Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Muời Tám

❊ ❊ ❊

Phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Reeper được chia thành hai khu tách bạch. Ở một bên, một thí nghiệm hóa học lạ mắt đang được tiến hành. Vô số các quả cầu thủy tinh nổi thông nhau qua các ống nghiệm thủy tinh. Một trong số các quả cầu nà lại nối với thứ nom giống một ngọn núi lửa mini. Phần lớn khói núi lửa phụt vào quả cầu thủy tinh qua một cái phễu, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những dải khói nhỏ thoát được ra ngoài. Khí tuôn từ quả cầu này sang quả cầu khác, sau rồi kết thúc trong một quả cầu lớn ở chính giữa. Có một đám mây trong quả cầu cuối cùng này, và chốc chốc lại thấy những tia lửa bắn tóe ra từ đó.

“Ai muốn đặt câu hỏi trước tiên nào?” Tiến sĩ Reeper hỏi, sung sướng vì có một đám thính giả.

Ringo thở dài. “Thưa thầy, kia là cái gì ạ?” nó hỏi, chỉ vào thí nghiệm hóa học đồ sộ nọ.

“Aha!” Tiến sĩ Reeper cười nói, xoa hay tay vào nhau. “Tôi chắc các trò còn nhớ cái mùi trứng thối tuyệt vời các trò đã ngửi thấy khi mới đặt chân vào nhà. Nào, các trò có biết đó là gì không?”

“Trứng thối ạ?” Xe Tăng xung phong, cảm thấy rất đắc ý vì biết câu trả lời.

“Đồ ngốc,” Tiến sĩ Reeper tặc tặc lưỡi. “Trò sẽ phải cố gắng thật lực vào nếu muốn trở thành nhà khoa học. Thủ nghĩ đi! Nó có thể là cái gì được? Một câu trả lời dễ ợt.”

Lũ con trai nhìn nhau rồi nhún vai. “Không biết ạ,” tất cả chúng lúng búng.

“Trời ơi là trời,” Tiến sĩ Reeper thở dài thườn thượt. “Trẻ con ngày nay, đúng là một lũ mít đặc. Đó chính là mùi của Trái Đất – hàng tỉ năm về trước, khi chưa hề có sự sống trên Trái Đất.”

“Thế thì làm sao mà bọn em biết được?” Chó Đua rên rỉ.

Nhưng Tiến sĩ Reeper không để ý đến nó. “Hiển nhiên đây không phải là một cái núi lửa thật,” thầy nói tiếp, chỉ vào ngọn núi lửa nhỏ tự dựng lấy, miệng vẫn đang tiếp tục phun khói.

“Ờ, cứ làm như, hiển nhiên,” Ringo lầm bầm. “Cứ làm như bọn này chả biết thế không bằng.”

“Đó chỉ là một phản ứng hóa học nhỏ, giải phóng ra cùng loại khói mà thôi,” Tiến sĩ Reeper thao thao bất tuyệt, dường như không hay biết thái độ lỗ mãng của Ringo. “Vì thế tôi đã làm cho nó giống như một ngọn núi lửa tí hon bằng bùn lấy từ vườn. “Tôi rất thích nó đấy.”

BẦU KHÍ QUYỂN THUỞ SƠ KHAI

- Bầu khí quyển của Trái Đất không phải lúc nào cũng giống ngày nay. Nếu chúng ta đi ngược thời giản khoảng 3,5 tỉ năm (tới thời điểm Trái Đất khoảng 1 tỉ năm tuổi), chúng ta sẽ không thể nào thở được.

- Ngày nay, bầu khí quyển của chúng ta bao gồm khoảng 78% khí nitơ, 21% khí ôxy và 0,93% khí agon, 0,07% còn lại bao gồm chủ yếu là khí cacbonic (0,04%) và một hỗn hợp các khí neon, heli, metan, kripton và hyđrô.

- Bầu khí quyển 3,5 tỉ năm trước không có khí ôxy. Nó bao gồm chủ yếu là khí nitơ, hyđrô, cacbonic và metan, nhưng không ai biết tỉ lệ chính xác của các loại khí này. Chúng ta chỉ biết rằng trong thời kỳ đó đã xảy ra các vụ phun trào núi lửa khổng lồ và giải phóng vào bầu khí quyển hơi nước, cacbonic, amoniac và hyđrô sulfua (H2S). Hyđrô sulfua có mùi trứng thối và rất độc khi sử dụng ở liều lượng cao.

–––––––––––-

Khói từ ngọn núi lửa phụt lên cao và đi vào một quả cầu thủy tinh, ở đó nó được trộn lẫn với hơi nước được đun sôi bên trên một ngọn đèn khí. Hòa vào với nhau, khói và hơi nước tạo thành một đám mây nhỏ bên trong quả cầu thủy tinh lớn. Trong đám mây đó, Tiến sĩ Reeper đã lắp một thiết bị tạo ra tia lửa điện.

Trong khi ngọn núi lửa mini phụt lên thứ khói đen sẫm, một tia chớp khẽ nổ đánh “tách” qua đám mây bên trong quả cầu. Tiến sĩ Reeper gõ nhè nhẹ bề mặt kính.

“Các trò thấy không, khi sét đánh vào đám mây khí, nhiều phản ứng lạ sẽ xảy ra, và các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng những phản ứng này đôi khi dẫn tới sự hình thành các thành phần cơ bản nhất cần cho sự sống trên Trái Đất. Các thành phần này gọi là axit amin.”

“Nhưng tại sao ạ?” Chó Đua hỏi. “Thầy cần axit amin làm gì vậy?”

“Bởi vì,” Tiến sĩ Reeper nói, một vẻ nham hiểm thoáng hiện lên mặt, “tôi đang tìm cách tạo ra chính Sự Sống.”

“Cả đống chuyện vớ vẩn,” Ringo khẽ lầm bầm.

Nhưng Mặt Mụn nghe như bị câu chuyện hấp dẫn hơn là thủ lĩnh của nó. “Thưa thầy,” nó nói vẻ có suy nghĩ, “xung quanh ta đã có khối sự sống ra rồi. Sao thầy lại cạo thêm nữa ạ?”

“Trên hành tinh này thì nhiều,” Tiến sĩ Reeper đáp, vừa tặng cho nó một cái nhìn tán đồng. “Nhưng còn trên các hành tinh khác thì sao? Còn các hành tinh nơi sự sống chưa xuất hiện thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta lên đó và đem theo Sự Sống?”

“Theo em thì nghe hơi ngớ ngẩn,” Ringo nói. “Nếu chúng ta đi đến một hành tinh mới, sẽ chẳng có gì ở đó cả, nên chẳng có gì để làm hết.”

–––––––––––

THÍ NGHIỆM CỦA MILLER VÀ UREY

- Vào năm 1953, hai nhà khoa học là Stanley Miller và Harold Urey đang nghiên cứu về nguồn gốc của sự sống trên Trái Đất. Họ tin rằng những thành phần cần có cho sự sống có thể đã xuất hiện từ những hiện tượng tự nhiên trong bầu khí quyển thuở sơ khai của Trái Đất.

- Vào thời điểm đó (thập kỷ năm mươi của thế kỷ 20), các nhà khoa học đã có khái niệm chung chung về những dạng hợp chất hóa học có thể có trong bầu khí quyển sơ khai. Họ cũng biết rằng sấm sét thường xảy ra. Vì vậy Miller và Urey đã thực hiện một thí nghiệm dùng tia lửa điện (giả tia sét) đánh vào các hợp chất hóa học này.

- Thật đáng kinh ngạc, họ khám phá ra rằng bằng cách đó họ đã tạo ra được những hợp chất hữu cơ đặc biệt. Hợp chất hữu cơ là những phân tử có chứa cacbon và hyđrô. Một vài phân tử trong số này, ví dụ như axit amin, vô cùng cần thiết cho sự sống. Thí nghiệm của Miller và Urey đã tạo ra được axit amin và đem lại cho cộng đồng khoa học hy vọng có thể tạo ra sự sống trong phòng thí nghiệm.

- Tuy nhiên, cho đến tận ngày nay, hơn năm mươi năm sau thí nghiệm của Miller và Urey, chúng ta vẫn chưa đạt được điều đó và vẫn chưa biết sự sống đã xuất hiện trên Trái Đất như thế nào. Nhưng ở những hoàn cảnh đặc biệt tái tạo lại điều kiện sống trên Trái Đất hàng trăm triệu năm trước, chúng ta đã có thể tạo ra mỗi ngày một nhiều hơn những khối hóa chất là nền móng cho sự sống.

–––––––––––

“Ôi, đồ kém tưởng tượng!” Tiến sĩ Reeper kêu lên. “Chúng ta sẽ trở thành chủ nhân của hành tinh đó! Tất cả sẽ thuộc về chúng ta!”

“Mà gượm một tí đã,” Chó Đua nói, vẻ hơi nghi ngờ. “Thế cái hành tinh này ở đâu ạ? Và làm sao chúng ta đến đó được?”

“Hỏi đều hay cả,” Tiến sĩ Reeper nói. “Lại đây nhìn xem.”

Thầy bước qua phía bên kia phòng thì nghiệm, ở đây một bức tranh khổng lồ hình vũ trụ và các vì sao phủ kín hết cả. Ở một góc tranh, một vòng tròn đỏ khoanh lấy hai đốm nhỏ màu trắng có vô số mũi tên chỉ vào. Cạnh vòng tròn đỏ này có vẽ một vòng tròn khác màu xanh – khác là bên trong vòng tròn xanh này trống không. Bên cạnh tấm bản đồ đó là những tấm bảng trắng nhằng nhịt biểu đồ và những chữ nguệch ngoạc rối cả mắt. Có vẻ như các dòng chữ ấy với tấm bản đồ sao có liên hệ gì đó đến nhau.

Tiến sĩ Reeper hắng giọng trong khi bọn con trai đứng vây lấy thầy. “Cái này, các trò ạ, chính là tương lai!” thầy nói, phẩy tay về phía những chữ viết nháp điên rồ kia. “Tương lai của chúng ta! Tôi đoán,” thầy nói tiếp, “các trò chưa bao giờ bỏ ra dẫu một phút thôi nghĩ xem tôi làm gì khi không dạy các trò ở trường.”

Cả bọn gật đầu, ra ý rằng chưa, chúng chưa nghĩ thật.

“Vậy để tôi giúp các trò khỏi nhọc công. Tôi” – Tiến sĩ Reeper vươn thẳng người ra hết cỡ để thầy cao vượt lên bên trên lũ trẻ – “là một chuyên gia nghiên cứu về các hành tinh. Tôi đã dành cả đời mình nghiên cứu các hành tinh, cố gắng tìm kiếm những hành tinh mới.”

“Thế thầy có tìm được hành tinh nào không ạ?” Chó Đua hỏi.

“Tôi tìm được nhiều,” Tiến sĩ Reeper tự hào nói.

“Nhưng chẳng phải chúng ta biết hết các hành tinh rồi hay sao, như sao Hỏa hay sao Thổ hay sao Mộc ấy ạ?” Chó Đua lại hỏi.

Mấy đứa kia huých khuỷu tay nhau. “Úi chà,” Xe Tăng thì thào. “Ai lại nghĩ kiểu thế? Thằng Chó Đua là đồ học gạo.”

“Tao không học gạo,” Chó Đua cáu kỉnh nạt lại. “Chỉ là nó rất hay, thế thôi.”

“À há!” Tiến sĩ Reeper nói. “Trò đúng đấy! Chúng ta đã biết hết các hành tinh xoay quanh ngôi sao gần Trái Đất nhất, ngôi sao mà chúng ta gọi là Mặt Trời. Nhưng tôi lại đi tìm các hành tinh khác! Tôi tìm các hành tinh xoay quanh những ngôi sao khác, những hành tinh rất xa. Các trò thấy đấy,” thầy nói tiếp, thích thú được học sinh của mình – hay ít ra là cũng một vài đứa chúng – thực sự lắng nghe điều thầy giảng để đổi chủ đề, “một hành tinh không phải là thứ dễ mà tìm được. Tôi đã phải bỏ nhiều năm trời thu thập số liệu từ các kính viễn vọng, và tôi đã ngắm hàng trăm hành tinh trong vũ trụ. Thật không may, phần lớn các hành tinh phát hiện được cho đến giờ ở quá gần mặt trời của chúng, khiến chúng quá nóng, không thể hỗ trợ sự sống hay ở được.”

“Như thế thì chả ích gì, phải không ạ?” Chó Đua hỏi, có vẻ thất vọng.

Tiến sĩ Reeper chỉ vào tấm bản đồ sao của mình. “Nhưng hượm đã,” thầy nói. “Tôi còn chưa nói cho các trò biết tất cả những điều mà cho đến giờ chúng ta chỉ có thể mơ mộng tới mà thôi. Nhưng sẽ đến một lúc khi tất cả những chuyện đó thay đổi, khi con người du hành băng qua vũ trụ và sống ở toàn cõi không gian. Tưởng tượng mà xem, các chàng trai, sẽ thế nào nếu chúng ta là những người đầu tiên khám phá ra hẳn một hành tinh mới,”

–––––––––––

CÁC NGOẠI HÀNH TINH

- Ngoại hành tinh là một hành tinh xoay quanh một ngôi sao không phải Mặt Trời.

- Cho đến nay, đã có 240 ngoại hành tinh trong vũ trụ được phát hiện, và mỗi tháng lại có những ngoại hành tinh mới được tìm ra. Số lượng này có thể không phải là nhiều so với hàng trăm tỉ ngôi sao hiện có trong dải Ngân Hà của chúng ta nói riêng, nhưng con số nhỏ này chủ yếu là do tìm kiếm các ngoại hành tinh rất khó. Một ngôi sao dễ tìm vì nó rất lớn và tỏa sáng, trong khi đó một hành tinh nhỏ hơn nhiều và chỉ phản chiếu lại ánh sáng từ ngôi sao của mình.

- Phần lớn các phương pháp dùng để khám phá ra ngoại hành tinh là gián tiếp, nghĩa là chúng ta không thể trực tiếp nhìn thấy ngoại hành tinh đó mà chỉ thấy được những ảnh hưởng từ sự tồn tại của nó. Ví dụ, một ngoại hành tinh lớn sẽ hút ngôi sao của nó qua lực hấp dẫn và làm ngôi sao này di chuyển tí chút. Từ Trái Đất, chúng ta có thể phát hiện ra di chuyển này của ngôi sao. 169 ngoại hành tinh đã được phát hiện bằng cách này, và chúng đều là những ngoại hành tinh rất lớn, lớn hơn nhiều so với sao Mộc, hành tinh lớn nhất trong số các Đại Hành Tinh của hệ Mặt Trời.

- Vệ tinh Corot phóng lên vũ trụ vào tháng Mười hai năm 2006 có thể phát hiện được những thay đổi nhỏ nhất trong lượng ánh sáng phát ra từ một gôi sao. Những thay đổi như thế sẽ xảy ra khi một ngoại hành tinh (kể cả một ngoại hành tinh nhỏ) bay qua đằng trước một ngôi sao. Khả năng của những máy dò trang bị trên Corot cho phép tìm ra các ngoại hành tinh nhỏ hơn những ngoại hành tinh đã được phát hiện rất nhiều, chỉ còn khoảng hai lần kích cỡ Trái Đất. Chúng ta vẫn chưa gặp được bất kể ngoại hành tinh nào có kích cỡ tương đương Trái Đất.

–––––––––––

“Giống như trong cái chương trình tivi,” Mặt Mụn vui vẻ nói,” mà tất cả mọi người đi lên một con tàu vũ trụ để đến một hành tinh mới rồi bị người ngoài hành tinh xanh ngắt xanh ngơ ăn thịt hết ấy.”

“Không, hoàn toàn không phải như vậy!” Tiến sĩ Reeper cáu kỉnh. “Các trò phải học cách phân biệt giữa khoa học viễn tưởng và khoa học thực sự chứ. Hành tinh tôi đã tìm thấy đây,” ngón tay thầy chỉ theo vòng tròn màu đỏ bao quanh những chấm trắng vẽ ở góc tấm bản đồ, “có thể là Trái Đất mới.”

“Nhưng tới được cái hành tinh mới này hơi xa thì phải,” Chó Đua nghi ngại nói.

“Đúng vậy.” ông thầy đồng tình. “Nó rất, rất, rất xa. Xa đến nỗi nếu tôi nói chuyện điện thoại với ai đó ở đó thì cứ hỏi một câu, tôi sẽ phải đợi vài năm mới nghe được họ trả lời, chỉ vì phải mất ngần ấy thời gian câu hỏi của tôi mới đến được đó và câu trả lời của họ mới trở lại được đây.”

“Thầy đã nói chuyện điện thoại với họ thật ạ?” cả bốn đứa trẻ đồng thanh.

“Không, không, không!” Tiến sĩ Reeper tặc lưỡi bực bội. “Đấy là tôi chỉ giả sử thôi. Các trò không hiểu gì hết hay sao?”

“Nhưng ở đó có ai không ạ?” Mặt Mụn vẫn gặng hỏi, vừa nhảy chân sáo tưng tưng vì phấn khích.

“Khó biết được lắm,” Tiến sĩ Reeper nói. “Vì vậy tôi phải đến đó xem sao.”

“Thầy làm sao mà đến đó được ạ?” Ringo hỏi, bất chấp bản thân bây giờ nó cũng đã bắt đầu thấy bị cuốn hút.

Tiến sĩ Reeper mơ màng nhìn vào khoảng không bên trên đầu chúng. “Tôi vẫn đang cố gắng cả đời để đi được vào vũ trụ,” thầy nói. “Một lần suýt nữa tôi đã làm được. Nhưng có kẻ đã ngăn tôà tôi không bao giờ có thể tha thứ cho hắn. Đó là thất vọng lớn nhất đời tôi. Từ đó trở đi, tôi đã luôn tìm cách. Và giờ thì tôi đã có một cơ hội nữa. Các trò sẽ tham gia vào chính chỗ đó đó.” Tiến sĩ Reeper lấy bức thư trong túi ra. “Đây chính là bức thư chúng ta đã nhắc tới ở ngoài cửa. Hãy đem nó đến cho bạn của trò George. Tên ông ta là Eric. Hãy bỏ nó vào thùng thư của ông ta, và nhớ đừng để ai trông thấy,” ông thầy dặn và trao lá thư cho Ringo.

“Trong này viết gì ạ?” Ringo hỏi.

“Một vài thông tin,” Tiến sĩ Reeper đáp. “Thông tin là sức mạnh, các chàng trai ạ. Hãy luôn nhớ điều đó.” Quay mặt lại nhìn vào tấm bản đồ sao và đưa bàn tay đầy sẹo bỏng chỉ vào vòng tròn đỏ vẽ quanh những đốm sáng, thầy nói thêm, “Và thông tin trong lá thư này chính là vị trí trong vũ trụ của hành tinh kỳ diệu này, Trái Đất thứ hai.”

Chó Đua mở miệng ra định nói nhưng Tiến sĩ Reeper đã ngắt lời nó.

“Hãy giao lá thư này ngay tối nay,” thầy nói, không cho chúng hỏi gì nữa. “Và giờ đã đến lúc các trò nên đi thôi,” thầy nhắc thêm, xua chúng trở ra ngoài hành lang.

“Thế còn tiền thì sao ạ?” Ringo hỏi bất thình lình. “Khi nào thì bọn em nhận được tiền công ạ?”

“Sáng thứ hai tới gặp tôi ở trường,” Tiến sĩ Reeper nói. “Nếu các trò đã giao được lá thư thì tôi sẽ trả công hậu hĩ. Giờ thì đi đi.”

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.