có phải thú thật với bố là đã trèo qua hàng rào sang vườn Nhà Hàng Xóm đi chăng nữa, thì cũng còn hơn là đứng đây một mình. Nó sẽ chỉ ngó qua cửa sổ để xem có thấy Freddy không, rồi sẽ quay về tìm bố.

Nó nhích lại gần cái tia sáng chói lòa đang chiếu ra từ căn nhà trống. Ánh sáng vàng rực chứ không leo lét như ánh nến ở nhà nó hay lạnh lẽo như ánh đèn nê ông xanh ở trường. Mặc dù nó sợ đến nỗi răng đánh vào nhau lập cập, ánh sáng ấy vẫn như đang lôi kéo nó về phía trước cho đến khi nó tiến tới sát cửa sổ. Nó nhòm vào trong. Cái khe hở hẹp giữa khung cửa và mành mành vừa đủ cho nó nhìn vào nhà. Nó nhận ra đó là một căn bếp, vương vãi đầy cốc chén và túi trà cũ.">

Một chuyển động đột ngột làm nó chú ý, nó liền nheo mắt nhìn xuống sàn bếp và thấy Freddy, chú lợn của nó! Chú ta đang chúi mõm vào một cái bát và soàm soạp uống no thứ chất lỏng kỳ quái gì đó màu tía.

George sợ cứng cả người – một trò lừa khủng khiếp, nó biết mà. “Tệ quá!” nó hét lên. “Thuốc độc đấy.” Nó đập mạnh lên ô kính cửa sổ. “Không được uống, Freddy!” nó quát.

Nhưng Freddy, vốn là một chú heo tham lam, tảng lờ tiếng kêu của cậu chủ và tiếp tục sung sướng nuốt hết thứ chất lỏng trong bát. Không kịp suy nghĩ gì, George lao qua cửa vào bếp, giằng lấy cái bát từ mõm của Freddy, đổ hết những gì còn lại trong đó xuống bồn rửa. Thứ chất lỏng màu tía vừa ùng ục chảy xuống lỗ thoát nước thì nó nghe thấy một giọng nói cất lên sau lưng.

“Cậu là ai?” giọng đó hỏi, đầy hống hách nhưng nghe vẫn có vẻ trẻ con.

George quay ngoắt lại. Đứng sau lưng nó là một con bé con. Con bé mặc bộ quần áo lạ lùng nhất trần đời, gồm cơ man những lớp vải mỏng nhiều màu đến nỗi trông như thể nó đã quấn mình trong hàng lớp cánh bướm vậy.

George lắp bắp. Đứa con gái trông thì kỳ quặc thật, cái con bé với mái tóc vàng rối bù và chiếc mũ đội đầu làm bằng lông chim xanh biếc pha xanh lục này, nhưng rõ ràng là nó không đáng sợ. “Thế còn cậu,” nó phẫn nộ hỏi lại, “cậu nghĩ cậu là ai chứ?”

“Tớ hỏi trước cơ mà,” con bé nói. “Và dù sao thì đây cũng là nhà tớ. Vì thế tớ có quyền được biết cậu là ai nhưng tớ thì không phải cho cậu biết điều gì hết, nếu tớ không muốn.”

“Tớ là George.” Nó vênh cằm như nó vẫn thường làm mỗi khi nổi cáu. “Còn kia” – nó chỉ vào Freddy – “là con lợn của tớ. Và cậu đã bắt cóc nó.”

“Tớ không hề bắt cóc lợn của cậu,” con bé tức tối đáp lại. “Sao mà ngu thế. Tớ thì cần lợn làm gì cơ chứ? Tớ là một vũ nữ múa ba lê và ở ba lê thì không có lợn nào cả.”

“Hừ, ba lê à,” George lẩm bẩm, mặt xầm xì. Bố mẹ nó đã bắt nó học múa khi nó còn bé và nó sẽ không bao giờ quên được nỗi kinh hoàng ấy. “Dù sao thì,” nó bẻ lại, “cậu cũng chưa đủ lớn để làm vũ nữ múa ba lê. Cậu chỉ là một đứa nhóc thôi.”

“Thế mà tớ lại là thành viên của đội múa ba lê đấy,” con bé kiêu kỳ nói. “Như thế cũng đủ chứng t cậu biết nhiều đến mức nào rồi.”

“Được, nếu cậu người lớn đến thế, thì tại sao cậu lại tìm cách đầu độc con lợn của tớ?” George hỏi gặng.

“Đấy đâu phải là thuốc độc,” con bé khinh khỉnh đáp. “Đó là Ribena. Một thứ nước làm từ quả lý chua đen[1] – tớ cứ tưởng là ai cũng phải biết thế chứ.”

George, vốn thường chỉ được bố mẹ cho uống thứ nước quả nhà tự ép lấy, màu sắc nhờ nhờ, vân vẩn đục, bỗng cảm thấy hết sức ngớ ngẩn vì không nhận ra chất lỏng màu tím đó là cái gì.

“Ờ, nhưng đây đâu phải là nhà thật của cậu, phải không?” nó nói tiếp, quyết tâm bắt bẻ con bé cho bằng được. “Nhà này thuộc về một ông già có bộ râu dài, ông ta đã mất tích từ lâu lắm rồi.”

“Đây đúng là nhà tớ,” con bé nói, cặp mắt xanh lóe lên. “Và tớ sống ở đây trừ những khi tớ phải biểu diễn trên sân khấu.”

“Thế bố mẹ cậu đâu?” George hỏi.

“Tớ không có bố mẹ nào cả.” Con bé bĩu cặp môi hồng. “Tớ là trẻ mồ côi. Người ta nhặt được tớ sau cánh gà, bọc trong một chiếc váy xòe của vũ nữ. Đoàn múa ba lê đã nhận nuôi tớ. Chính vì thế tớ mới là một vũ công tài năng đến vậy.” Con bé khịt mũi thật to.

“Annie!” Một giọng đàn ông vang khắp căn nhà. Con bé đứng im như trời trồng.

“Annie!” Bọn trẻ lại nghe thấy tiếng gọi, lần này đang tiến đến gần hơn. “Con đâu rồi, Annie?”

“Ai thế?” George tò mò hỏi.

“Đó là... ờ... là...” Con bé đột nhiên tỏ ra chăm chút đôi giày của mình.

“Annie, con đây rồi!” Một người đàn ông cao lớn với mái tóc sẫm màu bù xù và cặp kính dày cộp, gọng to, trễ xệch xẹo trên mũi, bước vào bếp. “Con lại đang làm gì thế?”

“Ồ!” Con bé toét miệng cười thật tươi. “Con vừa mới cho chú lợn này uống một ít Ribena thôi.” ">

Thoáng bực mình lướt qua khuôn mặt người đàn ông. “Annie,” ông nhẫn nại nói, “bố con mình đã nói về chuyện này rồi. Bịa chuyện thì cũng chỉ có lúc thôi. Còn những lúc khác thì...” ông kéo dài giọng ra rồi ngừng bặt khi nhìn thấy George đứng trong góc nhà và, bên cạnh nó, là một chú lợn đầy nước quả lý chua đen dính trên mõm và mũi, làm cho chú trông như thể đang cười.

“À... một chú lợn... Trong bếp... bố hiểu rồi...” ông chậm rãi nói trong lúc ngắm nhìn cảnh tượng ấy. “Bố xin lỗi, Annie, bố cứ tưởng con lại bịa chuyện nữa. Chào cháu.” Người đàn ông bước ngang qua căn phòng để đến bắt tay George. Rồi ông vỗ chiếu lệ một cái lên đầu chú lợn, ở chỗ giữa hai tai. “Xin chào... Chào...” Có vẻ như ông không chắc lắm phải nói gì tiếp theo.

“Cháu là George ạ,” George đỡ lời. “Còn đây là con lợn của cháu. Tên nó là Freddy.”

“Con lợn của cháu,” người đàn ông nhắc lại. Ông quay lại nhìn Annie, cô bé liền nhún vai và nhìn ông như muốn nói con-đã-bảo-mà.

“Cháu ở nhà bên cạnh,” George tiếp tục bằng cách giải thích. “Nhưng con lợn của cháu chui qua cái lỗ ở hàng rào nên cháu phải chạy sang đây bắt lại nó.”

“Tất nhiên!” Người đàn ông mỉm cười. “Chú đang băn khoăn không hiểu làm sao cháu lại vào bếp được. Chú là Eric – bố của Annie.” Ông chỉ vào con bé tóc vàng.

“Bố của Annie ấy ạ?” George láu lỉnh nói, nhếch miệng cười với con bé. Con bé hếch mũi lên và không chịu nhìn vào mắt nó.

“Bố con chú là hàng xóm mới của nhà cháu,” chú Eric nói, đưa tay khoát một vòng quanh căn bếp, la liệt những tờ giấy dán tường đã bong tróc hết, những túi trà cũ mốc meo, những vòi nước rò rỉ và những tấm thảm trải sàn rách nát. “Nhà cửa vẫn còn hơi bề bộn. Bố con chú mới chuyển đến chưa được lâu. Thế nên chúng ta chưa từng gặp nhau.” Chú Eric vò mái tóc sẫm màu và nhíu mày. “Cháu có muốn uống gì không? Chú vừa được biết là Annie đã cho con lợn của cháu thứ gì đó rồi.”

“Cho cháu một tí Ribena,” George nói ngay.

“Hết rồi,” Annie lắc đầu nói. George xịu mặt xuống. Thật là quá xúi quẩy, ngay cả chú lợn Freddy cũng được uống nước ngon còn nó thì lại không.

Chú Eric mở một vài cái tủ trong bếp ra, nhưng tủ nào cũng trống không. Chú nhún vai vẻ như xin lỗi. “Nước trắng vậy nhé?” chú hỏi, chỉ vào vòi nước.

George gật đầu. Nó chẳng vội gì mà về nhà ăn tối ngay. Thường khi ra ngoài chơi với những đứa trẻ khác, nó rầu rĩ quay về với bố mẹ mình vì thấy họ kỳ cục quá thể. Song ngôi nhà này lại có vẻ lạ lùng đến nỗi George thấy khá khoái chí. Rốt cuộc nó cũng tìm được những người còn kỳ lạ hơn gia đình nó. Đúng lúc đang nghĩ những điều vui vẻ ấy thì chú Eric lại làm hỏng tiệt hộ nó.

“Trời tối rồi đấy,” chú nói, liếc ra ngoài cửa sổ. “Bố mẹ cháu có biết cháu đang ở đây không, George?” Chú nhấc một chiếc điện thoại trên bàn bếp lên. “Chú cháu mình phải gọi điện về để bố mẹ cháu khỏi lo chứ nhỉ.”

“Ơ...” George lúng túng nói.

“Số điện thoại nhà cháu thế nào?” chú Eric hỏi, ngó nó từ bên trên cặp kính. “Hay gọi vào điện thoại di động thì dễ gặp hơn?”

“Bố mẹ cháu, ờ...” George chẳng biết làm cách nào nữa. “Bố mẹ cháu không có điện thoại ạ,” nó nói thật nhanh.

“Sao lại không cơ?” Annie hỏi, cặp mắt xanh của con bé tròn xoe trước cái ý nghĩ rằng có người thậm chí còn không có cả điện thoại di động.

George hơi vặn vẹo người; cả Annie lẫn chú Eric đều đang nhìn nó một cách tò mò, vì thế nó cảm thấy mình nên giải thích rõ thì hơn. “Bố mẹ cháu nghĩ rằng công nghệ kỹ thuật đang xâm chiếm thế giới,” nó nói nhanh. “Và rằng chúng ta nên sống mà không có nó. Bố mẹ cháu nghĩ rằng con người – nhân danh khoa học và các phát kiến khoa học – đang làm ô nhiễm Trái Đất bằng những phát minh hiện đại.”

“Thật sao?” Mắt chú Eric lấp lánh đằng sau cặp kính dày. “Hay nhỉ.” Đúng lúc đó thì chiếc điện thoại trong tay chú reo lên những tiếng nhạc leng keng.

“Cho con nghe đi! Cho con nghe đi! Đi mà, đi mà, đi mà, đi mà!” Annie nói, giật lấy điện thoại từ tay bố. “Mẹ!” Và rồi với một tiếng hét sung sướng, con bé lao ra khỏi bếp, điện thoại áp vào tai, bộ đồ rực rỡ bay phấp phới. “Mẹ thử đoán mà xem!” Tiếng con bé hét váng lên léo nhéo khi nó lộp cộp bước dọc hành lang ngoài sảnh. “Một thằng nhóc vừa đến, nó lạ lắm...”

Mặt George đỏ gay lên vì ngượng.

“Và nó có cả một con lợn!” Giọng Annie vọng rõ mồn một vào trong bếp.

Chú Eric liếc nhìn George, rồi nhẹ nhàng dùng chân đẩy cánh cửa bếp đóng lại.

“Và nó chưa bao giờ được uống Ribena cả!” Vẫn còn nghe thấy tiếng nói lanh lảnh của con bé qua cánh cửa khép chặt.

Chú Eric vặn vòi để lấy nước cho George.

“Và bố mẹ nó còn không có điện thoại nữa!” Giọng Annie giờ nhỏ hơn nhưng hai chú cháu vẫn nghe rõ từng lời khiến họ hết sức bối rối.

Chú Eric bật đài và tiếng nhạc bắt đầu vang lên. “Nào, George,” chú nói to, “chú cháu mình nói đến đâu rồi nhỉ?”

“Cháu không biết ạ,” George thì thào, giọng nó gần như không nghe nổi nữa giữa những tiếng ầm ĩ mà chú Eric đã tạo ra trong bếp để chặn bớt tiếng nói chuyện điện thoại của Annie.

Chú Eric nhìn nó một cái vẻ thông cảm. “Để chú chỉ cho cháu một điều thú vị nhé,” chú nói to và lôi một cây thước kẻ nhựa từ trong túi áo ra. Chú khua khua cây thước ngay trước mũi George. “Cháu có biết đây là cái gì không?” chú lấy giọng hỏi to hết cỡ.

“Một cây thước kẻ ạ?” George đáp. Câu trả lời quá hiển nhiên.

“Đúng thế,” chú Eric vừa hét lên vừa xát cây thước kẻ vào tóc. “Xem đây!” Chú giơ cây thước lại gần dòng nước mảnh đang chảy ra từ vòi. Lập tức, dòng nước uốn cong trong không khí và chảy nghiêng đi chứ không thành dòng thẳng xuống nữa. Chú Eric giơ cây thước ra xa dòng nước và nước lại chảy xuống bình thường. Chú đưa cây thước cho George, nó cũng bắt chước xát lên tóc rồi giơ lại gần dòng nước. Hiện tượng đó lại xảy ra.

“Có phải là phép thần không ạ?” George phấn khích reo lên, quên bẵng những lời ba hoa bất lịch sự của Annie, “Chú là thầy phù thủy à?”

“Không,” chú Eric đáp, bỏ cây thước trở vào túi áo trong khi nước từ vòi lại một lần nữa chảy xuống thành dòng thẳng tuột. Chú khóa vòi nước và tắt đài đi. Bây giờ trong bếp đã hoàn toàn im lặng, không còn nghe thấy tiếng Annie từ xa vẳng lại nữa.

“Đó là khoa học, George à,” chú Eric nói, cả khuôn mặt chú sáng bừng lên, “Khoa học. Chiếc thước kẻ đã tích điện từ tóc cháu khi cháu xát thước lên tóc. Chúng ta không thể thấy được luồng điện tích, nhưng dước thì có thể cảm thấy được.”

“Wao, thật là tuyệt,” George thở ra một hơi.

“Quả vậy,” chú Eric đồng tình. “Khoa học là một môn học hết sức tuyệt vời và cuốn hút, nó có thể giúp chúng ta hiểu được thế giới quanh mình và mọi điều kỳ diệu trên đời.”

“Chú là một nhà khoa học ạ?” George hỏi. Đột nhiên nó cảm thấy hết sức bối rối.

“Phải, đúng thế,” chú Eric trả lời.

“Nếu thế thì làm sao mà cái đó” – George chỉ vào vòi nước – “lại là khoa học được, trong khi chính khoa học đang hủy hoại Trái Đất và mọi thứ trên Trái Đất? Cháu không hiểu.”

“A, cậu bé thông minh,” chú Eric nói, kèm một cú vung tay. “Cháu đi ngay đến cốt lõi của vấn đề. Chú sẽ trả lời câu hỏi của cháu, nhưng để làm được điều đó, trước tiên chú phải cho cháu biết một vài điều về bản thân khoa học cái đã. Khoa học là một từ rất rộng. Nó có nghĩa là sử dụng các giác quan, trí não và khả năng quan sát của chúng ta để lý giải thế giới quanh ta.”

“Chú có chắc không ạ?” George nghi ngờ hỏi.

“Chắc chứ,” chú Eric nói. “Có rất nhiều bộ môn khoa học tự nhiên khác nhau và chúng có rất nhiều mục đích khác nhau. Bộ môn chú nghiên cứu là để tìm hiểu Như Thế Nào và Tại Sao. Tất cả đã bắt đầu như thế nào – Vũ Trụ, Hệ Mặt Trời, hành tinh của chúng ta, sự sống trên Trái Đất? Trước khi sự sống bắt đầu thì có gì? Tất cả chúng ta từ đâu đến? Chúng hoạt động như thế nào? Và tại sao? Đó là môn vật lý, George ạ, môn vật lý tuyệt diệu, hấp dẫn, đầy lý thú.”

“Nghe hay quá!” George reo lên. Chú Eric đã nhắc đến tất cả những câu hỏi mà nó vẫn thường hỏi đi hỏi lại bố mẹ nó – những câu hỏi mà họ không bao giờ có thể trả lời. Nó cũng đã thử hỏi những câu hỏi lớn ấy ở trường nhưng câu trả lời nó hay nhận được nhất là năm tới lên lớp trên thì nó sẽ biết. Đó không hẳn là câu trả lời mà nó hằng theo đuổi.

“Chú nói tiếp chứ hả?” chú Eric nhướn mày hỏi.

George đang sắp sửa nói “Ồ, vâng ạ,” thì Freddy, từ nãy đến giờ vẫn tỏ ra rất yên lặng và ngoan ngoãn, dường như đã bị lây sự phấn khích của cậu chủ. Chú lợn ì ạch nhổm dậy và rồi, với tốc độ nhanh đến lạ lùng, lao về phía trước, tai ẹp xuống đầu, chân phóng tít về phía cửa.

“Khô-ô-ô-ông!” chú Eric hét lên, lao mình theo sau chú lợn đang xông qua cửa bếp.

“Dừng lạ-ạ-ạ-ại!” George cũng hét lên, lao theo cả hai vào căn phòng bên cạnh.

“Éc éc éc éc éc éc!” Freddy ré lên, rõ ràng là đang tận hưởng cái ngày xổng chuồng của mình ghê gớm.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại cây bụi, quả mọng mọc thành chùm, khi chín có màu đen, thường dùng để ép nước và làm mứt.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.