Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Sáu

❊ ❊ ❊

Trong khi đó thì ở đầu kia thành phố, bố của George đang có một quãng thời gian hết sức vui vẻ với cuộc biểu tình bảo vệ môi trường của mình. Tay giơ cao những tấm áp phích lớn, miệng hô vang khẩu hiệu, những người đi biểu tình xông qua các trung tâm mua sắm, đẩy bạt các đám đông sang hai bên. “Hành tinh của chúng ta đang hấp hối!” họ kêu lớn khi diễu hành tới quảng trường chợ. “Hãy tái sử dụng túi nilông! Hãy cấm ôtô!” họ gào lên với những người qua lại đang trố mắt nhìn kinh ngạc. “Hãy ngưng lãng phí các tài nguyên Trái Đất!” họ hô to.

Khi đoàn người đi đến giữa quảng trường, bố George nhảy lên bệ một bức tượng để đọc một bài diễn văn.

“Bây giờ là lúc phải bắt đầu lo lắng! Không phải ngày mai!” ông mở đầu. Nhưng chẳng ai nghe thấy gì, nên một người bạn chuyển cho ông một cái loa phóng thanh. “Để cứu Trái Đất, chúng ta không còn nhiều thời gian đến thế nữa!” ông nhắc lại, lần này to đến nỗi mọi người trong chợ đều nghe được. “Nếu nhiệt độ của Trái Đất tiếp tục tăng,” ông nói tiếp, “thì đến cuối thế kỷ này, lũ lụt và hạn hán sẽ giết chết hàng nghìn người, và buộc hơn hai trăm triệu người phải rời bỏ nhà cửa của họ. Đa phần Trái Đất sẽ không thể ở được nữa. Ngành chế biến thực phẩm sẽ sụp đổ và con người sẽ chết đói. Khoa học kỹ thuật sẽ không thể cứu được chúng ta. Vì khi đó sẽ là quá muộn!

Một vài người trong đám đông vỗ tay và gật gật đầu. Bố George cảm thấy khá ngạc nhiên. Ông đã tham gia diễu hành như thế này hàng bao nhiêu năm trời nay, phân phát không biết bao nhiêu tờ rơi và đọc không biết bao nhiêu bài diễn văn. Ông đã quen bị người ta lờ đi hay bảo là ông có tâm thần thì mới nghĩ rằng con người sở hữu quá nhiều xe ôtô, gây ra quá nhiều ô nhiễm và quá lệ thuộc vào những cỗ máy tiêu tốn năng lượng. Thế mà giờ đây. Bỗng nhiên người ta lại lắng nghe những câu chuyện kinh hoàng về ô nhiễm môi trường mà bao lâu nay ông vẫn nói.

“Những chỏm băng địa cực đang tan chảy, mực nước biển dâng lên, khí hậu mỗi lúc một nóng hơn,” ông tiếp tục. “Các tiến bộ khoa học kỹ thuật chỉ đem lại cho chúng ta sức mạnh để hủy diệt hành tinh của chúng ta mà thôi! Giờ chúng ta phải tìm ra cách để cứu nó

Lúc này một nhóm nhỏ những người đi sắm đồ ngày thứ Bảy đã đứng hẳn lại để nghe những gì ông nói. Tiếng cổ vũ rì rầm dậy lên từ đám cử tọa đang chăm chú.

Đã đến lúc phải cứu lấy hành tinh của chúng ta!” bố George hô lớn.

Cứu lấy hành tinh của chúng ta!” những người biểu tình hô đáp lại, cả một hai người đi mua sắm cũng hô theo. “Cứu lấy hành tinh của chúng ta! Cứu lấy hành tinh của chúng ta!”

Thấy có thêm vài người hò reo cổ vũ, bố George liền giơ hai tay lên không làm thành một cử chỉ chào mừng đắc thắng. Ông cảm thấy hết sức phấn khích. Cuối cùng thì người ta cũng chú ý chút đỉnh tới tình trạng tồi tệ mà Trái Đất đang lâm vào. Ông đột nhiên nhận ra rằng tất cả những năm tháng dài đằng đẵng ông đã bỏ ra để nâng cao nhận thức cộng đồng ấy cuối cùng cũng không bị bỏ hoài bỏ uổng. Nó bắt đầu cho kết quả. Mọi nhóm bảo vệ môi trường đã không đi biểu tình vô ích. Khi tiếng hoan hô lắng xuống, bố George đang chực nói tiếp thì bất thình lình, không hiểu từ đâu, một chiếc bành kem sữa trứng bay vót qua đầu đám đông tới đập trúng vào mặt ông.

Một phút im lặng sững sờ, rồi ai nấy cười phá lên trước cảnh ông bố khốn khổ của George đứng ngây đó, kem lỏng nhỏ tong tỏng từ râu xuống. Luồn lách qua đám đông, một lũ con trai mặc đồ hóa trang Halloween vọt chạy ra khỏi quảng trường chợ.

“Bắt lấy chúng!” ai đó trong đám đông hét lên, chỉ về phía băng đeo mặt nạ đang chạy hết tốc lực, vừa chạy vừa cười rú lên.

Bố George thực tình không mấy bận tâm – dù sao thì bao năm nay người ta đã ném đủ thứ vào ông trong khi ông đọc diễn văn rồi; ông thậm chí còn bị bắt, bị xô đẩy, bị lăng mạ và bị tống ra khỏi vô số nơi do những nỗ lực của ông hòng làm mọi người nhận ra mối hiểm nguy mà Trái Đất đang đối mặt, nên thêm một cái bánh kem sữa trứng đó không khiến ông buồn bực là mấy. Ông chỉ chùi thứ kem ướt dính dấp trên mắt và sẵn sàng tiếp tục bài diễn văn của mình.

Một vài người tuần hành xanh khác thì đuổi theo lũ trẻ mặc giả quỷ sứ, yêu tinh và thây ma, nhưng chẳng mấy chốc họ đã bị bỏ lại đằng sau, chân bước lảo đảo, miệng thở hổn hển.

Khi đám con trai nhận ra những người lớn đã thôi không đuổi nữa, chúng dừng lại.

“Ha-ha-ha-ha,” một đứa trong bọn cười khẩy, lột cái mặt nạ thây mra để lộ nét mặt của Ringo bên dưới. Bộ mặt thật của nó cũng chẳng đẹp đẽ gì hơn cái mặt nạ cao su.

“Hết sảy thật đấy!” Chó Đua hổn hển, lột cái mặt nạ đen trắng giống như trong bộ phim Tiếng Hét[1] ra. “Cú ném cái bánh của mày ấy, Ringo!”

“Yeah!” một tên quỷ sứ khổng lồ đồng tình, vừa ve vẩy cái đuôi vừa huơ huơ cây đinh ba của nó. “Mày ném trúng mũi lão ta, làm quá tốt!” Căn cứ vào kích cỡ đồ sộ thì đây không thể là đứa nào khác ngoài Xe Tăng, cái thằng không thể thôi lớn lên.

“Tao mê Halloween,” Ringo khoái trá nói. “Sẽ chả ai biết đợc đấy chính là bọn ta!”

“Bây giờ mình làm gì tiếp hả?” Mặt Mụn the thé hỏi, nó ăn mặc giả làm Dracula.

“Ờ, mình hết bánh rồi,” Ringo nói. “Nên bây giờ sẽ chơi xỏ vậy, chơi mấy vố thật ra trò vào. Tao có mấy ý này...”

Đến chiều muộn hôm đó thì cả lũ đã khiến cho một số kha khá người sống trong cái thành phố bé nhỏ của chúng một phen khiếp vía. Chúng dùng súng phun nước màu vào một bà già, chúng ném bột thuốc tím lên một đám con nít và giật nổ phải hoa dưới gầm một chiếc ôtô đang đỗ, khiến người chủ tưởng đâu chúng làm chiếc xe nổ tung đến nơi. Lần nào chúng cũng phá phách cật lực rồi chạy biến đi rất nhanh trước khi có ai bắt kịp.

Giờ thì chúng đã đến rìa thành phố, nơi các ngôi nhà bắt đầu thưa thớt. Thay cho các con phố hẹp với những dãy nhà nhỏ ấm cúng san sát nhau, nhà cửa ở đây to lớn và cách xa nhau hơn. Những ngôi nhà có bãi cỏ dài xanh mượt ở đằng trước, với hàng rào cây to rậm và lối đi rải sỏi lổn nhổn. Trời đang tối dần, và một vài trong số những ngôi nhà đồ sộ này, với những cửa sổ trống trơn, cột trụ và cửa trước uy nghi, bắt đầu nom hơi quái dị trong ánh chiều chạng vạng. Phần lớn các ngôi nhà tối om và im lìm đến mức cả bọn không buồn đến bấm chuông nữa. Chúng đang định đánh dấu chấm hết cho ngày hôm ấy thì vừa vặn đi đến ngôi nhà cuối cùng của thành phố, một dinh thự khổng lồ hoang vắng đầy những tháp nhỏ, tượng đổ nát và cổng sắt gỉ lủng lẳng trên bản lề. Ở tầng trệt, ánh sáng đang tràn ra từ mọi ô cửa sổ.

“Nhà cuối cùng!” Ringo thích thú tuyên bố. “Phải chơi một vố gì thật đau mới được. Sẵn sàng chưa?”

Lũ lâu la của nó vội kiểm tra lại kho vũ phục vụ cho trò phá phách rồi chạy theo nó lên cái lối đi mọc đầy cỏ dại. Nhưng khi sắp tới căn nhà, cả lũ để ý thấy một mùi thum thủm kỳ lạ như trứng thối, càng đến gần cửa chính càng đậm đặc.

“Eo ôi!” tên quỷ sứ to xác nói, tay bịt mũi. “Đứa nào đấy?”

“Không phải tao!” Mặt Mụn la lên.

“Đứa nào ngửi thấy thì đứa đấy chịu,” Ringo dọa dẫm. Cái mùi bây giờ đã đậm đặc đến mức chúng bắt đầu thấy khó thở. Khi chúng nhích đến gần cửa chính – nơi lớp sơn cửa đã tróc ra từng mảng – thì bản thân bầu không khí cũng đặc quánh và xám xịt. Đưa một tay lên bịt mũi và miệng, Ringo bước lên phía trước và bấm cái nút chuông tròn to tướng. Một âm thanh leng keng buồn bã, đơn độc vang lên, như thể cái chuông không được dùng đến mấy. Bọn trẻ ngạc nhiên thấy cánh cửa hơi kẹt mở và những ngón tay ám khói xám vàng thò ra qua khe hẹp đó.

“Gì?” một giọng khó chịu nhưng không hiểu sao lại nghe quen quen cất lên.

“Thết đãi hay chơi xỏ?” Ringo phải khó khăn lắm mới mở miệng ra nói được.

“Chơi xỏ!” giọng nói nọ kêu lên và đẩy cho cánh cửa mở tung ra. Trong giây lát, lũ trẻ trông thấy một người đàn ông đeo chiếc mặt nạ phòng độc kiểu cổ đứng trong ngưỡng cửa. Một giây nữa trôi qua, rồi một màn khói dày đặc hôi hám màu vàng xám tràn ra qua ô cửa mở rộng, và gã đàn ông biến mất khỏi tầm mắt.

“Chạy mau!” Ringo hét. Đồng bọn của nó không đợi phải bảo đến lần thứ hai – đã kịp quay ngoắt người và đang chạy xô trở ra qua màn sương lẫn khói dày đặc. Thở hồng hộc, khò khè, chúng loạng choạng lao xuống lối đi, qua cổng và vọt lên vỉa hè. Chúng lột những chiếc mặt nạ Halloween ra cho dễ thở hơn sau khi đã hít phải thứ khói độc hại kia. Nhưng Ringo không đến nơi cùng chúng – nó đã bị vấp lộn nhào chỗ lối đi và ngã sõng soài trên mặt sỏi. Nó đang loay hoay đứng dậy thì gã đàn ông trong căn nhà lớn đi về phía mình.

“Cứu với! Cứu với!” nó ré lên. Bọn trong băng của nó đứng cả lại và quay đầu nhìn, nhưng không đứa nào muốn quay lại giúp nó hết. “Nhanh lên!” Mặt Mụn, thằng nhỏ con hơn cả, giục giã. “Chạy lại cứu Ringo đi!”

Hai đứa kia chỉ lúng túng di di chân và lẩm bẩm. Gã đàn ông ghê rợn kia không còn đeo mặt nạ phòng độc nữa và mấy thằng nhóc hầu như có thể nhìn thấy nét mặt ông ta qua lớp khói đang tan dần. Ringo giờ đã đứng dậy và hình như gã đàn ông đang nói chuyện với nó, mặc dù bọn còn lại không nghe được ông ta nói gì.

Mấy phút sau Ringo quay lại và vẫy vẫy đồng bọn. “Ê!” nó gọi. “Bọn mày! Lại đây!”

Ba đứa kia miễn cưỡng lê chân về phía nó. Lạ một điều là Ringo trông có vẻ rất tự đắc. Đứng cạnh nó, trông vẫn bỗ bã và có hơi tí chút nham hiểm, không ai khác ngoài Tiến sĩ Reeper.

❀ ❀ ❀

[1] Scream: Phim kinh dị của Mỹ kể về một tên giết người hàng loạt, thường mặc bộ đồ hóa trang màu đen với một khuôn mặt hình đầu lâu màu trắng méo mó, đang há miệng cất tiếng hét.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.