Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Chín

❊ ❊ ❊

Đột nhập vào nhà Greeper không phải là một việc dễ dàng. Mặc dù nơi này đã cũ kỹ, bẩn thỉu và không được chăm nom gì, Greeper vẫn khóa chặt từng ô cửa sổ, từng cánh cửa ra vào. Họ đi quanh ngôi nhà, thử mọi chỗ, nhưng không cái nào chịu nhúc nhích. Khi họ đến được ô cửa sổ của căn phòng nơi George nhìn thấy Cosmos mới hồi sáng thôi, thì nom như chiếc máy tính thông minh không còn ở đó nữa.

“Cháu đã thấy nó mà!” George kêu lên. “Ngay trong căn phòng ấy!”

Annie và cô Susan cắn môi để cố giấu nỗi thất vọng của mình. Một giọt nước mắt to tướng chảy xuống má Annie.

“Nhỡ mình không tìm thấy Cosmos…” con bé thì thầm.

“Gượm một phút đã nào!” cô Susan kêu lên. “Suỵt! Hai đứa! Nghe đi!” Tất cả liền căng tai ra lắng nghe.

Từ đâu đó bên trong căn phòng, họ nghe thấy giọng hát lí nhí uể oải của ai đó, nghe như tiếng kim khí: “Này ranh mãnh ranh mãnh chú mèo và ranh mãnh… cô bò cái nhảy qua mặt trăng… mặc dù về kỹ thuật mà nói thì điều đó là không thể nếu không có quần áo vũ trụ vì cô bò cái sẽ bị đông cứng,” giọng đó bổ sung.

“Là Cosmos đấy! ” George reo lên. “Nó đang hát để mình biết ở đâu mà tìm đấy! Nhưng làm sao mà mình vào được với nó bây giờ?”

“Chờ ở đây nhé!” cô Susan nói vẻ bí mật. Cô biến mất sau khúc quanh, nhưng chỉ mấy phút sau cô đã hiện ra trong căn phòng nơi Cosmos đang ngân nga. Cô mở rộng ô cửa sổ từ-trần-đến-tận-sàn-nhà ra để Annie và George có thể trèo vào.

“Sao cô làm được thế ạ?” George kinh ngạc hỏi.

“Lẽ ra cô phải nghĩ đến từ trước mới phải,” cô Susan nói. “Graham đã dấu chìa khóa phụ dưới chậu hoa cạnh cửa trước. Trước hắn luôn làm thế mà. Thế là cô mở cửa vào.”

Trong khi đó thì Annie đã lần theo âm thanh giọng hát của Cosmos dũng cảm và giờ đang lục tìm trong một cái tủ to tướng. Con bé lôi ra một cái hộp các tông chất đầy những tấm chăn cũ, vứt chăn ra, và tìm thấy ở dưới đáy hộp chính là Cosmos. Con bé mở màn hình của chiếc máy tính ra và tới tấp hôn lên đó. “Ôi Cosmos, Cosmos, Cosmos!” nó reo lên. “Bọn tôi đã tìm thấy cậu rồi! Cậu có sao không? Cậu sẽ được bố tôi chứ?”

“Làm ơn cắm điện cho tôi cái đã,” Cosmos hổn hển, trông nó có vẻ mòn mỏi xơ xác. Lúc còn ở nhà chú Eric, nó bóng lộn, óng ánh bạc và sáng rực – một chiếc máy tính hào nhoáng, được-chăm-sóc-quá-là-cẩn-thận. Giờ thì nó bị trầy xước, méo mó, nham nhở vết bẩn và vết xước. “Tôi kiệt sức lắm. Pin của tôi gần kiệt rồi.”

George nhìn vào chỗ nó đã thấy Cosmos đầu ngày hôm đó, và quả nhiên, có dây cắm của chiếc máy tính. Nó nối Cosmos với dây cáp, ngay lập tức chiếc máy tính phát ra những tiếng ực ực, như thể đang uống trọn một cốc nước to mát lạnh vậy.

“Phù, khá hơn rồi,” Cosmos thở phào. “Giờ thì ai đó làm ơn cho tôi biết chuyện vi mạch quái quỷ gì đang xảy ra chứ nhỉ?”

“Chú Eric đã rơi vào một cái hố đen rồi!” George thông báo.

“Và chúng ta phải cứu bố ngay,” Annie van vỉ. “Cosmos thân yêu, hãy nói là cậu biết phải làm thế nào đi.”

Cosmos phát ra mấy tiếng rừ… rừ… “Tôi đang kiểm tra thông tin trong các ổ,” chiếc máy tính nói. “Tôi đang tìm các tập tin hướng dẫn làm thế nào để giải cứu một người ra khỏi hố đen… xin đợi một lát…” Nó lại rừ… rừ… thêm một lát nữa, rồi bỗng dừng khựng và im bặt.

“Thế nào?” Annie lo ngại hỏi. “Cậu có tìm được không?”

“Ờ, không,” Cosmos miễn cưỡng đáp. “Các từ khóa tìm kiếm của tôi cho kết quả zêrô.”

“Cậu không biết cách ư? Nhưng, Cosmos, như thế có nghĩa là…” Annie không nói nổi cho hết câu. Con bé vòng tay ôm lấy mẹ và òa lên khóc.

“Chưa có ai nạp cho tôi thông tin về việc thoát khỏi hố đen cả,” Cosmos giải thích vẻ biết lỗi. “Tôi chỉ biết làm sao để rơi vào một hố đen, chứ không biết làm sao để thoát trở ra được. Tôi không chắc là có thể. Eric hẳn đã nói với tôi nếu ông ấy biết. Tôi đang truy cập kho lưu trữ của mình về hố đen, lực hấp dẫn và khối lượng, nhưng tôi e rằng trong các tập tin này không có tập tin nào chứa đựng những dữ liệu tôi cần.” Ổ cứng của nó lại kêu lên rè rè, rồi nó bỗng dưng im lặng – đến cả Cosmos mà cũng không nói nên lời, thật là khác thường…

“Vậy là Eric sẽ không về nữa,” mẹ của Annie vừa lau mắt vừa nói. “Cách đây đã lâu lắm rồi, chú ấy có bảo với cô rằng một khi đã rơi vào hố đen thì không thứ gìữa.”

“Không!” George nói. “Không phải vậy! Ý cháu là, chú Eric đã thay đổi ý kiến chú ấy về hố đen. Chú ấy đã viết như vậy trong cuốn sách chú ấy đang viết nháp cho cháu và Annie mà.”

“Bản nháp nào cơ?” Cosmos hỏi.

“Bản nháp tôi tìm thấy ở bìa sau cuốn sách mới của chú ấy.”

“Bản nháp viết gì?”

Lục lọi trong cặp mình, George cố nhớ lại chính xác những gì chú Eric đã viết. “Chú Eric viết là hố đen không phải là vĩnh viễn,” nó nói. “Bằng một cách nào đó, chúng vẫn nhả ra những gì chúng đã hút vào… chỉ mất một thời gian dài thôi… cái gì xạ xạ ấy.”

“Phóng xạ,” Cosmos sửa lại. “Cậu có cuốn sách đó ở đây không? Biết đâu tôi có thể tải các thông tin trong sách về và tìm ra cái gì đó.”

“Đúng rồi! Phóng xạ! Chính thế đấy!” George đã tìm thấy cuốn sách to bự về hố đen của chú Eric và đưa nó cho Annie. “Nhưng, Cossmos, chúng ta phải nhanh lên – Greeper mà phát hiện ra tôi không có mặt ở trường để thuyết trình thì thầy ấy sẽ quay về đây ngay đấy.”

“Chúng ta sẽ nhanh hơn vô khối nếu ngay từ đầu Eric chịu cập nhật hệ thống của tôi cho tử tế,” Cosmos khịt mũi.

“Biết đâu chú ấy cũng định thế, nhưng quên mất thì sao?” George nói.

“Đúng là Eric!” Cosmos phì một tiếng.

“Phiền cậu tí nhá?”Annie bực bội hỏi. “Chúng ta nhanh lên được không đây?”

“Tất nhiên,” Cosmos đáp, lấy lại giọng nghiêm trang. “Một khi đã có được dữ liệu mới, tôi có thể bắt đầu ngay lập tức. Annie, hãy nối cuốn sách vào cổng nạp sách của tôi đi.”

Nhanh tay hết mức có thể, Annie rút một chiếc khay nhựa từ trong một bên sườn của Cosmos ra và chỉnh chiếc khay cho đến khi đứng thẳng lên. Con bé dựa cuốn sách lên đó và nhấn một cái nút trên chiếc máy tính. “Sẵn sàng rồi chứ?” nó hỏi.

Tiếng rừ rừ của chiếc máy tính càng lúc càng to và những trang sách bắt đầu sáng rực lên. “Đang khởi động lại bộ nhớ của tôi về hố đen!” Cosmos nói. “Đã xong! Cậu đúng đấy, George. là tất cả đều nằm trong cuốn sách mới của Eric. Tôi có thể làm được. Tôi có thể cứu Eric thoát khỏi hố đen.”

“Thế thì làm đi!” George, Annie và mẹ cô bé đồng thanh hét lên.

Annie nhấn phím ENTER trên bàn phím của Cosmos và ô cửa sổ lại hiện ra giữa phòng. Phía bên kia ô cửa là khung cảnh hết sức méo mó của một nơi nào đó trong vũ trụ. Chính giữa là một mảng đen to.

“Là lỗ đen đấy!” George kêu lên.

“Chính xác,” Cosmos đáp lại. “Đó là nơi tôi đã để cậu và Eric lại.”

Khung cảnh có vẻ cực kỳ tĩnh lặng, như thể không có gì xảy ra vậy.

“Cosmos, sao cậu không làm gì cả?” Annie hỏi.

“Mất rất nhiều thời gian,” Cosmos trả lời. “Tôi phải thu thập tất cả những vật thể nhỏ nhất bị bắn ra khỏi hố đen. Phần lớn chúng vô cùng nhỏ nên các bạn không thể nào thấy được. Nếu bỏ mất dù chỉ một thôi, rất có khả năng tôi không thể khôi phục lại Eric được. Tôi sẽ phải lọc Eric ra từ từng vật thể đã rơi vào hố đen.”

“Cậu nói khôi phục nghĩa là thế nào?” mẹ của Annie hỏi.

“Hố đen nhả các vật thể ra lần lượt từng phần tử một. Mỗi lần một phân tử thoát ra được thì lần sau đó hố đen sẽ nhả ra nhiều hơn, vì vậy tốc độ sẽ mỗi lúc một nhanh lên. Tôi đang tua nhanh thời gian lên hàng tỉ năm rồi đấy. Xin hãy để yên cho tôi làm việc. Tôi cần phải thu thập hết mọi thứ.”

George, Annie và mẹ con bé liền im lặng nhìn trân trân qua ô cửa, mỗi người tầhm mong cho Cosmos tìm được các phần tử cần thiết. Mấy phút sau cái hố đen trông vẫn y sì như lúc trước. Nhưng rồi, trong khi họ đang nhìn, nó bắt đầu co nhỏ lại, và không gian xung quanh nó dần dần đỡ bị biến dạng hẳn. Một khi hố đen đã bắt đầu thu nhỏ, nó nó mỗi lúc một nhỏ lại, nhỏ lại mỗi lúc một nhanh hơn. Giờ họ đã có thể thấy một lượng lớn phần tử dường như đang từ chính hồ đen tuôn ra.

Cosmos cũng đang kêu rừ rừ mỗi lúc một to lên lúc hố đen co nhỏ lại. Ánh sáng trên màn hình của nó – một phút trước đây còn sáng rực là thế - giờ bỗng nhấp nháy và mờ đi. Âm máy rừ rừ bỗng trở nên lục khục và một tiếng báo động chói tai đột nhiên vang ra từ bàn phím của Cosmos.

“Cosmos làm sao vậy?” George thì thào hi Annie và cô Susan.

Cô Susan nom lo lắng. “Chắc là quá cố gắng để tính toán đấy. Ngay cả đối với Cosmos thì những phép tính đó hẳn cũng là rất khó.”

“Mẹ có nghĩ là nó sẽ làm được không?” Annie cao giọng hỏi.

“Chúng ta phải hy vọng thôi,” cô Susan quả quyết đáp lại.

Qua ô của sổ, họ thấy hố đen bây giờ chỉ to bằng cỡ quả bóng tennis. “Đừng nhìn!” cô Susan kêu lên. “Lấy tay bịt mắt vào!” Hố đen bỗng trở nên rực sáng và rồi bất thình lình nổ tung, biến mất trong vụ nổ mạnh nhất Vũ Trụ có thể chịu đựng được. Ngay cả khi mắt đã nhắm nghiền, George, Annie và mẹ con bé vẫn có thể thấy được ánh sáng của nó.

“Cố lên, Cosmos!” Annie hét.

Cosmos rên lên một tiếng đáng sợ, từ màn hình bắn ra một tia sáng xanh chói rực trong khi khói trắng bốc lên từ các vi mạch của nó. “Eu-re-k!” Cosmos reo lên, nhưng chưa kịp dứt lời thì giọng nó đã nghẹn lại và im bặt.

Ánh sáng đột nhiên biến mất, và khi George mở mắt ra, nó thấy ô cửa sổ không còn ở đó nữa. Thay vào đó, ngưỡng cửa lớn lại hiện ra. Cửa bật mở và căn phòng trong nhà của Tiến sĩ Reeper tràn ngập ánh sáng chói rực của vụ nổ.

Đứng giữa ngưỡng cửa là một hình dáng đàn ông mặc bộ đồ vũ trụ. Đằng sau lưng người đó, ngưỡng cửa lớn mở vào một vùng yên tĩnh trong khoảng không vũ trụ, nơi cái hố đen đã không còn nữa.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.