Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 31 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

“George, câu trả lời của cháu đúng là chính xác một trăm phần trăm,” chú Eric nói khi hai chú cháu vẫy chào các nhà khoa học, buổi hội nghị đã kết thúc và họ đang ra về. George và chú Eric quay trở lại thư viện, khắp phòng giờ đầy những giấy gói bánh quy, những tách trà uống dở, những cây bút bi cũ và những giấy tờ hội nghị gấp thành máy bay. “Chúng ta cần phải tiếp tục cứu hành tinh này và tìm kiếm một hành tinh mới. Chúng ta không cứ nhất nhất phải chọn một trong hai việc.”

“Chú có nghĩ là chú sẽ làm thế không?” George hỏi. “Chú và các bạn chú ấy? Ý cháu là làm cả hai việc ấy ạ?”

“Ồ, chú nghĩ là thế, có chứ,” chú Eric đáp. “Có lẽ chúng ta nên mời bố mẹ cháu đến buổi hội nghị lần sau chăng? Cháu biết không, George, chú đã được nghe bài diễn văn của bố cháu ở cuộc biểu tình phản đối việc thay đổi khí hậu hôm trước. Biết đâu bố cháu có một vài ý tưởng hay mà chúng ta có thể dùng?”

“Ôi, không ạ, đừng làm thế ạ!” George hoảng hồn kêu lền. Nó không dám chắc là bố mình sẽ đồng tình với chú Eric và những nhà khoa học thân thiện bạn chú. “Cháu không nghĩ là bố cháu sẽ thích ạ.”

“Có khi cháu sẽ ngạc nhiên đấy,” chú Eric nói. “Tất cả chúng ta phải cùng hợp tác để cứu Trái Đất nếu muốn đạt được kết quả.” Chú bắt đầu dọn dẹp bớt đống bừa bãi mà các nhà khoa học đã bày ra. Dường như họ còn để lại đằng sau một số thứ kỳ lạ nữa: áo khoác, mũ, áo len – thậm chí cả một chiếc giày nữa.

“Cháu qua xin lỗi như thế là rất ngoan,” chú Eric nói, vừa vơ lấy một ôm tướng quần áo bị bỏ quên.

“Ơ, thật ra,” George thú nhận, “cháu qua không hẳn vì việc đấy đâu ạ.” Chú Eric ném đống quần áo vào góc phòng và quay lại nhìn nó. “Cháu đã đăng ký tham dự một cuộc thi khoa học ạ,” thằng bé rụt rè nói tiếp. “Nó cũng hơi giống như buổi hội nghị của chú ấy, khác là chỉ có trẻ con thuyết trình thôi. Và giải nhất là một chiếc máy vi tính to lắm. Cháu đã cố viết bài để thuyết trình nhưng cháu chỉ sợ mình sai cả đống và mọi người sẽ cười cháu.”

“À phải, Annie đã kể với chú về cuộc thi của các cháu,” chú Eric nghiêm trang nói. “Và chú có cái này có thể giúp được cháu đây. Mà hay nhất là, chú lại nảy ra một ý sau chuyến cưỡi sao chổi của hai đứa. Chú quyết định sẽ bắt tay vào viết một cuốn sách về Vũ Trụ cho cháu và Annie – chú đã gạch vài ý đây. Chúng có thể giúp bài thuyết trình khoa học của cháu.” Chú nhấc một đĩa bánh quy lên. “Ăn một cái đi. Thức ăn bổ não đấy.”

George lấy mấy mẩu bánh quy còn sót lại:

“Thế ý này thì sao nhỉ?” chú Eric trầm ngâm nói. “Nếu cháu giúp chú một tay để dọn dẹp lại thư viện tí ti – Annie đã nghiêm khắc chỉ thị là chú không được bày bừa ra khi nó đi vắng – thì rồi chú cháu ta sẽ nói chuyện về bài thuyết trình khoa học của cháu và chú sẽ lượt qua các ý đã gạch ra cho cháu. Nghe có giống một thỏa thuận công bằng không nào?”

“Ôi được ạ!” George nói, sung sướng vì lời hứa của chú Eric. “Chú cần cháu làm gì ạ?”

“Ờ, có lẽ quét dọn lại một chút hay là đại loại thế,” chú Eric nói chung chung. Chú vừa nói vừa lơ đễnh tựa lưng vào một chồng ghế cao ngất ngưởng, vô tình ẩy cả chồng ghế đổ đánh “rầm” một cái.

George phá lên cười.

“Cháu thấy tại sao chú cần người giúp rồi đấy,” chú Eric nói vẻ hối lỗi, nhưng mắt chú long lanh như đang cười. “Chú sẽ chồng lại mấy cái ghế này, còn cháu thì chùi bớt mấy vết bùn trên sàn đi được chứ? Có ngại không?”

Khắp thảm đầy vết chân các nhà khoa học để lại, chẳng ai trong số họ nhớ phải chùi chân ở tấm thảm chùi chân trước của cả.

“Không đâu ạ,” George nói, nhét mẩu bánh quy cuối cùng vào miệng và chạy vụt vào bếp, ở đó nó t thấy một cái chổi và một cái hót rác. Nó quay lại thư viện và bắt đầu quét vung vài vết bùn tệ hại nhất. Trong khi nó lao động, một mẩu giấy gì đó dính vào chổi. Nó lôi mẩu giấy ra khỏi những sợi lông chổi và đang định vứt đi thì nhận ra đó thực ra là một bức thư, đề gửi Eric. Chữ viết có gì đó nhìn quen thuộc kỳ lạ.

“Chú xem này!” Nó đưa lá thư cho chú Eric. “Chắc là có ai đó thả.” Chú Eric cầm lấy mẩu giấy và mở nó ra trong khi George tiếp tục quét dọn. Đột nhiên nó nghe một tiếng reo to tướng.

“Eureka!”[1] chú Eric hò reoGeorge ngẩng lên. Chú Eric chỉ đang đứng đó, mẩu giấy trong tay, vẻ rạng rỡ hớn hở lồ lộ trên mặt.

“Chuyện gì thế ạ?” George hỏi chú.

“Chú vừa mới nhận được một thông tin tuyệt vời nhất trần đời!” chú Eric nói to. “Nếu thông tin này là đúng thì...” Chú lại nhìn săm soi tờ giấy, dí sát nó lên cặp mắt kính dày cộp. Chú lầm bẩm một dãy số dài.

“Gì thế ạ?” George lại hỏi.

“Chờ một lát.” Chú Eric dường như đang tính toán điều gì đó trong đầu. Chú đánh dấu cả loạt điểm trên đầu ngón tay, nhíu mày lại và gãi đầu. “Đúng!” chú kêu lên. “Đúng rồi!” Chú nhét mẩu giấy vào túi, rồi bế bổng George lên và xoay tròn nó. “George, chú đã có câu trả lời rồi! Chú nghĩ chú biết rồi!” Đột nhiên đặt phịch nó xuống sàn, chú Eric đi đến bên Cosmos và bắt đầu gõ lên bàn phím.

“Chú biết gì cơ ạ?” George hỏi, hơi thấy hoa mắt chóng mặt.

“Những Ngôi Sao Băng Vĩ Đại! Thật là tuyệt vời.” Chú Eric đang gõ như điên lên bàn phím của chiếc máy vi tính. Một luồng sáng lớn phụt từ màn hình của Cosmos ra đến giữa phòng, và George thấy là chiếc máy tính vĩ đại lại đang vẽ ra một ô cửa.

“Chú định đi đâu ạ?” George hỏi. Chú Eric đang loay hoay chui vào một bộ đồ vũ trụ, nhưng chú vội đến nỗi đút cả hai chân vào một ống quần và ngã nhào. George kéo chú lên và giúp chú mặc cho tử tế.

“Thật hồi hộp quá đi mất!” chú Eric nói lúc cài khuy.

“Cái gì cơ ạ?” George hỏi, đến giờ thì nó đã thấy hơi hoảng

“Lá thư, George ạ. Lá thư. Đây có thể chính là nó! Đây có thể là chính là cái tất cả chúng ta vẫn đang tìm kiếm.”

“Lá thư của ai gửi ạ?” George hỏi, trong lòng cảm thấy không yên một tí nào, mặc dù nó không biết tại sao.

“Chú cũng không chắc,” chú Eric thừa nhận. “Thư không thấy nói rõ.”

“Thế thì chú không nên tin nó!” George kêu lên.

“Ôi, vớ vẩn, George,” chú Eric nói. “Chú đoán là có ai đó ở buổi hội nghị muốn chú dùng Cosmos để kiểm tra lại thông tin này nên đã viết nó ra thôi. Chú đoán họ muốn biết chắc nó đúng, trước khi công bố với toàn thể cộng đồng khoa học.”

“Thế tại sao họ không chỉ việc hỏi thẳng chú thôi? Tại sao lại viết một lá thư?” George vẫn khăng khăng.

“Bởi vì bởi vì bởi vì,” chú Eric nói, nghe đã có vẻ hơi bực bội. “Có thể họ có một lý do chính đáng nào đó mà chú sẽ tìm hiểu ra khi từ chuyến đi của chú quay trở về.”

George thấy là màn hình của Cosmos giờ kín những dãy số dài thườn thượt. “Cái gì kia ạ?” nó hỏi.

“Đó là các tọa độ cho chuyến hành trình mới của chú,” chú Eric đáp.

“Chú đi ngay bây giờ ạ?” George hỏi vẻ rầu rĩ. “Thế còn bài thuyết trình khoa học của cháu thì sao ạ?”

Chú Eric đang đi liền đứng khựng lại. “Ôi, George, chú xin lỗi.” chú kêu lên. “Nhưng quả thực là chú phải đi ngay bây giờ, chuyện này quá quan trọng không thể đợi được. Bài thuyết trình của cháu sẽ ổn cả thôi, không cần đến chú đâu. Rồi cháu sẽ thấy...”

“Nhưng mà...”

“Không nhưng gì cả, George,” chú Eric nói, đội chiếc mũ vũ trụ bằng kính lên và lại nói bằng cái giọng ngoài không gian thật buồn cười. “Rất cám ơn cháu vì đã tìm thấy lá thư đó! Nó đã cho chú một mạch nối quan trọng sống còn. Giờ chú phải đi đây. T-ạ-ạ-ạ-ạ-ạ-m-b-i-ệ-ệ-ệ-ệt!”

Chú Eric nhảy qua ô cửa và biến ngay vào không gian trước khi George kịp nói thêm câu gì nữa. Ô cửa đóng sập lại sau lưng chú, và George bị bỏ lại trơ trọi một m trong thư viện.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Hy Lạp: nghĩa là 'Tìm ra rồi!' (Câu nói nổi tiếng của nhà bác học Acsimet khi phát hiện ra lực đẩy của nước, thường được các nhà khoa học dùng khi có một phát kiến mới).

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.