Annie vội vã chạy dọc hành lang theo George.
“Nhưng mà, George,” con bé hỏi, “bọn mình đang đi đâu vậy?”
“Suỵt,” nó nói qua vai. “Đường này.” Nó dẫn Annie đến cánh cổng bên dẫn ra đường. Học sinh bị cấm ngặt, không được một mình đi ra cổng này khi đang trong giờ học. Nếu George và Annie bị bắt quả tang rời khỏi trường mà không được phép thì chúng sẽ gặp rắc rối to. Còn tệ hơn thế - tệ hơn nhiều – chúng sẽ để mất cơ hội duy nhất để gặp được Cosmos, và như thế có nghĩa là chú Eric sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt trong hố đen. Điều quan trọng nhất là chúng phải rời khỏi trường càng nhanh càng tốt.
Chúng bước đi cứng đờ đờ, cố tỏ ra thật tự nhiên và vô tội, như thể chúng có đủ mọi lý do chính đáng trên đời để đi theo hướng ngược lại với tất cả mọi người. Có vẻ cách đó có tác dụng – không ai để ý đến chúng cả. Chúng vừa mới đến cánh cửa bên thì George thấy một thầy giáo đi về phía chúng. Nó vội bắt chéo hai ngón tay[1], hy vọng là chúng sẽ không bị tóm, nhưng không ăn thua.
“George,” thầy giáo gọi. “Các em đang định đi đâu vậy?”
“Ôi, thưa thầy!” George nói. “Bọn em, ờ, bọn em chỉ đang, ờ…” Nó ấp úng và tắc tị.
“Thưa thầy, em bỏ quên một thứ cần cho cuộc thi khoa học trong túi áo khoác của em ạ,” giọng nói của Annie vang lên. “Vì thế thầy giáo của em đã nhờ bạn này dẫn em quay lại phòng để áo khoác.”
“Thế thì đi đi,” thầy giáo nói và để chúng đi qua. Nhưng thầy đứng nhìn theo cho đến tận khi chúng biến vào trong phòng để áo khoác. Khi chúng ghé mắt nhìn từ trong ra hành lang, thầy vẫn đứng đó, canh lối ra khỏi trường. Những học sinh cuối cùng đang rải rác đi vào trong hội trường, cuộc thi sắp bắt đầu đến nơi.
“Chán quá,” George nói, lùi vào bên trong phòng để áo. “Bọn mình không đi qua bằng cửa đó được nữa rồi.” Chúng nhìn quanh. Trên tường, bên trên dãy mắc áo, là một ô cửa sổ hình chữ nhật dài hẹp.
“Cậu có nghĩ cậu chui qua được không?” George hỏi Annie.
“Đấy là đường ra duy nhất, phải không?” con bé ngước lên nhìn ô cửa và hỏi.
George lẳng lặng gật đầu.
“Thế thì tớ phải chui qua thôi,” Annie nói vẻ cực kỳ quyết tâm. “Tớ sẽ không chịu để một cái hố đen ăn mất bố tớ đâu, tớ không chịu đâu, không chịu đâu, không chịu đâu!”
Cứ nhìn cái cách con bé nhăn mặt lại như vậy, George biết Annie đang cố để không òa khóc. Nó băn khoăn không biết mình có đúng không khi nói với con bé – đáng lẽ nó nên tự mình tìm cách cứu chú Eric chăng? Nhưng giờ thì đã quá muộn để có những ý nghĩ vớ vẩn kiểu ấy rồi. Giờ thì Annie đã ở đây với nó và chúng phải tiếp tục thôi.
“Thế thì đi nào,” nó nói dứt khoát. “Tớ sẽ đỡ một chân cậu lên.” Nó nhấc bổng con bé lên để con bé mở chốt, đẩy cánh cửa ra, rồi chui qua khe hở hẹp ấy; Annie khẽ kêu lên một tiếng lúc mất hút khỏi tầm mắt. George đu mình lên bệ cửa và cũng cố chui qua như Annie, nhưng người nó to hơn con bé nhiều, nên không hề dễ. Nó đã qua được nửa người nhưng rồi không chui ra thêm được nữa! Nó đã bị kẹt, một nửa thân mình lủng lẳng ngoài cửa sổ bên trên con phố phía ngoài trường, nửa kia vẫn còn trong phòng để áo khoác.
“George!” Annie với tay lên và túm lấy chân nó.
“Đừng kéo!” nó bảo, cố khẽ khàng thả mình qua khe hở, nín hơi hết mức. Vặn mình thêm một cái nữa, nó đã thoát được khỏi cái khung chật hẹp, đáp xuống thành một đống trên vỉa hè. Nó loạng choạng đứng dậy và nắm lấy tay Annie. “Chạy thôi!” nó hổn hển. “Bọn mình không được để ai nhìn thấy.”
Chúng lao qua góc phố, rồi dừng lại để George lấy lại hơi. “Annie…” nó mở miệng, nhưng con bé phẩy tay bảo nó im lặng. Con bé lấy chiếc điện thoại di động của mình ra và bấm số.
“Mẹ ơi!” nó nói vào cái điện thoại, giọng cấp bách. “Khẩn cấp ạ… Không, không phải con, con không sao cả… Vâng, con đang ở cái trường mẹ đưa con đến lúc sáng ấy nhưng con phải… Không, mẹ, con có gây ra chuyện gì đâu… Mẹ, mẹ nghe con nói đi mà! Có chuyện đã xảy ra với bố, một chuyện khủng khiếp lắm, và bọn con phải đi cứu bố ngay… Bố đã đi vào vũ trụ và bị lạc, và bọn con phải đưa bố về… Mẹ đến đón bọn con được không ạ? Con đang ở đây với bạn George, ở ngay gần trường bạn ấy ạ. Nhanh lên, mẹ nhé, nhanh lên, bọn con không còn nhiều thời gian đâu… Vâng, con chào mẹ.”
“Mẹ cậu bảo gì?” George hỏi.
“Mẹ bảo, Khi nào thì bố con mới biết thôi làm những chuyện ngớ ngẩn và cư xử như người lớn đây?”
“Mẹ cậu nói thế nghĩa là thế nào?” George bối rối hỏi.
“Tớ không biết,” Annie đáp, “Người lớn hay có những ý nghĩ kỳ khôi.”
“Mẹ cậu sẽ đến chứ?”
“Ừ. Không lâu đâu – mẹ sẽ lái xe Mini của mẹ đến.”
Đúng thế, chỉ vài phút sau một chiếc xe con màu đỏ với dải sọc dài màu trắng đỗ lại bên cạnh chúng. Một phụ nữ có khuôn mặt rất dễ thương với mái tóc nâu dài hạ cửa sổ xuống và thò đầu ra ngoài.
“Chà, chuyện gì tiếp theo nữa đây!” cô vui vẻ nói. “Bố con và những chuyến phiêu lưu của bố! Mẹ cũng chẳng biết nữa. Mà hai đứa đang làm gì ngoài này thế?”
“George, đây là mẹ tớ. Mẹ, đây” Annie giới thiệu, lờ câu hỏi của mẹ mình đi và mở cửa bên ra. Con bé lật chiếc ghế trước xuống cho George trèo vào. “Cậu ngồi ghế sau đi,” con bé bảo. “Nhưng cẩn thận, đừng làm hỏng cái gì đấy.” Khắp ghế sau ngổn ngang những ống tiêu, chũm chọe, phách tam giác, đàn hạc nhỏ và trống dây.
“Xin lỗi nhé, George,” mẹ của Annie nói trong khi nó ngồi im như hến. “Cô là cô giáo dạy nhạc – nên cô mới có nhiều nhạc cụ đến thế.”
“Cô giáo dạy nhạc ấy ạ?” George ngạc nhiên hỏi lại.
“Ừ,” mẹ Annie đáp. “Thế Annie bảo cháu cô làm gì? Tổng thống Mỹ à?”
“Không ạ,” George trả lời, nhìn thấy mắt con bé trong kính chiếu hậu. “Bạn ấy bảo cô là diễn viên ba lê ở Matxcơva ạ.”
“Nói chuyện về con như thể con không có mặt ở đây như thế là đủ lắm rồi nhé,” Annie nói và thắt dây an toàn. “Mẹ - lái xe đi ạ! Mình phải đi cứu bố, chuyện quan trọng thật mà!”
Nhưng mẹ của Annie chỉ ngồi đó, động cơ xe vẫn tắt. “Đừng hoảng, Annie,” cô nhẹ nhàng bảo. “Trước kia bố con đã gặp phải đủ kiểu rắc rối rồi. Mẹ chắc bố sẽ không sao đâu. Dù sao thì Cosmos cũng sẽ không để chuyện gì kinh khủng xảy ra với bố đâu. Mẹ nghĩ hai đứa nên quay trở lại trường và mình sẽ không nói đến chuyện này nữa.”
“Ờ, vấn đề là ở đấy ạ,” George nói, không chắc lắm phải gọi mẹ Annie bằng gì. “Chú Eric không liên lạc được với Cosmos – nó đã bị lấy cắp rồi ạ! Chú Eric đang ở ngoài không gian chỉ có một mình thôi. Và chú ấy đang ở gần một hố đen.”
“Có một mình thôi?” mẹ Annie nhắc lại. Mặt cô đột nhiên tái nhợt. “Không có Cosmos ư? Nhưng thế thì ông ấy làm sao mà quay về được! Còn một cái hố đen ư…?”
“Mẹ, con đã bảo mẹ mãi đây là chuyện khẩn cấp rồi mà!” Annie van vỉ. “Giờ thì mẹ đã tin con chưa?”
“Ôi trời đất thiên địa ơi! Thắt dây an toàn vào, George!” mẹ của Annie kêu lên và khởi động xe. “Và bảo cô chúng ta phải đi đến đâu.”
George cho cô biết địa chỉ của Tiến sĩ Reeper, và cô dận chân xuống bàn đạp mạnh đến nỗi chiếc xe con vừa chồm lên trước, vừa tròng trành dữ dội.
Lúc chiếc Mini màu đỏ vọt qua dòng xe cộ đông nghẹt về hướng nhà Reeper, hết sức giải thích chuyện gì đã xảy ra trong hai mươi tư giờ vừa qua. Trong khi chiếc xe nhỏ xíu luồn lách qua đám xe cộ, rẽ bên này, tạt bên nọ - khiến cho người ở trong những chiếc xe to hơn điên tiết – nó kể cho Annie và mẹ con bé (cô bảo nó gọi cô là cô Susan) về chuyện đến gặp chú Eric hôm trước để nhờ chú giúp viết bài thuyết trình khoa học của mình. Nó kể cho hai mẹ con về lá thư bí ẩn mà nó không tin tưởng, và chú Eric đã lao qua ô cửa vào vũ trụ và nó phải đi theo chú như thế nào. Và chuyện hai chú cháu đã bị hút về phía một lực hút vô hình và khi ô cửa cứu tinh hiện ra thì nó lại quá mờ, và chỉ một mình George kịp chui qua ra sao.
Nó kể cho hai mẹ con về chuyện nó rơi trở lại thư viện, nhìn quanh và không thấy chú Eric ở đó, rồi Cosmos đã bị lấy cắp như thế nào; nó đã chạy theo bọn trộm nhưng bị mất dấu chúng trong bóng tối ra sao; nó đã quay lại nhà chú Eric để tìm cuốn sách mà chú Eric đã bảo nó phải tìm như thế nào; nó cố đọc cuốn sách nhưng chẳng hiểu gì cả, nhưng rồi tìm được bản nháp ở bìa sau giải thích rằng có thể thoát ra khỏi một hố đen như thế nào; nó cần tìm Cosmos như thế nào, vì mặc dù một người có thể thoát ra khỏi hố đen thật, vẫn phải có Cosmos thì mới làm được; và nó đã phát hiện ra Cosmos hẳn phải đang ở đâu và sáng hôm sau nó đã đến đó và nhìn thấy Tiến sĩ Reeper như thế nào…
“Reeper? Có phải cháu đang nói đến Graham Reeper không?” cô Susan ngắt lời nó khi đang lái xe ngoặt qua một góc đường.
“Vâng,” George đáp. “Greeper. Thầy ấy là thầy của cháu. Cô cũng biết thầy ấy ạ?”
“Cô từng quen hắn, đã lâu lắm rồi,” cô Susan nói giọng giận dữ. “Cô đã luôn bảo chú Eric là chú ấy không nên tin Graham. Nhưng chú ấy không chịu nghe. Chú Eric luôn chỉ nhìn ra mặt tốt của người khác. Cho đến khi…” Cô ngừng lại.
“Cho đến khi gì ạ?” Annie xen vào. “Cho đến khi gì hả mẹ?”
“Cho đến khi một chuyện khủng khiếp xảy ra,” cô Susan nói, môi mím chặt lại. “Một chuyện mà không một ai có thể quên được.”
“Không ai là những ai cơ ạ?” Annie hỏi, háo hức trước viễn cảnh một câu chuyện gia đình ly kỳ mà chưa bao giờ mình được nghe. Nhưng con bé không được biết đó là chuyện gì, bởi vì đúng lúc đó mẹ nó đã rẽ vào lối đi nhà Greeper và đỗ xe lại trước tòa nhà.
❀ ❀ ❀
[1] Cách cầu may của người phương Tây, ngón giữa và ngón trỏ bắt chéo vào với nhau.