“Bọn mình phải làm gì bây giờ?” George kêu lên.
“Không làm gì cả,” Annie la. “Bọn mình không thể làm được gì đâu! Cố đừng để bị đè bẹp! Tớ sẽ gọi Cosmos đưa bọn mình về.”
Sao chổi lao vút qua đám tiểu hành tinh nhanh kinh hồn. Một tảng thiên thạch lớn nữa va vào sao chổi ngay trước mặt hai đứa, làm đất sỏi rơi như mưa xuống quần áo vũ trụ và mũ chúng. Qua máy truyền phát âm trong mũ, George nghe thấy tiếng Annie thét lên. Thế rồi bất thình lình tiếng thét ngưng bặt – âm thanh biến mất như thể một cái đài bị tắt ngóm đi vậy.
George cố nói gì đó với Annie qua máy truyền phát âm nhưng con bé hình như không nghe được. Nó quay lại nhìn con bé – có thể thấy Annie cũng đang cố nói chuyện với nó từ bên trong chiếc mũ vũ trụ bằng kính, nhưng nó không nghe thấy gì hết. Nó lấy hết sức gào lên: “Annie! Đưa chúng mình về nhà đi! Đưa chúng mình về nhà đi!” Nhưng chỉ tốn công vô ích. Nó nhìn thấy cần ăng ten nhỏ xíu trên mũ của con bé đã gẫy làm đôi. Chắc hẳn vì thế mà nó không nói chuyện với con bé được! Liệu như thế thì Annie có còn nói chuyện được với Cosmos nữa không?
Annie đang gật đầu như điên và túm lấy George chặt cứng. Con bé đang cố hết sức mình để gọi Cosmos đến đưa hai đứa trở về, nhưng cái máy tính không trả lời. Đúng như George lo sợ, thiết bị giúp con bé liên lạc với cả nó lẫn Cosmos đã bị hỏng vì những tảng thiên thạch trút xuống người chúng như mưa. Chúng đã mắc kẹt trên sao chổi, phải bay qua một con bão tiểu hành tinh, và dường như không còn đường thoát nào nữa. George cũng thử gọi Cosmos nhưng nó không biết phải làm như thế nào, thậm chí còn không biết mình có thiết bị thích hợp nữa không. Nó không nhận được tín hiệu trả lời. Annie và George ôm chặt lấy nhau và nhắm nghiền mắt lại.
Nhưng thế rồi, cũng đột ngột như khi bắt đầu, trận bão lại ngưng. Một phút trước thiên thạch còn rơi lộp độp xuống sao chổi khắp xung quanh chúng, một phút sau sao chổi đã bay vọt ra bên ngoài cơn bão. Nhìn quanh, George và Annie nhận ra rằng chúng đã may mắn biết nhường nào mới chạy thoát được. Các tảng thiên thạch đang tạo thành một đường thẳng khổng lồ như xuyên qua cả không gian. Đa phần là các tảng thiên thạch lớn nằm rải rác dọc đường thẳng đó, trừ chỗ sao chổi đã bay qua. Thiên thạch ở đây nhỏ hơn nhiều nhưng nằm sát nhau hơn.
Tuy thế, còn lâu chúng mới được an toàn. Các luồng khí từ trong lòng sao chổi phụt ra ở khắp mọi nơi. Chẳng mấy chốc một luồng khí có thể sẽ phun ra ngay bên dưới chỗ chúng. Các vụ nổ khiến sương mờ mịt tứ phía đến nỗi chúng gần như không thể nhìn thấy bầu trời. Chỉ còn thấy Mặt Trời và một chấm xanh nhỏ xíu mờ nhạt đang to dần lên.
George quay lại nhìn Annie và chỉ chấm xanh trước mặt. Con bé gật đầu và cố đánh vần một từ bằng cách dùng ngón tay đi găng vũ trụ viết lên không khí. George chỉ đoán ra được chữ đầu tiên – chữ T. Khi chúng đến gần chấm xanh hơn, sao chổi hơi nghiêng về phía ấy thì đột nhiên George hiểu con bé đang cố nói gì với nó. T tức là Trái Đất! Cái đốm xanh bé xíu trước mặt nó chính là Trái Đất. Hành tinh quá nhỏ bé so với các hành tinh khác, nhưng quá xinh đẹp. Và đó là hành tinh của nó, mái nhà của nó. Nó ao ước được quay về đó ngay lúc này, ngay giây phút này đến tuyệt vọng. Nó dùng găng tay vũ trụ viết chữ “Cosmos” lên không trung. Nhưng Annie chỉ lắc đầu và ngón tay con bé viết thành chữ “KHÔNG”.
–––––––––––
VÀNH ĐAI TIỂU HÀNH TINH

- Tiểu hành tinh là những thiên thể bay theo quỹ đạo quanh Mặt Trời nhưng không đủ lớn để có dạng hình cầu và để được gọi là hành tinh hay hành tinh lùn. Xung quanh Mặt Trời có hàng triệu tiểu hành tinh: cứ mỗi tháng lại có thêm khoảng 5.000 tiểu hành tinh mới được phát hiện. Kích cỡ của chúng khác nhau, những thiên thạch chỉ rộng khoảng vài phân đến những thiên thạch rộng vài trăm dặm.
- Có một vòng tròn các tiểu hành tinh bay quanh Mặt Trời, nằm giữa sao Hỏa và sao Mộc. Chúng được gọi là Vành đai tiểu hành tinh. Mặc dù có rất nhiều tiểu hành tinh bên trong nhưng vành đai tiểu hành tinh quá lớn và tản mác đến nỗi phần lớn các tiểu hành tinh vẫn chỉ là những kẻ lang thang cô độc trong vũ trụ. Tuy nhiên tại một số điểm, mật độ tiểu hành tinh có thể dày đặc hơn nơi khác.
–––––––––––
Xung quanh chúng trên sao chổi, tình trạng đang mỗi lúc một tệ hơn. Hàng trăm hàng trăm luồng khí và đất bụi phun mù mịt trên khắp cả bề mặt. Hai đứa tụm lại với nhau, hai kẻ bơ vơ trong vũ trụ, không biết làm sao để thoát khỏi tình cảnh rắc rối khủng khiếp mà chúng đã tự vướng vào này.
Ít ra thì, George tự nhủ, bằng cái lối mơ màng kỳ lạ, mình cũng đã được nhìn thấy Trái Đất từ ngoài không gian. Và nó ước gì nó có thể kể cho tất cả mọi người ở nhà biết Trái Đất nhỏ bé và mong manh ra sao, so với các hành tinh khác. Nhưng giờ thì chẳng còn cách nào cho chúng quay về nhà nữa. Màn sương bụi và khí giờ đã dày đến nỗi chúng thậm chí vuột mất cả hình ảnh màu xanh của Trái Đất. Sao mà Cosmos có thể bỏ mặc chúng như thế này cơ chứ?
George vừa mới băn khoăn tự hỏi không biết đây có phải là ý nghĩ cuối cùng của mình không, thì bỗng một ô cửa chan hòa ánh sáng mở ra trên mặt đất sát cạnh chúng. Bước qua ô cửa là một người đàn ông mặc bộ quần áo vũ trụ, ông cúi xuống tháo cái móc buộc chúng ra khỏi sao chổi và, lần lượt từng đứa một, nhấc chúng lên và ném chúng qua cánh cửa. Một tích tắc sau, Annie, rồi đến George, đã ngã đánh “thịch” xuống sàn thư viện của chú Eric. Người vừa đến cứu chúng nhanh chóng vào theo và cánh cửa đóng sầm lại sau lưng ông ta. Kéo chiếc mũ vũ trụ ra rồi trừng mắt nhìn xuống George và Annie đang nằm sõng soài trên sàn thư viện trong bộ đồ vũ trụ, chú Eric quát: “Các con nghĩ mình đang làm trò quái quỷ gì trên mặt đất thế hả?!”