Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Lăm

❊ ❊ ❊

“Các con nghĩ mình đang làm trò quái quỷ gì trên mặt đất thế hả?!”

Chú Eric giận dữ đến mức, trong một l George ước gì mình vẫn đang còn ngồi trên sao chổi tàu lượn siêu tốc, lao thẳng đến tâm Mặt Trời.

“Bọn con có ở trên mặt đất đâu,” Annie lẩm bẩm, loay hoay chui ra khỏi bộ đồ vũ trụ.

“Bố nghe thấy rồi đấy!” Chú Eric quay ngoắt sang con bé. George đã không nghĩ là chú Eric còn có thể nổi giận hơn được nữa, nhưng bây giờ trông chú điên tiết đến nỗi George tưởng như chú sắp nổ tung. Nó vẫn nửa ngong ngóng sẽ được thấy những luồng hơi cỡ bự phụt ra từ hai tai chú, y như những luồng hơi trên sao chổi vậy.

“Về phòng ngay, Annie,” chú Eric ra lệnh . “Bố sẽ nói chuyện với con sau.”

“Nhưng mà bố-ố-ố-ố...” Annie chực lên tiếng. Tuy nhiên con bé im bặt trước cái lừ mắt của chú Eric. Nó tháo đôi ủng vũ trụ nặng trịch, vặn người chui ra khỏi bộ quần áo và vọt khỏi phòng như một tia chớp màu vàng. “Chào nhé, George,” con bé khẽ thì thào khi chạy ngang qua nó.

“Còn mi thì...” chú Eric nói bằng một tông giọng đầy hăm dọa đến nỗi máu George như đông lại. Nhưng rồi nó nhận ra chú Eric không nói với nó. Chú đang hầm hầm tiến về phía Cosmos, ném những cái nhìn hình viên đạn vào màn hình của cái máy tính.

“Ông chủ,” Cosmos giở giọng rôbốt nói, “tôi chỉ là một cái máy tính quèn. Tôi chỉ biết thi hành những mệnh lệnh người ta giao cho thôi.”

“Vớ vẩn!” chú Eric tức tối quát. “Mi là cái máy tính thông minh nhất trên thế giới! Thế mà mi lại để cho hai đứa trẻ tự tiện du hành vũ trụ – nếu ta không về nhà đúng lúc thì ai mà biết được đã xảy ra chuyện gì? Mi đã có thể – lẽ ra mi phải ngăn chúng lại chứ!” “Ôi trời ơi, hình như tôi sắp bị treo rồi,” Cosmos đáp, và màn hình của nó bỗng dưng trống trơn.

Chú Eric đưa hai tay lên vò đầu và loạng choạng đi quanh phòng một lát. “Thật không thể tin được,” chú lẩm bẩm, như thể độc thoại. “Kinh khủng, kinh khủng!” Chú rên lên thật to. “Đúng là tai họa!”

“Cháu xin lỗi ạ,” George rụt rè lí nhí.

Chú Eric quay phắt lại và nhìn nó chằm chằm. “Chú đã tin cháu, George ạ,” chú nói. “Chú hẳn đã không bao giờ giới thiệu Cosmos với cháu nếu chú nghĩ là chú vừa quay lưng đi, cháu đã lẻn qua ngưỡng cửa đi vào vũ trụ như thế. Lại còn dắt theo một con bé con nữa! Cháu không biết ở ngoài đó nguy hiểm đến mức nào đâu.”

George chỉ muốn gào lên là thế này thật bất công! Đâu phải lỗi tại nó – chính là Annie đã ẩy cả hai đứa chúng qua cánh cửa vào vũ trụ, không phải nó. Nhưng nó nín thinh. Nó đoán là Annie đã gặp đủ rắc rối rồi, không cần nó tạt thêm dầu vào lửa nữa.

“Có những thứ ngoài khoảng không vũ trụ cháu không tưởng tượng nổi đâu,” chú Eric nói tiếp. “Nhưng thứ kỳ lạ, khổng lồ, tuyệt diệu, phi thường. Nhưng nguy hiểm. Cực kỳ nguy hiểm. Chú đã định kể cho cháu nghe về chúng, nhưng giờ thì...” Chú lắc đầu. “Chú sẽ đưa cháu về nhà.” Và rồi chú Eric nói một điều khủng khiếp. “Chú phải có một lời với bố mẹ cháu.”

Sau này George đã phát hiện ra, chú Eric không chỉ có một lời với bố mẹ nó. Chú đã có một số lời, đủ để khiến họ cảm thấy rất thất vọng về thằng con trai của họ. Họ cực kỳ đau lòng khi biết rằng, bất chấp mọi ý tình tốt đẹp của họ hòng nuôi dạy cho George yêu thiên nhiên và căm ghét khoa học kỹ thuật, nó lại bị bắt quả tang đang nghịch ngợm một cái máy tính trong nhà chú Eric. Mà lại là một cái máy quá đắt tiền, quá dễ hỏng; loại mà trẻ con không được mó tay vào. Tệ hơn thế, George đã phát minh ra một trò chơi gì đó (về điểm này chú Eric tự dưng khá chung chung) và rủ rê Annie cùng tham gia, mà trò chơi đó thì vừa nguy hiểm vừa ngốc nghếch. Kết quả là cả hai đứa trẻ đều bị phạt không cho ra khỏi nhà và không được phép chơi với nhau suốt một tháng liền.

“Hừ, chả sao!” George lầm bầm khi bố cho nó biết hình phạt của nó là gì. Vào lúc đó nó chẳng hề muốn gặp lại Annie nữa. Con bé đã khiến nó gặp phải quá nhiều rắc rối rồi, mà George lại còn là đứa phải giơ đầu chịu báng.

“Và,” bố George nói thêm, hôm nay nom ông hết sức cáu bẳn, bộ râu rậm rì dựng đứng lên, còn chiếc áo lông tự may, mặc vào ngứa ran cả người, thì xù cả ra. “Eric đã hứa với bố là chú ấy sẽ khóa chặt cái máy tính của mình để không đứa nào trong hai con có thể đụng vào nó nữa.”

“Khô-ô-ông!” George kêu lên. “Chú ấy không thể làm thế được.”

“Ồ, có chứ,” bố George nghiêm khắc nói. “Và chú ấy sẽ làm thế.”

“Nhưng Cosmos một mình như thế sẽ cô đơn lắm!” George nói, quá bối rối đến độ không còn biết mình đang nói gì nữa.

“George,” bố nó nói, trông có vẻ phiền muộn, “con hiểu rằng bố con mình đang nói về một cái máy tính chứ không phải là một vật sống đấy chứ? Máy tính không thể cô đơn được – chúng làm gì có tình cảm

“Nhưng cái máy tính này thì có!” George gân cổ lên cãi.

“Ôi trời ơi,” bố nó thở dài. “Nếu tác động của khoa học kỹ thuật lên con là thế này đây, thì con phải thấy bố mẹ đã đúng khi giữ con xa cách nó chứ.”

George nghiến răng tức tối trước cái lối người lớn cứ bóp méo mọi thứ để cho cỏ vẻ như họ lúc nào cũng đúng, rồi lê chân lên cầu thang về phòng nó. Thế giới đột nhiên biến thành một nơi buồn chán hơn trước rất nhiều.

George biết mình sẽ nhớ Cosmos, nhưng nó không hề nghĩ là mình còn nhớ cả Annie nữa. Mới đầu nó rất khoái vì bị cấm gặp mặt con bé – thật tốt khi chịu một hình phạt cấm mình làm một điều mà thật ra chính mình cũng chẳng muốn làm. Nhưng một thời gian sau thì nó bắt đầu thấy mình ngóng đợi cái đuôi tóc vàng của con bé vụt qua. Nó tự nhủ là mình chỉ chán quá đấy thôi. Nó không được ra khỏi nhà, vì thế không thể đi gặp đứa bạn nào khác, còn ở nhà thì chẳng có mấy việc hay ho cho nó làm – mẹ muốn nó dệt một tấm thảm cho phòng ngủ của nó, bố thì tìm cách gợi hứng thú bằng cái máy phát điện tự chế. George cố tỏ ra nhiệt tình nhưng chỉ thấy nhạt phèo.

Ngôi sao sáng duy nhất trong cuộc sống của nó lúc này là một tờ áp phích nó nhìn thấy ở trường thông báo một cuộc thi thuyết trình khoa học – giải nhất là một chiếc máy vi tính! George mong thắng cuộc chết đi được. Nó bỏ ra nhiều giờ liền viết một bài luận thật là hay về những điều kỳ diệu của Vũ Trụ và vẽ hình các hành tinh nó đã nhìn thấy khi cưỡi trên sao chổi. Nhưng dẫu cố gắng đến mấy, nó vẫn không tài nào chỉnh đốn cho từ ngữ chuẩn xác được. Mọi thứ nghe đều không ổn. Cuối cùng nó đành giận dữ bỏ cuộc và cam chịu từ nay cuộc đời nhàm chán vĩnh viễn.

Nhưng rồi rốt cuộc một điều hay ho cũng xuất hiện. Một chiều thú xám xịt cuối tháng Mười – cái tháng chậm chạp nhất và chán ngắt nhất mà nó từng phải trải qua – George đang lang thang ngơ ngẩn ở vườn sau thì nhận thấy một điều bất bình thường. Qua một cái lỗ tròn nhỏ trên hàng rào, nó nhìn thấy một cái gì đó xanh biếc. Nó đi sang đó và dí tròng mắt vào hàng rào. Từ phía bên kia, nó nghe thấy một tiếng reo.

“George!” một giọng quen thuộc gọi. Nó đang mắt chọi mắt với Annie.

“Bọn mình không được nói chuyện với nhau mà,” nó thì thào qua hàng rào.

“Tớ biết rồi!” con bé nói. “Nhưng tớ chán

“Cậu mà chán á! Cậu có Cosmos còn gì!”

“Đâu mà,” Annie nói. “Bố tớ đã khóa nó lại để tớ không chơi với nó được nữa rồi.” Con bé khụt khịt. “Thậm chí tớ còn không được đi chơi Thết đãi hay Chơi xỏ trong lễ Halloween[1] tối nay nữa!”

“Tớ cũng vậy,” George nói.

“Mà tớ lại có một bộ đồ hóa trang phù thủy cực đẹp nữa chứ,” Annie rầu rĩ nói.

“Bây giờ mẹ tớ còn đang làm bánh bí ngô cho bữa tối cơ,” George ủ rũ bảo con bé. “Tớ dám cá là ăn sẽ kinh lắm cho mà xem. Và khi mẹ làm xong tớ sẽ phải vào bếp ăn một miếng.”

“Bánh bí ngô à!” Annie thèm thuồng nói. “Nghe ngon quá nhỉ. Nếu cậu không thích thì cho tớ miếng của cậu được không?”

“Được chứ, nhưng cậu không được vào bếp nhà tớ cơ mà, phải không? Sau chuyện đã xảy ra... lần trước khi bọn mình chơi với nhau ấy.”

“Tớ thực sự xin lỗi,” Annie nói. “Về chuyện cưỡi sao chổi và cơn bão tiểu hành tinh và các luồng khí phụt và đã làm bố tớ giận cậu. Và mọi chuyện. Tớ không cố ý.”

George không đáp gì. Nó đã nghĩ ra rất nhiều điều giận dữ để nói với Annie, nhưng lúc này, khi gần như giáp mặt với con bé thì nó lại không thấy muốn nói điều nào nữa.

“Ôi trời ơi,” Annie khụt khịt.

Từ bên kia hàng rào, George tưởng như mình nghe thấy tiếng khóc nức nở. “Annie?” nó khẽ gọi “Annie ơi?”

Phrùùùùùù! George nghe như có ai đó vừa cáu tiết hỉ mũi một cái thật to.

Nó chạy dọc theo hàng rào. Bố nó mới bắt tay vào sửa lại cái lỗ ở hàng rào chỗ Freddy đã chui qua để sang Nhà Hàng Xóm, nhưng được nửa chừng thì ông nhãng đi và quên khuấy mất việc sửa cho xong. Ở đó vẫn còn một cái lỗ nhỏ, có lẽ cùng đủ lớn cho một người nhỏ bé lách qua.

“Annie ơi!” George thò đầu qua lỗ hng. Giờ thì nó đã có thể thấy con bé ở phía bên kia, đang quệt mũi vào ống tay và dụi dụi mắt. Mặc quần áo bình thường trông con bé không giống một cô tiên nhóc con kì lạ hay một vị khách tù ngoài hành tinh nữa. Trông chỉ còn như một con bé cô đơn. Bỗng nhiên George cảm thấy thương con bé vô cùng. “Nào!” nó gọi. “Trèo qua đi! Bọn mình có thể cùng trốn trong chuồng của Freddy.”

“Nhưng tớ cứ tưởng cậu ghét tớ cơ mà!” Annie nói, vội vàng bò xuống bên cái lỗ ở hàng rào. “Bởi vì...”

“Ôi, chuyện ấy thì!” George nói vẻ bất cần, như thể nó chưa bao giờ để bụng chuyện ấy dù chỉ một giây thôi vậy. “Hồi còn bé thì chắc là tớ sẽ để bụng đấy,” nó nói vẻ đâu ra đấy. “Nhưng giờ thì không đâu.”

“Ôi,” Annie nói, khuôn mặt lem nhem nước mắt. “Thế bọn mình có thể làm bạn chứ?”

“Chỉ khi nào cậu trèo qua hàng rào thôi,” George trêu chọc.

“Nhưng còn bố cậu thì sao?” Annie nghi ngại hỏi. “Bố cậu sẽ không cáu nữa chứ?”

“Bố tớ đi ra ngoài rồi,” George đáp. “Mấy tiếng nữa mới về cơ.” Thực ra sáng hôm đó George đã khá là mừng vì bị cấm ra khỏi nhà. Thỉnh thoảng vào những ngày thứ Bảy, bố lại đưa George đi cùng trong những cuộc biểu tình phản đối chuyện Trái Đất nóng lên. Hồi còn nhỏ, George từng rất thích những cuộc biểu tình đó – nó đã nghĩ cuốc bộ qua trung tâm thành phố, tay cầm áp phích, miệng hô vang khẩu hiệu đúng thật là vui. Những người bảo vệ môi trường thì cực kỳ vui tính và thỉnh thoảng họ lại cho nó vài cuốc cưỡi nhong nhong trên vai hay những chén súp tự nấu nghi ngút khói. Nhưng giờ George đã lớn hơn, nó thấy đi biểu tình như vậy có hơi ngường ngượng. Vì thế sáng ấy, khi bố nó nghiêm nghị bảo nó rằng một phần trong hình phạt vẫn đang tiếp diễn của nó là nó sẽ không được đi cùng trong cuộc diễu hành ngày hôm đó và phải ở nhà, George đã giả vở buồn rầu để khỏi làm bố nó phật ý. Nhưng thực ra nó đã ngấm ngầm thở phào nhẹ nhõm.

“Đi nào, Annie, nhảy qua đi,” nó giục.

Chuồng lợn không phải là chỗ thoải mái nhất hay ấm áp nhất để ngồi, nhưng đó là chỗ tốt nhất khuất xa những con mắt người lớn quạu cọ. George ngỡ là Annie sẽ phản đối vì cái mùi của chú lợn – mà thực ra không nặng như người ta vẫn tưởng – nhưng con bé chỉ hơi nhăn mũi lại và rồi rúc ngay vào đống rơm trong góc chuồng. Freddy đang ngủ, hơi thở ấm áp của chú ta phì ra thành những tiếng ngáy khe khẽ rất lợn trong khi chú ta khò khò, cái đầu to tướng gối lên ch

“Tức là, không phiêu lưu mạo hiểm nữa à?” George vừa hỏi Annie vừa ngồi xuống bên cạnh con bé.

“Khả năng là không,” Annie nói, dựa đôi giày vải vào vách chuồng lợn. “Bố bảo là tớ sẽ không được đi vào vũ trụ nữa cho đến khi nào tớ thật lớn, kiểu như hai mươi ba tuổi hay đại loại thế.”

“Hai mươi ba cơ à! Nhưng thế thì còn khuya!”

“Tớ biết,” Annie thở dài. “Như cả trăm năm nữa ấy. Nhưng ít ra bố cũng không mách mẹ. Nếu biết thì mẹ sẽ cáu thực sự đấy. Tớ đã hứa với mẹ là tớ sẽ chăm sóc bố và ngăn không cho bố làm chuyện gì ngốc nghếch mà.”

“Mà mẹ cậu đang ở đâu?” George hỏi.

“Mẹ tớ,” Annie nói, nghiêng đầu theo cái kiểu mà George đã học được cách để nhận ra, “đang múa vở Hồ Thiên Nga cùng với đoàn ba lê Bolshoi ở Matxcơva.”

Trong giấc ngủ, Freddy khịt mũi một cái thật to.

“Không phải,” George nói. “Đến cả Freddy cũng biết là không phải thế.”

“Thôi được rồi,” Annie đành nhượng bộ. “Mẹ đang phải chăm bà tớ, vì bà tớ không được khỏe.”

“Thế sao cậu không nói thế?”

“Vì nói gì đấy khác nghe hay hơn bao nhiêu. Nhưng chuyện về ngoài không gian là chuyện thật, phải không nào?”

“Ờ thì thật,” George nói. “Và thật tuyệt. Nhưng...” Nó ngừng lại.

“Nhưng gì cơ?” Annie hỏi, con bé đang tết mớ rơm của Freddy thành một dải dài.

“Tại sao bố cậu lại đi ra đấy? Ý tớ là, tại sao bố cậu lại có Cosmos? Nó để làm gì?”

“Vì bố tớ đang cố tìm một hành tinh mới trong Vũ Trụ.”

“Hành tinh mới kiểu gì?” George hỏi.

“Một hành tinh mới đặc biệt. Nơi con người có thể ở được. Cậu biết đấy, phòng khi Trái Đất trở nên quá nóng ấy mà

“Wao! Thế bố cậu đã tìm ra chưa?”

“Chưa,” Annie đáp. “Nhưng bố vẫn đang tìm và tìm, khắp mọi nơi xuyên suốt mọi dải ngân hà trên Vũ Trụ. Bố sẽ chưa dừng lại chừng nào chưa tìm ra một hành tinh mới.”

“Hay thật. Ước gì tớ có một chiếc máy tính có thể đưa tớ đi khắp cả Vũ Trụ. Thật ra, tớ chỉ ước mình có được một chiếc máy tính thôi.”

“Cậu không có máy tính à?” Annie ngạc nhiên hỏi. “Sao lại không?”

“Tớ đang để dành tiền để mua một cái. Nhưng sẽ phải mất nhiều, nhiều, nhiều năm lắm.”

“Thế cũng không ăn thua gì lắm, phải không?”

“Vì thế,” George nói, “tớ sẽ tham gia vào một cuộc thi khoa học ở trường, và giải nhất là một chiếc máy tính, một chiếc to tướng!”

“Cuộc thi gì cơ?”

“Một cuộc thi diễn thuyết khoa học. Cậu phải làm một bài thuyết trình. Và ai có bài thuyết trình hay nhất sẽ giành được chiếc máy tính. Rất nhiều trường cũng dự thi.”

“A, tớ biết rồi!” Annie reo lên vẻ phấn khích. “Tớ cũng đến tham dự với trường của tớ – là tuần tới, phải không? Tớ sẽ ở lại nhà bà tớ suốt tuần tới và sẽ từ đó đến trường. Nhưng tớ sẽ gặp cậu ở cuộc thi.”

“Cậu cũng dự thi ấy à?” George hỏi, đột nhiên lấy lo là Annie, với cuộc sống thú vị, những hiểu biết về khoa học và trí tưởng tượng phong phú của con bé, sẽ có một bài thuyết trình khiến cho bài của nó chỉ còn thú vị như cơm nguội là cùng.

“Không, tất nhiên là không rồi!” Annie nói. “Tớ chẳng cần thắng được một cái máy tính ngu ngốc làm gì cả. Nếu là một đôi giày ba lê thì lại là chuyện khác... Thế cậu định diễn thuyết về đề tài gì?”

“Ờ,” George ngượng ngùng nói, “tới đã cố thử viết một bài luận về hệ Mặt Trời. Nhưng tớ không nghĩ nó hay cho lắm. Tớ không biết nhiều lắm về đề tài đó.”

“Cậu biết chứ!” Annie nói. “Cậu biết nhiều hơn bất kỳ đứa nào khác ở trường. Cậu đ được tận mắt trông thấy một phần của hệ Mặt Trời, nào là sao Thổ, sao Mộc, các tiểu hành tinh và thậm chí cả Trái Đất từ ngoài vũ trụ nữa!”

“Nhưng lỡ tớ viết sai thì sao!”

“Sao cậu không đưa cho bố tớ xem lại hộ nhỉ?” Annie gợi ý.

“Bố cậu đang giận tớ,” George buồn rầu nói. “Bố cậu không muốn giúp tớ đâu,”

“Tối nay tớ sẽ hỏi bố,” Annie quả quyết. “Rồi thứ Hai sau giờ học cậu có thể sang nhà tớ và nói chuyện với bố.”

Đúng lúc đó thì có tiếng gõ nhẹ lên mái chuồng lợn, hai đứa trẻ đờ người ra khi cửa chuồng lợn bật mở.

“Có ai ở đây không?” một giọng dễ nghe cất lên.

“Là mẹ tớ đấy!” George khẽ nói với Annie.

“Ôi, không!” con bé đáp lại.

“Thết đãi hay chơi xỏ nào?[2]” mẹ George hỏi.

“Thết đãi được không ạ?” George khấp khởi trả lời. Annie gật đầu.

“Đãi cả hai chứ?”

“Vâng ạ.” George đáp. “Cho con và, ờ, Freddy ạ.”

“Freddy là một cái tên kỳ lạ cho một cô bé đấy,” mẹ George nói.

“Ôi, bác mẹ của George ơi!” Annie bật kêu lên. Con bé không thể im lặng lâu hơn được nữa. “Bác đừng phạt George thêm nữa! Không phải là lỗi của bạn ấy đâu ạ!”

“Cháu đừng lo,” mẹ George nói bằng giọng mà chúng biết bà đang mỉm cười. “Bác nghĩ thật ngốc khi hai đứa các con lại không được chơi cùng nhau. Bác đem trà ra cho cả hai đứa đây – mấy cái bánh nướng súp lơ xanh và một miếng bánh bí ngô nữa!”

Với một tiếng reo thích thú, Annie tấn công ngay cái đĩa đầy ụ những chiếc bánh nhỏ lổn nhổn, hình thù kỳ dị. “Cảm ơn bác ạ! con bé lúng búng bằng cái miệng đầy bánh. “Ngon quá!”

❀ ❀ ❀

[1] Lễ Ma Quỷ, một lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng Mười hàng năm ở các nước phương Tây, chủ yếu là các nước nói tiếng Anh. Vào đêm này những đứa trẻ sẽ hóa trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa các nhà để xin bánh kẹo.

[2] Câu nói của trẻ em khi đi các nhà xin bánh kẹo đêm Halloween, và dọa sẽ phá phách nếu không cho kẹo.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.