Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Hai

❊ ❊ ❊

Khi George mở mắt lần nữa, nó trông thấy một hành tinh vĩ đại màu vàng nhạt với một vành đai gồm nhiều vòng tròn bao quanh đang nhô lên trên bầu trời đen thẳm trước mặt chúng. Hai đứa vẫn đang tiếp tục lao tới trên sao chi, hướng về một điểm nằm ngay bên trên vành đai. Từ xa tít, các vòng tròn trong vành đai trông như những dải ruy băng mềm mại. Một số vành có màu vàng nhạt giống như chính hành tinh đó; số khác sẫm màu hơn.

“Đó là sao Thổ,” Annie nói. “Và tớ đã thấy nó trước.”

“Tớ thừa biết đấy là sao gì!” George vặc lại.

“Và cậu bảo trước là ý làm sao? Tớđằng trước cậu cơ mà. Tớ nhìn thấy nó trước thì có!”

“Không, cậu có nhìn đâu, cậu sợ quá mà!” Giọng Annie rổn rang bên trong cái mũ vũ trụ của George. “Lêu-lêu-lêu-lêu-lêu.”

“Không phải!” George cãi.

“Suỵt!” Annie ngắt lời nó. “Vậy cậu có biết sao Thổ là hành tinh lớn thứ hai xoay quanh Mặt Trời không?”

“Tất nhiên tớ biết,” George nói dối.

“Ồ thật thế à?” Annie đáp lại. “Vậy nếu cậu biết thế, chắc cậu phải biết hành tinh nào lớn hơn tất cả chứ, phải không?”

“Ờ... à...” George lúng búng, vì sự thức là nó mít đặc trong chuyện này. “Là Trái Đất, đúng không?”

“Sai bét!” Annie reo lên. “Trái Đất bé tí tì ti, y như bộ não bé tẹo ngốc nghếch của cậu ấy. Trái Đất chỉ là số năm thôi.”

“Làm sao mà cậu biết?”

“Làm sao mà tớ biết cậu có một bộ não bé tẹo ngốc nghếch ấy à?” Annie ranh mãnh hỏi lại.

“Không, đần ạ,” George tức tối nói. “Làm sao mà cậu biết được về các hành tinh ấy?”

“Vì tớ đã làm cuộc hành trình này rất, rất nhiều lần từ trước rồi,” Annie nói, hất đầu lên như thể đang vung vẩy bím tóc đuôi ngựa của mình vậy. “Vì thế cứ để yên tớ nói cho mà biết. Và nghe cho kỹ đây,” nó ra lệnh. “Có tất cả tám hành tinh xoay quanh Mặt Trời. Bốn hành tinh cực lớn, bốn hành tinh nhỏ. Bốn hành tinh cực lớn là sao Mộc, sao Thổ, sao Hải Vương và sao Thiên Vương. Nhưng riêng hai hành tinh lớn nhất thì lớn hơn các hành tinh khác đến nỗi chúng được gọi là Đại Hành Tinh. Sao Thổ là lớn thứ hai trong hai Đại Hành Tinh, còn hành tinh lớn nhất chính là sao Mộc. Bốn hành tinh nhỏ là sao Hỏa, Trái Đất, sao Kim và sao Thủy,” con bé nói tiếp, vừa nhẩm tính các hành tinh trên đầu ngón tay, “Trái Đất lớn nhất trong số các hành tinh nhỏ, nhưng nếu gộp cả bốn hành tinh này lại thành một quả cầu thì cũng không thể to bằng sao Thổ được, sao Thổ to gấp đến hơn bốn mươi lăm lần cả bốn hành tinh này dồn lại ấy.”

Annie rõ ràng là đang vô cùng khoái trá vì được khoe khoang hiểu biết của mình về các hành tinh. Mặc dù rất khó chịu vì vẻ tự mãn của Annie, George ngấm phục con bé sát đất. Nó thì chỉ biết mỗi việc đào khoai tây và nháo cả lên vì một chú lợn ở vườn sau nhà mình. Thật chẳng là cái đinh gì so với cưỡi sao chổi bay quanh hệ Mặt Trời.

–––––––––––

HỆ MẶT TRỜI

- Hệ Mặt Trời chính là gia đình vũ trụ của Mặt Trời của chúng ta. Nó bao gồm mọi vật thể bị hút bởi lực hấp dẫn của Mặt Trời, các hành tinh, hành tinh lùn, mặt trăng, sao chổi, tiểu hành tinh và các vật thể nhỏ khác còn chưa được phát hiện. Một vật thể bị hút bởi lực hấp dẫn của Mặt Trời sẽ xoay theo quỹ đạo quanh Mặt Trời.

- Hành tinh gần mặt trời nhất: sao Thủy.

- Sao Thủy nằm cách Mặt Trời khoảng 36 triệu dặm (57,9 triệu km).

- Hành tinh xa Mặt Trời nhất: sao Hải Vương.

- Sao Hải Vương nằm cách Mặt Trời khoảng 2,8 tỉ dặm (4,5 tỉ km).

- Khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trời: 93 triệu dặm (149,6 triệu km).

- Số lượng các hành tinh: 8.

- Tính theo khoảng cách đến Mặt Trời, từ gần nhất, các hành tinh là: sao Thủy, sao Kim, Trái Đất, sao Hỏa, sao Mộc, sao Thổ, sao Thiên Vương và sao Hải Vương.

- Số lượng các hành tinh lùn: 3.

- Tính theo khoảng cách đến Mặt Trời, từ gần nhất đến xa nhất, các hành tinh lùn là: Ceres, sao Diêm Vương, và Eris.

- Số lượng mặt trăng của các hành tinh đã được phát hiện: 165 (sao Thủy: 0, sao Kim: 0, Trái Đất: 1, sao Hỏa: 2, sao Mộc: 63, sao Thổ: 59, sao Thiên Vương: 27, sao Hải Vương: 13)

- Số lượng sao chổi đã được phát hiện: 1.000 (số lượng thực được ước lượng: 1.000.000 tỉ)

- Quãng đường dài nhất mà một vật thể nhân tạo đã đi được hơn 9,3 tỉ dặm (14,96 tỉ km). Đây là quãng đường mà tàu Nhà du hành 1 (Voyager 1) đã đi được vào hổi 10 giờ 13 sáng ngày 15 tháng Tám năm 2006 (Giờ Greenwich), bằng đúng 100 lần khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trời. Nhà Du Hành 1 vẫn đang tiếp tục đi xa hơn nữa.

–––––––––––

Trong khi Annie huyên thuyên thì sao chổi bay mỗi lúc một gần sao Thổ hơn. Hai đứa đến gần tới mức George có thể thấy các vành đai của hành tinh không phải là những dải ruy băng mà gồm toàn băng và đất đá. Tất cả đều có kích cỡ khác nhau, nhỏ nhất không nhỉnh hơn hạt bụi, còn lớn nhất thì phải dài cỡ bốn mét. Phần lớn chúng đều đang bay vùn vụt nên George không bắt được viên nào. Nhưng rồi nó phát hiện thấy một cục thiên thạch nhỏ đang bình thản trôi nổi ngay cạnh mình. Một cái liếc vội về phía sau cho biết là Annie đang không để ý. Nó liền thò tay ra, chộp lấy cục thiên thạch và nắm chặt lấy trong bàn tay đi găng của mình! Một vật báu thực sự, lấy từ ngoài vũ trụ! Tim nó đập dồn dập. Âm thanh trong tai to đến mức nó chỉ sợ Annie sẽ nghe được qua cái máy truyền phát âm trên mũ. Nó ngờ rằng chuyện lấy vật kỷ niệm từ ngoài vũ trụ là không được phép, nên nó mong rằng cô bé đã không để ý thấy.

“George, cậu có ổn không?” Annie hỏi. “Sao cậu lại vặn vẹo như thế?”

George vội moi óc, nghĩ ra một điều gì đó để nói hòng làm con bé sao nhãng khỏi cục thiên thạch mà nó đang cố nhét vào túi.

“Tại sao bọn mình lại đổi hướng nhỉ? Tại sao sao chổi của bọn mình lại bay về phía sao Thổ? Tại sao bọn mình không đi tiếp theo đường thẳng?” nó lắp bắp liến thoắng.

“Ôi trời, cậu chẳng biết gì hết phải không?” Annie thở dài đánh thượt. “Cũng may cho cậu, tớ lại là một nguồn kiến thức khoa học đầy bổ ích đấy.” con bé nói thêm vẻ quan trọng. “Bọn mình di chuyển về phía sao Thổ bởi vì bọn mình rơi về phía nó. Cũng y như một quả táo rơi trên Trái Đất; y như khi bọn mình rơi xuống sao chổi lúc mới đến; y như các phần tử trong các đám mây vũ trụ rơi lên nhau và tạo thành các quả cầu để hình thành các ngôi sao ấy. Mọi thứ này rơi lên mọi thức khác khắp cả Vũ Trụ. Và cậu có biết cái khiến cho mọi cú rơi ấy xảy ra tên là gì không?”

George mù tịt.

“Là trọng lực,”

“Có nghĩa là vì trọng lực mà bọn mình sẽ rơi lên sao Thổ? Và đâm sầm vào nó?”

“Không, ngốc ạ! Mình văng đi quá nhanh, không thể đâm vào nó được. Bọn mình chỉ bay ngang qua để chào nó thôi.”

Annie vẫy chào sao Thổ và hét, “Xin chào, sao Thổ!” to đến nỗi hai tay George tự động giơ lên để bịt tai, nhưng nó không thể bịt được vì cái mũ vũ trụ đang đội, nên đành phải hét lên. “Đừng có hét như thế!”

“Ô, tớ xin lỗi,” con bé nói. “Tớ không cố ý.”

Trong khi chúng lướt veo véo qua sao Thổ, George thấy rằng Annie đã nói đúng – sao chổi của chúng không rơi hẳn xuống hành tinh khổng lồ này mà bay ngang qua nó. Giờ khi đã cách một quãng, nó có thể thấy rằng sao Thổ không chỉ có cách vành đai, mà còn có cả mặt trăng, giống như Trái Đất. Nhìn kỹ hơn, nó không thể tin vào mắt mình nữa! Nó thấy một mặt trăng, rồi một mặt trăng nữa, và lại một mặt trăng nữa! Cả thảy nó trông thấy năm mặt trăng lớn và thậm chí nhiều hơn nữa những mặt trăng nhỏ khác mà nó chưa kịp đếm thì sao Thổ đã cách quá xa rồi. Sao Thổ có ít nhất là năm mặt trăng! nó thầm nghĩ. George đã không hề biết rằng một hành tinh nào đó khác ngoài Trái Đất cũng có thể có một mặt trăng, chứ đừng nói gì đến năm! Nó ngắm sao Thổ một cách thành kính trong khi hành tinh khổng lồ với những vành đai ấy lùi xa dần sau lưng chúng, cho đến khi chỉ còn là một đốm sáng trên nền sao chi chít.

–––––––––––

SAO THỔ

- Sao Thổ là hành tinh gần Mặt Trời thứ sáu.

- Khoảng cách trung bình đến Mặt Trời: 888 triệu dặm (1430 triệu km)

- Đường kính tại đường xích đạo: 74.898 dặm (120.536 km), bằng 9,449 lần đường kính tại đường xích đạo của Trái Đất.

- Diện tích bề mặt: 83,7 lần diện tích bề mặt Trái Đất.

- Thể tích: 763,59 x thể tích Trái Đất.

- Khối lượng: 95 x khối lượng Trái Đất.

- Trọng lực ở đường xích đạo: bằng 91,4% trọng lực của Trái Đất tại đường xích đạo của Trái Đất.

- Sao Thổ phải mất 29,56 năm Trái Đất mới hoàn thành một vòng xoay quanh Mặt Trời.

- Cấu trúc: lõi đá nóng, bao quanh là một lớp kim loại lỏng, bao bên ngoài lớp kim loại này là một lớp hyđrô và heli lỏng. Bên ngoài còn có một bầu khí quyển bao bọc toàn bộ.

- Trong bầu khí quyển của sao Thổ các nhà khoa học đã đo được gió thổi với vận tốc lên tới 1.116 dặmh ( 1795 kmh); so với vận tốc gió lớn nhất trên Trái Đất là 231 dặmh (371,68 kmh) đo được tại Núi Washington, bang Hampshire, Mỹ, vào ngày 12 tháng Tư năm 1934. Người ta tin rằng vận tốc gió đôi khi có thể lên tới 300 dặmh (480 kmh) bên trong các cơn lốc xoáy. Nhưng cho dù các cơn lốc này có sức tàn phá lớn thế nào chăng nữa, chúng vẫn rất chậm chạp so với những cơn gió của sao Thổ.

- Cho đến nay sao Thổ đã có 59 mặt trăng được xác định. Bảy trong số chúng có hình cầu. Titan, mặt trăng lớn nhất, là mặt trăng duy nhất trong hệ Mặt Trời có bầu khí quyển. Thể tích của Titan lớn gấp ba lần thể tích Mặt Trăng của chúng ta.

–––––––––––

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.