Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bảy

❊ ❊ ❊

Đoạn đường từ trường về nhà vừa dài vừa nóng; cái nóng bất ngờ của vầng mặt trời đầu thu phả xuống lớp nhựa đường, làm nhựa đưng chảy mềm và nhũn ra dưới chân George. Nó lê bước trên vỉa hè trong khi những chiếc xe hơi to tướng lao qua vèo vèo, phụt ra những luồng khói hôi hám. Ở ghế sau của một vài con quái vật khổng lồ bóng nhẫy đó lù lù mấy đứa kênh kiệu học cùng trường, đang ngồi xem DVD trong khi bố mẹ chúng lái xe đưa chúng về nhà. Một số đứa trong bọn làm mặt hề chọc George khi chúng vụt qua, chế giễu vì nó phải đi bộ. Một số đứa khác vui vẻ vẫy tay, cứ làm là như nó sung sướng lắm vì được nhìn thấy chúng vụt biến về phía đằng xa trong những cái máy ăn khói của chúng không bằng. Chẳng ai dừng xe lại và cho nó đi nhờ về nhà.

Nhưng hôm nay nó không bận tâm. Nó có khối điều cần suy nghĩ trên đường về nhà và nó thấy mừng vì được một mình. Tâm trí nó đang tràn ngập hình ảnh những đám mây trong vũ trụ, những vụ nổ cực lớn và khoảng thời gian hàng triệu năm cần có để hình thành một ngôi sao. Những ý nghĩ ấy đưa nó đi xa, rất xa xuyên qua Vũ Trụ – xa đến nỗi, thực tế là nó đã hoàn toàn quên mất một sự thật quan trọng về cuộc sống của nó trên Trái Đất này.

“Ê!” Nó nghe có tiếng gọi phía sau, và tiếng gọi ấy kéo giật nó trở về với hiện tại ngay trước mắt. Nó hy vọng đấy chỉ là ai đó vừa kêu lên trên phố, một tiếng gọi vu vơ không liên quan gì đến nó. Nó vội vã rảo bước nhanh hơn, vừa ghì chặt cái cặp đựng sách vở vào ng

“Ê!” Nó lại nghe thấy tiếng gọi ấy, lần này ở gần hơn. Cố cưỡng lại ý muốn quay lại nhìn, nó rảo bước nhanh hơn. Ở một bên của nó là con đường nườm nượp, còn bên kia là công viên thành phố, vốn chẳng có chỗ nào để trốn cả. Cây cối trong công viên quá thưa và rải rác, không thể núp đằng sau được, còn loanh quanh bất cứ chỗ nào gần các bụi rậm thì thật chẳng khôn ngoan chút nào. Điều cuối cùng mà nó không mong muốn nhất trên đời này là bị lũ con trai nó e đã bám riết theo sau kia lôi vào trong những bụi rậm đó. Nó cố đi tiếp, rảo bước mỗi lúc một nhanh hơn, tim đập thình thình trong lồng ngực như đánh trống.

“Thằng George kia!” Nó nghe thấy tiếng kêu, và máu trong người nó như đông cứng lại. Mọi nỗi sợ tồi tệ nhất của nó đã được xác nhận. Thường thường, khi tiếng chuông báo tan trường vang lên là George lao bắn ra khỏi cổng và đã ở trên đường về nhà được hẳn một đoạn trong khi những thằng nhóc to con và chậm chạp hơn ấy vẫn còn đang búng dây chun vào nhau trong phòng để áo khoác. Nó đã được nghe những chuyện kinh dị về các trò mà thằng Ringo và lũ lâu la của nó thường làm với những đứa bị chúng tóm được trên đường. Bị cạo lông mày, bị treo ngược lên, bị dìm xuống bùn, bị trói trên cây chỉ với độc một cái quần, bị đổ mực không tẩy được lên người hoặc là bị bỏ lại để nhận lỗi vì làm vỡ cửa sổ – tất cả đều là những câu chuyện truyền tại nhau ở trường về triều đại khủng bố của thằng Ringo.

Nhưng trong buổi chiều thu mơ màng đầy nắng ấy, George đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp. Nó đi về nhà quá rề rà, lại đúng vào cái hôm mà Ringo và đồng bọn của thằng này đang có lý do để lùng kiếm nó. Tức tối vì nó đã rước thêm việc cho chúng trong tiết của Greeper, giờ rõ ràng là chúng đang bám theo nó để trả thù.

George ngó quanh. Nó nhìn thấy trước mặt một toán các bà mẹ đang đẩy xe nôi đến chỗ sang đường, ở đó có một bà điều khiển giao thông đang dừng xe cộ lại để người đi bộ băng qua. Vội vã chạy lên trước, nó nhập bọn với các bà mẹ và đám trẻ sơ sinh, chen bằng được vào giữa họ sao cho là những chiếc xe nôi vây kín xung quanh. Thong thả qua đường trong khi bà điều khiển giao thông giơ tấm biển màu vàng rực lên, George cố tỏ vẻ như nó cũng thuộc cùng nhóm với các-bà-mẹ-có-con-nhỏ này. Nhưng nó biết là mình không đánh lừa được ai cả. Khi nó đi qua bà điều khiển giao thông, bà nháy mắt với nó và thì thầm. “Đừng lo, bé con, bác sẽ cản chúng lại cho cháu một lát. Nhưng nhớ chạy nhanh về nhà đấy nhé. Đừng để lũ nhóc hư đốn ấy bắt được.”

Khi George sang được đến bên kia đường, nó kinh ngạc thấy bà điều khiển giao thông đặt tấm biển dựa vào một thân cây và đứng đó, trừng mắt nhìn Ringo cùng đồng bọn. Tiếng gầm rúxe cộ lại rồ lên, và lúc George lao vút đi, nó còn nghe thấy một tiếng hét đầy đe đọa nữa.

“Này! Phải cho bọn này qua chứ – bọn này phải về nhà và làm... làm bài tập... Nếu bà không cho bọn này qua thì bọn này sẽ mách mẹ, mẹ sẽ đến và xử lý bà... mẹ sẽ cho cái đồ điều khiển giao thông nhà bà một trận, mẹ sẽ...”

“Ăn nói cho cẩn thận đấy, Richard Bright,” bà điều khiển giao thông lầm bầm, vừa cầm tấm biển hình tròn lên, chậm rãi bước xuống đường.

George đã rẽ khỏi đường cái, nhưng tiếng chân bước thình thịch sau lưng cho nó hay bọn kia đã biết nó đi đường nào. Nó vội vã chạy xuôi một lối mòn trồng cây hai bên len lỏi đằng sau các mảnh vườn của mấy ngôi nhà rất lớn; và lần này thì chẳng có người lớn nào để có thể cứu được nó cả.

George thử lay vài cánh cổng ở hàng rào nhưng tất cả đều đã bị khóa chặt. Nó hoảng hốt nhìn quanh, và rồi chợt nảy ra một ý. Bám lấy một cành táo thấp nhất đang chìa ra, nó đu mình lên đủ cao để đặt được chân lên đỉnh hàng rào, rồi nhảy qua. Nó đáp xuống trúng một bụi cây to gai góc, rách toạc cả bộ đồng phục. Trong khi nằm yên rên rỉ trong bụi cây, nó nghe thấy tiếng Ringo và lũ bạn chạy qua phía bên kia hàng rào, vừa chạy vừa bàn bạc nghe rợn cả sống lưng những trò chúng định sẽ làm với George nếu mà tóm được nó.

George nằm yên cho đến khi biết chắc là chúng đã đi xa. Vặn vẹo thoát được cái áo khoác đồng phục đã bị mắc vô vọng vào bụi gai, nó chật vật thoát ra khỏi đám cành cây cứ níu chặt lấy người. Hai túi quần của nó lộn trái hẳn ra, bao nhiêu thứ bên trong vãi tung hết trên mặt đất. Nó quờ quạng xung quanh, cố nhặt nhạnh lại tất cả những món đồ lặt vặt quý báu của mình. Rồi nó chui ra khỏi bụi rậm, đi lên một bãi cỏ phẳng phiu chạy dài xanh mướt, nơi một bà có vẻ rất kinh ngạc đang nằm trên chiếc ghế dài, phơi nắng. Bà nhấc cặp kính đen lên và nhìn nó chằm chằm. “Bonjour,” bà nói, bằng giọng du dương. Bà chỉ về phía ngôi nhà. “Cháu đi cửa kia kìa – cổng nom thế chứ không khóa đâu.”

“Ơ, merci,” George nói, nhớ ra được từ tiếng Pháp duy nhất trong vốn từ của nó. “Và, ơ, xin lỗi bà ạ,” nó nói thêm khi vụt qua bà ta để chạy xuôi theo một lối đi bên hông nhà. Nó qua cổng, ra ngoài đường và rảo bước về nhà ngay lập tức, mặc dù có hơi tập tễnh vì bị trẹo chân trái. Đường phố im lìm và thưa thớt khi nó cà nhắc đi qua. Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu.

“Nó kia rồi!” Một tiếng reo lớn vang lên. “Thằng George kia!” nó nghe thấy. “Bọn tao đến tóm mày

George thu hết chút sức lực còn lại cố bắt đôi chân chạy thật nhanh, nhưng nó cảm thấy cứ như đang lội ngập qua chỗ cát lầy. Nó không còn cách xa nhà mấy nữa – nó đã có thể trông thấy đoạn cuối con đường của mình – nhưng thằng Ringo và đồng bọn đang áp sát đến. Nó ì ạch chạy tiếp một cách can trường, và đến được chỗ để rẽ đúng lúc tưởng đâu sắp ngã ập xuống vỉa hè.

Bọn tao sẽ giết mày!” Thằng Ringo gầm lên sau lưng nó.

Loạng choạng, George chạy lảo đảo xuống con phố nhà nó. Hơi thở của nó đã trở nên kỳ quái – các luồng khí vào vào ra ra phổi nó thành từng đợt lớn hổn hển, khò khè. Tất cả những vết xước, bầm dập và sưng tấy nó đã bị khi chạy trốn Ringo đề đang nhức nhối, họng nó khô ran và nó đã mệt phờ. Nó không thể đi xa hơn nữa, mà nó cũng không cần phải sơn xanh mà không bị Ringo và lũ bạn đáng sợ dần thành một miếng thịt băm, hay là một thứ gì đó tệ hơn thế, và giờ thì mọi chuyện sẽ ổn cả. Tất cả những gì nó phải làm lúc này chỉ là cho tay vào túi, lấy chìa khóa ra để mở cửa trước.

Nhưng chiếc chìa khóa không có ở đó.

Nó lộn trái túi quần ra và tìm thấy tất cả báu vật của nó – một hạt dẻ ngựa để chơi chọi hạt, một đồng xu nước ngoài, một mẩu dây, một viên dính dẻo, một chiếc xe hơi thể thao đồ chơi màu đỏ và một nùi bông. Nhưng không có chiếc chìa khóa. Chắc nó đã đánh rơi trong bụi cây khi trèo qua hàng rào. Nó bấm chuông, hy vọng có thể mẹ nó đã về nhà sớm. Ting-a-ling-ling-ling! Nó thử lại lần nữa. Nhưng chẳng có tiếng trả lời.

Thấy nó đứng đó, thằng Ringo biết mình đã thắng. Khoác một nụ cười gớm guốc trên mặt, nó bắt đầu khệnh khạng tiến về phía George. Đằng sau nó, háo hức được giở trò du côn, ba đứa bạn mặt chồn, nắm đấm sắt của nó cũng đang đi tới.

George hiểu rằng không còn chỗ chạy nữa. Nó nhắm nghiền mắt lại và đứng dựa lưng vào cửa trước, dạ dày cuộn lên chuẩn bị tinh thần đón nhận số phận của mình. Nó cố nghĩ ra một điều gì đó để nói, biết đâu sẽ làm Ringo lùi lại. Nhưng không thể nảy ra được điều gì thông minh, và cũng chẳng ích gì nếu bảo Ringo là nó sẽ gặp rắc rối to. Ringo thừa biết thế, và điều đó chưa bao giờ làm nó chùn bước cả. Tiếng bước chân dừng lại và George hé một mắt nhìn xem chuyện gì xảy ra. Ringo và đám bạn của nó đã dừng ở giữa đường và dáng chừng như đang bàn bạc xem nên làm gì với George.

“Không!” Ringo đang nói to. “Trò vớ vẩn! Cứ ép chặt nó vào tường cho đến khi nó van xin bọn mình thả nó ra!”

Nhưng Ringo vừa dứt lời thì một chuyện xảy ra. Một chuyện kỳ lạ đến nỗi sau này nó và lũ bạn vẫn thắc mắc không hiểu có phải chúng đã mơ thấy thế không. Cánh cửa căn nhà hàng xóm của George bật mở và từ bên trong nhảy ra thứ gì đó nom như một nhà du hành vũ trụ tí hon. Tất cả kinh ngạc lùi lại một bước trong khi hình thù nhỏ bé trong bộ đồ vũ trụ màu trắng với cái mũ vũ trụ trong bằng kính và một chiếc ăng ten đính sau lưng ấy nhảy ra giữa đường và thi triển một thế võ karate khá dữ dằn.

“Lùi lại,” bộ đồ vũ trụ nói bằng giọng rôbốt kỳ lạ, “nếu không ta sẽ ếm lời nguyền Cuộc Sống Ngoài Hành Tinh lên bọn mi. Bọn mi sẽ hóa ra xanh lè và não bọn mi sẽ sôi lên sùng sục rồi chảy ra khỏi tai và mũi bọn mi. Xương bọn mi sẽ biến thành cao su và khắp người bọn mi sẽ nổi hàng trăm cái mụn cóc. Bọn mi sẽ chỉ ăn được súp lơ và rau chân vịt[1] và sẽ không thể nào xem tivi được nữa vì tivi sẽ làm mắt bọn mi rơi ra ngoài. Coi chừng đấy!” Nhà du hành vũ trụ xoay một vài vòng và đá mấy cú, mà không hiểu sao George nhìn lại thấy quen quen.

Ringo và lũ bạn của nó tái mét cả mặt và loạng choạng lùi lại, mồm há hốc. Chúng thật sự bị một mẻ hết hồn.

“Vào nhà đi,” bộ đồ vũ trụ bảo George.

George liền chui ngay vào Nhà Hàng Xóm. Nó không thấy sợ nhà du hành vũ trụ loắt choắt đó – nó đã nhìn thấy một lọn tóc vàng óng qua lớp kính của chiếc mũ vũ trụ. Có vẻ như là Annie vừa mới cứu nó.

❀ ❀ ❀

[1] Hai thứ rau mà trẻ em phương Tây thường bị bố mẹ ép ăn nên rất ghét.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.