Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bảy

❊ ❊ ❊

“Chào các trò,” ông thầy của chúng nói. Thầy nhìn từng đứa đang đứng đực ra đó trong bộ đồ hóa trang ngày Halloween, tay nắm chặt những chiếc mặt nạ của mình. “Các trò thật là tử tế vì đã cho cả ông giáo già tội nghiệp này vào mấy trò chơi Halloween vui vẻ của các trò.”

“Nhưng bọn em không biết...” Mặt Mụn cãi. Hai đứa kia thì ngớ cả người ra, không nói được câu gì. “Chúng em sẽ không dám, nếu mà biết đây là nhà của giáo viên.”

“Các trò đừng lo!” Tiến sĩ Reeper nói, cố nặn ra một tiếng cười. “Tôi muốn được thấy bọn trẻ các em vui chơi.” Thầy phẩy tay mấy cái để xua bớt đi đám khói hôi hám còn vương lại. “Tôi e là các em cắt ngang đúng lúc tôi đang dở việc. Vì thế nên ở đây mới hơi mù mịt như thế này.”

“Úi dà! Thầy đang nấu nướng ạ?” Chó Đua nhăn nhó hỏi. “Ở đây thối quá.”

“Không, không phải nấu nướng – dù sao thì cũng không phải thức ăn,” Tiến sĩ Reeper đáp. “Tôi chỉ đang làm một thí nghiệm – tôi phải quay lại đó ngay. Và tôi không giữ các trò ở đây được nữa – tôi dám chắc là các trò vẫn còn phải đem những trò đùa thú vị của mình đi giải trí cho nhiều người khác quanh đây.”

“Nhưng còn...?” Ringo hỏi, cố tình bỏ dở câu nói giữa chừng.

“A, phải rồi!” Tiến sĩ Reeper nói. “Sao các trò không lại đứng đợi ở bậc cửa này một lát để tôi vào nhà lấy mấy thứ. Sẽ không lâu đâu.”

Cả lũ chỉ dám đi theo thầy đến cánh cửa đang mở rộng, rồi chúng đứng lại trong khi Tiến sĩ Reeper đi vào trong nhà.

“Chuyện gì thế này nhỉ?” Chó Đua rít hỏi Ringo trong khi chúng đợi.

“Chính thế, chúng mày,” Ringo nói vẻ quan trọng. “Lại đây. Greeper muốn bọn mình làm hộ lão ta một việc. Và lão sẽ trả công cho bọn mình.”

“Được, nhưng lão muốn bọn mình làm gì chứ?” Xe Tăng hỏi.

“Bình tĩnh, thư giãn đi,” Ringo đáp. “Không có gì đâu. Lão chỉ muốn bọn mình giao một bức thư – đến cái nhà có thằng điên điên khùng khùng mặc quần áo vũ trụ ấy.”

“Và lão sẽ trả tiền cho bọn mình chỉ vì thế thôi à?” Mặt Mụn the thé hỏi. “Tại sao?”

“Tao chịu,” Ringo thừa nhận. “Nhưng tao cũng cóc cần. Tiền nào chả là tiền, phải không? Có tiền mới là chuyện chính.”

Chúng đợi thêm một lúc. Mấy phút trôi qua, vẫn không thấy bóng dáng Greeper đâu cả. Ringo ngó qua cửa chính. “Mình vào nhà đi,” nó bảo.

“Không được!” bọn còn lại kêu lên.

“Được chứ,” Ringo nói, mắt lấp lánh vẻ ranh ma. “Thử nghĩ mà xem – khi đến trường bọn mình có thể kể cho mọi người nghe là mình đã vào được trong nhà Greeper! Thử xem mình có nẫng được cái gì của lão không. Đi nào!” Nó nhón chân đi vào trong nhà, rồi dừng lại và bực tức ra hiệu cho bọn kia đi theo. Từng đứa một nối đuôi nhau, chúng rụt rè qua cửa chính.

Trong tiền sảnh chúng trông thấy một hành lang với vài ô cửa dần đi đâu đó. Mọi thứ trong tiền sảnh đều phủ một lớp bụi dày, như thể hàng trăm năm nay chưa có ai đụng vào vậy.

“Lối này,” Ringo ra lệnh, vừa cười khẩy đầy hí hửng. Nó men theo hành lang và dừng lại trước một ô cửa. “Tao không hiểu ông tiến sĩ già cất gì trong này chứ.” Nó đẩy cửa mở ra. “Chà, chà, cái gì đây nào?” nó lẩm bẩm, một nụ cười ma mãnh hiện lên trên mặt khi nó ngó vào trong. “Có vẻ ông tiến sĩ bí ẩn hơn bọn ta tưởng nhiều.” Lũ con trai kia vây lấy nó để xem có gì trong căn phòng, và mắt chúng trố ra trước cảnh tượng kỳ dị.

“Wao!” Mặt Mụn thì thào. “Cái gì thế nhỉ?”

Nhưng chưa đứa nào kịp trả lời thì Tiến sĩ Reeper đã lại xuất hiện trong hành lang ngay sau lưng chúng.

“Tôi đã bảo các trò,” thầy nói bằng cái giọng đáng sợ nhất có thể tưởng tượng ra, “là phải đợi ở ngoài kia mà.”

“Xin lỗi thầy ạ, xin lỗi thầy ạ,” cả lũ cuống quít nói, quay phắt lại để đối mặt thầy.

“Tôi có mời các trò vào nhà tôi không? Không thì phải. Có lẽ các trò có thể vui lòng giải thích cho tôi rõ vì sao các trò lại cư xử hư đốn đến thế không? Hay là tôi buộc phải phạt các trò ở lại trường sau giờ học vì tôi không nghe lời?”

“Thưa thầy, thưa thầy,” Ringo liến láu, “chúng em vẫn đang đợi ở ngoài đấy chứ ạ, nhưng rồi chúng em quá tò mò về... về cái thí nghiệm thầy nhắc đến ban nãy... nên chúng em muốn vào xem thử.”

“Thật sao?” Tiến sĩ Reeper nghi ngờ hỏi.

“Ồ thật ạ, thưa thầy!” cả lũ hăng hái đồng thanh.

“Tôi không nhận ra là trong các trò có ai thích khoa học đấy,” Tiến sĩ Reeper nói, nghe đã hơi vui hơn.

“Ồ, thưa thầy, bọn em rất yêu khoa học, yêu lắm ạ!” Ringo quả quyết, giọng sốt sắng. “Thằng Xe Tăng này còn muốn trở thành nhà khoa học. Khi nó lớn lên đấy ạ.” Xe Tăng nom hơi giật mình nhưng rồi cố soạn ngay ra một vẻ mặt mà nó hy vọng là cũng thông minh sáng láng.

“Thật thế à?” Tiến sĩ Reeper hỏi, càng trở lên vui vẻ hơn bao giờ hết. “Thế thì tuyệt vời! Tất cả các trò phải vào xem phòng thí nghiệm của tôi mới được – tôi đã rất mong được giới thiệu công trình của mình với ai đó, mà các trò có vẻ như là những cậu nhóc hoàn hảo. Vào đi, nào. Tôi sẽ giảng giải tường tận cho các trò nghe.”

“Giờ mày đã lôi bọn tao vào chuyện gì đây?” Chó Đua làu bàu với Ringo khi chúng đi theo Tiến sĩ Reeper vào phòng.

“Câm mồm,” Ringo đáp lại qua khóe mắt. “Hoặc là thế này hoặc là phạt ở lại trường. Thế nên cứ thích thú vào, nhớ chưa? Tao sẽ kéo cả bọn thoát ra sớm tí nào hay tí nấy.”

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.