Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Sau khi cánh cửa dẫn vào vụ trũ khép lại, trong thư viện lặng ngắt đi một hồi lâu. Sự im lặng chỉ bị phá vỡ bởi một tiếng nhạc rất khẽ vang lên đâu đó trong phòng. George nhìn quanh để xem là ai đang ngâm nga điệu nhạc ấy thì phát hiện ra đó chính là Cosmos, đang khe khẽ hát một mình trong khi nghiến ngấu những dãy số dài dằng dặc lướt qua trên màn hình của nó.

“Ba-ba-ba-ba,” Cosmos véo von.

“Cosmos, George gọi, chẳng thấy vui vẻ chút nào vì chuyến khởi hành đột ngột của chú Eric. Nó hoàn toàn không muốn hát hò gì hết.

Tum-ti-tum-tum,” Cosmos đáp lại.

“Cosmos,” George nhắc lại, “chú Eric đi đâu rồi?”

Tra-la-la-la.,” Cosmos vẫn vui vẻ hát tiếp, cuốn hàng đống những con số dài như vô tận qua màn hình của nó.

Cosmos,” George lại gọi, lần này khẩn thiết hơn. “Đừng hát nữa! Chú Eric đã đi đâu rồi?

Chiếc máy vi tính ngừng lại giữa chừng. “Ông ấy đã đi tìm một hành tinh mới,” nó trả lời vẻ kinh ngạc. “Tôi rất tiếc cậu không thích âm nhạc của tôi,” nó nói tiếp. “Tôi chỉ hát khi đang làm việc thôi. Pom-pom-pom-pom,” nó lại bắt đầu.

“Cosmos!” George hét lên. “Chú ấy ở đâu?”

“Cái đó thì khó nói lắm,” Cosmos trả lời.

“Sao bạn lại không biết chứ?” George kinh ngạc hỏi. “Tôi tưởng là bạn biết hết mọi thứ trên đời cơ mà.”

“Rất tiếc là không. Tôi không thể biết được điều mà người ta chưa chỉ cho tôi.”

“Ý bạn là chú Eric đã bị lạc rồi hay sao?

“Không, không phải lạc. Những cuộc hành trình của ông ấy mở ra cho tôi những vị trí mới. Tôi sẽ dò theo ông ấy và vẽ bản đồ Vũ Trụ.”

“Ra thế,” George nói, nhẹ cả người khi được biết là chú Eric không bị lạc. “Thôi được rồi. Tôi đoán cái thứ mà chú ấy đã đi tìm hẳn phải rất đặc biệt, thì chú ấy mới cuống cuồng chạy đi như thế chứ...”

“Không, không,” Cosmos ngắt lời. “Chỉ một phần chưa được khám phá của Vũ Trụ thôi. Công việc ngày thường ấy mà.”

George thấy hơi khó hiểu. Nếu chỉ thế thôi thật, tại sao sao chú Eric lại phải vội vội vàng vàng lao vào vũ trụ như vậy? Nó cữ nghí rằng chú Eric là bạn nó và rằng, không giống những người lớn khác, chú sẽ giải thích chú đang định làm gì và tại sao. Nhưng chú chẳng giải thích gì hết. Chú chỉ bỏ đi thôi.

Trong một tích tắc, George đã băn khoăn không biết mình có nên vớ lấy một bộ quần áo vũ trụ, bảo Cosmos mở cánh cửa ra và đi theo chú Eric hay không. Nhưng rồi nó nhớ lại chú Eric đã tức giận như thế nào khi nó và Annie đi vào vũ trụ mà không được chú cho phép. Nó buồn bã nhận ra rằng giờ đây nó chỉ còn mỗi việc về nhà thôi. Có lẽ chú Eric không phải là bạn nó, mà chỉ là một người lớn khác, nghĩ rằng George có hiểu hay không thì cũng không quan trọng. Nó nhặt chiếc áo choàng ướt nhẹp và cặp sách lên rồi đi về phía cửa chính; sau lưng nó Cosmos vẫn đang ngâm nga điệu nhạc vui vẻ của mình trong góc tối.

George mở của chính nhà chú Eric ra để về nhà. Nó đang định bước ra phố thì đột nhiên vụt nhớ ra một điều. Hôm nay nó đến gặp chú Eric vì những hai lý do, mà nó mới chỉ kịp nói với chú về một thôi: cuộc thi khoa học. Trong lúc phấn khích nó đã quên mất không cảnh báo chú Eric về Tiến sĩ Reeper và những câu hỏi lạ lùng của thầy.

Lá thư, giờ George mới nhớ ra. Chính là Greeper! George đã nghe lỏm được thầy bảo bọn thằng Ringo giao một lúa thư còn gì nữa! Hẳn đó chính là lá thư chú Eric nhận được! Và Reeper còn hỏi chú Eric đã biến mất chưa! George quay ngoắt người lao vào trong nhà, để mặc cánh cửa mở toang sau lưng.

Trong thư viện, Cosmos vẫn đang miệt mài làm việc. Trên cái bàn đặt trước chiếc máy tính, George trông thấy lá thư mà chú Eric đã hoan hỉ đọc. Nó đọc qua lá thư, và tay nó run lên khi nhận ra người gửi thư là ai.

Eric thên mến,

Tôi hiểu rằng cuộc kiếm tìm lâu dài của anh để khám phá ra các hành tinh mới cho con người chuyển đến sống vẫn chưa kết thúc.

Tôi muốn anh chú ý đến một hành tinh cụ thế mà tôi tình cờ tìm được. Nó có kinh độ tương đương với Trái Đất và nằm cách ngôi sao của nó cùng một khoảng bằng từ Trái Đất đến Mặt Trời. Theo như tôi biết, chưa từng có ai tìm được một ứng cử viên hành tinh nào thích hợp đến vậy để con người chuyển đến sinh sống. Tôi chắc rằng hành tinh này cũng có khí quyển như của chúng ta. Một bầu khí quyển mà chúng ta có thể (….)

Tôi không có điều kiện xác minh lại thông tin này, nhưng tôi rất mong hoặc biết ý kiến của anh. Xin gửi kèm dưới đây các tọa độ của hành tinh này, hay đúng hơn, là cách để đến được đó.

Người bạn khoa học của anh.

GR.

George thừa biết “GR” là ai. Chữ viết trong bức thư đã quá quen thuộc đối với nó – nó đã nhận ra cùng thứ chữ ấy viết trong phiếu báo điểm của nó những câu nhận xét đại loại như, George sẽ chẳng đạt được gì hết trừ phí trò ấy học được cách tập trung nghe giảng trong lớp và thôi không mơ mộng viển vông nữa. Không còn nghi ngờ gì cả, lá thư chính là do Tiến sĩ Reeper viết.

Và Greeper biết có Cosmos tồn tại! Chắc hẳn đây là một cái bẫy rồi! George nghĩ. “Cosmos!” nó buột miệng gọi to, làm ngắt ngang chiếc máy tính lúc này đang hát bài Hãy lấp lánh lánh lánh đi hỡi Ngôi sao nhỏ[1]. “Bạn phải đưa tôi tới chỗ chú Eric ngay! Bạn có thể tìm được chú ấy không?”

“Tôi có thể thử xem sao,” Cosmos đáp. Một loạt hình ảnh khác nhau hiện lên trên màn hình của nó. Hình ảnh đầu tiên nom giống như một con sao biển, với những xúc tu dài uốn lượn thành hình xoắn ốc. Bên trên hình ảnh đó là một dòng chữ: NGÂN HÀ, DẢI THIÊN HÀ CỦA CHÚNG TA.

“Ngân Hà, Dải Thiên Hà của chúng ta hợp bởi khoảng hai trăm tỉ ngôi sao,” Cosmos bắt đầu. “Ngôi sao của chúng ta, Mặt Trời, chỉ là một trong số đó…

❀ ❀ ❀

[1] Một bài đồng dao (sau được phổ nhạc thành bài hát thiếu nhi) nổi tiếng của Anh.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.