“Thế thì sao nào? Hẳn các bạn sẽ nghĩ vậy,” George nói tiếp. “Một đám mây bụi thì liên quan cái gì cơ chứ. Tại so chúng ta phải biết hay quan tâm tới những chuyện đã xảy ra hàng tỉ năm trước trong vũ trụ cơ chứ? Chuyện đó thì quan trọng gì? Vậy mà có đấy, chuyện đó rất quan trọng. Bởi vì đám mây bụi đó chính là lý do chúng ta có mặt ở đây ngày hôm nay.
“Ngày nay chúng ta biết rằng các ngôi sao được hình thành từ những đám mây khí khổng lồ trong vũ trụ. Một vài ngôi sao trong số này sẽ kết thúc cuộc đời của chúng bằng cách biến thành những hố đen, những hố đen này từ từ, rất từ từ, cho các thứ thoát ra cho đến khi một vụ nổ khủng khiếp làm
“Những ngôi sao khác thì sẽ nổ tung trước khi chúng trở thành hố en và phóng mọi vật chất trong lòng chúng qua vũ trụ. Chúng ta biết rằng mọi nguyên tố cấu thành nên chúng ta đều được tạo ra trong lòng các ngôi sao đã nổ tung từ lâu lắm rồi này. Toàn thể loài người, toàn thể hệ động vật, thực vật, đá, không khí, và các đại dương đều được tạo ra từ những nguyên tố trong lòng các ngôi sao. Bất kể chúng ta có nghĩ gì đi chăng nữa, tất cả chúng ta đều là con cháu của các vì sao. Phải mất hàng tỉ, hàng tỉ năm Tự Nhiên mới có thể tạo nên chúng ta từ các nguyên tố này.”
George ngừng lại mấy giây.
“Nên các bạn thấy đấy, phải mất nhiều thời gian đến không tưởng nổi mới tạo ra được hành tinh của chúng ta cũng như loài người chúng ta. Và hành tinh của chúng ta không giống với bất kỳ hành tinh nào khác trong hệ Mặt Trời. Có những hành tinh lớn hơn, choáng ngợp hơn, nhưng các bạn không thể nghĩ về chúng như nhà của mình được. Như sao Kim chẳng hạn, cực kỳ nóng. Hay sao Thủy chẳng hạn, một ngày ở đó lại bằng năm mươi chín ngày trên Trái Đất. Thử tưởng tượng mà xem, nếu một buổi học ở trường kéo dài những năm mươi chín ngày! Thật là kinh khủng.”
George nghỉ giây lát rồi lại tiếp tục bài thuyết trình, trong khi toàn thể hội trường háo hức bám lấy từng lời của nó lúc nó miêu tả một vài điều kỳ diệu của hệ Mặt Trời. Cuối cùng nó cũng nói đến phần mà nó nghĩ có lẽ là quan trọng nhất ở cuối bài thuyết trình.
“Hành tinh của chúng ta thật là kỳ diệu, và nó là của chúng ta,” nó tổng kết. “Chúng ta thuộc về nơi này – tất cả chúng ta được tạo ra từ cùng những nguyên tố đã tạo ra chính hành tinh này. Chúng ta thực sự cần phải bảo vệ Trái Đất. Bố tôi đã nói như thế từ nhiều năm này rồi, nhưng tôi chỉ thấy xấu hổ vì bố thôi. Tôi chỉ thấy được rằng bố chẳng giống với bố mẹ những bạn khác chút nào. Nhưng giờ thì tôi không cảm thấy như thế nữa – bố đã đúng khi nói rằng chúng ta phải ngừng ngay việc hủy hoại Trái Đất lại. Và bố đã đúng khi nói rằng tất cả chúng ta có thể cố gắng thêm một chút nữa. Giờ thì tôi rất tự hào về bố vì bố đã muốn bảo vệ một chút thứ độc nhất vô nhị và tươi đẹp như Trái Đất của chúng ta. Nhưng tất cả chúng ta cần phải đồng tâm hợp lực nếu không thì mọi cố gắng sẽ chẳng có tác dụng và hành tinh tươi đẹp của chúng ta sẽ bị phá hủy.
“Tất nhiên, chúng ta cũng có thể tiếp tục tìm kiếm một hành tinh khác nữa cho con người chuyển tới sống, nhưng đó sẽ không phải là chuyện dễ dàng gì. Chúng ta biết không có hành tinh nào như vậy gần với chúng ta. Vì thế, nếu có một Trái Đất nào đó khác ở ngoài kia – và rất có thể là như thế thật – thì cũng phải cách rất rất rất xa. Nỗ lực khám phá các hành tinh mới và những thế giới mới ngoài Vũ Trụ kia là một điều hết sức hấp dẫn. Nhưng như thế không có nghĩa là bạn không còn muốn quay trở vế ngôi nhà cũ của mình nữa. Chúng ta phải đảm bảo rằng trong hàng trăm năm tới chúng ta vẫn còn Trái Đất để quay về.
“Hẳn các bạn đang tự hỏi tại sao tôi lại biết tất cả những điều này. Vâng, một điều nữa tôi muốn nói với các bạn đó là các bạn không cần phải tìm ra một chiếc chìa khóa bí mật thực sự như tôi, thì mới mở được cửa Vũ Trụ và cứu Trái Đất. Có một chiếc chìa khóa mà mọi người đều có thể dung, chỉ cần họ học biết cách sử dụng. Chiếc chìa khóa ấy có tên là “vật lý”. Đó chính là những gì các bạn cần để hiểu được về Vũ Trụ quanh mình. Xin cảm ơn!”
Toàn thể hội trường ào lên tiếng vỗ tay khi tất cả mọi người đúng bật dậy để hoan hô George. Lau vội nước mắt, thầy hiệu trưởng nhảy hẳn lên sân khấu, vỗ liên hồi vào lưng George và khen ngợi, “Giỏi lắm, George! Giỏi lắm!” Thầy lắc cánh tay George hết lên lại xuống lia lịa, thể hiện cái bắt tay nhiệt liệt. George đỏ bừng mặt. Tiếng vỗ tay rào rào làm nó ngượng và nó chỉ mong cho mọi người ngừng lại.
Dưới kia giữa đám thính giả, Tiến sĩ Reeper trông như cũng đang khóc, nhưng không phải vì tự hào hay sung sướng giống thầy hiệu trưởng. Thầy đang khóc vì một lý do hoàn toàn khác. “Cosmos!” thầy gầm gừ trong họng. “Chỉ suýt nữa thôi! Ta đã nắm được mi trong tay rồi! Thế mà hắn lại cướp mi khỏi tay ta!”
Thầy hiệu trưởng đỡ George xuống bục sân khấu và hội ý rất nhanh với các vị giám khảo khác – có nghĩa là tất cả các vi giám khảo khác trừ Tiến sĩ Reeper đang co rúm người ngồi trên ghế, mồm lẩm bẩm và ném những cái nhìn dễ sợ về phía George. Mượn chiếc còi của thầy thể dục, thầy hiệu trưởng thổi mạnh mấy tiếng để yêu cầu hội trường trật tự trở lại.
“E hèm! “ thầy hắng giọng nói. “Tôi xin tuyên bố thí sinh đoạt giải nhất cuộc thi khoa học liên trường năm nay – một quyết định gần như là hoàn toàn nhất trí từ phía các vị giám khảo- chính là em George Greenby!” Tất cả hội trường hoan hô. Thầy hiệu trưởng nói tiếp, “George đã dành cho chúng ta một bài thuyết trình rất hay, và tôi rất vui mừng được trao cho em giải nhất là chiếc máy tính hết sức tuyệt vời này, do chính nhà tài trợ của chúng ta trao tặng. “Một vị giám khảo khác lấy ra một chiếc hộp các tông từ dưới gầm bàn và trao nó cho George.
“Em cảm ơn thầy ạ, em cảm ơn thầy!” George lắp bắp, hơi bị ngợp đi vì cả những gì nó vừa trải qua lẫn sức nặng của cái hộp. Nó loạng choạng b xuống lối đi chính giữa về phía lối ra, ôm giải thưởng của mình bằng cả hai tay. Tất cả mọi người đều cười với nó khi nó đi qua – ngoại trừ một nhóm mấy thằng nhóc đang ngồi ở cuối dãy ghế, cố tình không chịu vỗ tay. Chúng ngồi đó, tay khoanh lại và lừ mắt nhìn George.
“Mày chưa xong chuyện đâu,” Ringo rít giọng đe dọa khi George đi đến cùng bậc với nó.
George lờ tịt đi và rảo bước tiếp cho đến khi tới được chỗ chú Eric, Annie và cô Susan.
“Cháu thắng rồi, George! Chú tự hào về cháu lắm!” chú Eric nói, ôm lấy cả George lẫn chiếc hộp các tông to tướng.
“George! Cậu cừ lắm,” Annie nói vẻ hơi bẽn lẽn. “Tớ không biết là cậu lại diễn thuyết trên sân khấu như thế đấy. Và kiến thức khoa học của cậu cũng khá ghê.”
“Nhưng tớ nói có đúng hết không?” George lo lắng hỏi con bé trong khi chú Eric cầm lấy chiếc hộp các tông từ tay nó. “Ý tớ là, lẽ ra tớ có phải nói ‘hàng chục triệu năm’ thay vì ‘hàng tỉ năm’ không? Và khi nói về sao Thiên Vương, tớ nghĩ lẽ ra tớ nên nói…”
“Không!” Annie cắt ngang. “Cậu nói đúng hết mà, có phải thế không, bố?”
Chú Eric gật đầu và cười thật tươi với George. “Nhất là đoạn cuối ấy. Cháu đã nói rất, rất chính xác. Và cháu đã đoạt giải nhất còn gì. Chắc cháu phải vui lắm.”
“Vâng ạ.”George đáp, “nhưng có một rắc rối. Bố mẹ cháu sẽ nói gì khi cháu đem một cái máy tính về nhà đây? Chắc bố mẹ cháu sẽ giận lắm.”
“Hoặc là sẽ tự hào lắm,” một giọng nói vang lên.
George nhìn quanh và thấy bố nó, đang đứng cạnh cô Susan. Miệng há hốc ra. “Bố?” nó hỏi. “Bố cũng ở đây ạ? Bố đã nghe bài thuyết trình khoa học của con rồi ạ?”
“Bố nghe rồi,” bố nó trả lời. “Mẹ bảo bố đến trường đón con – sáng nay mẹ lo cho con lắm – và bố đến nơi vừa kịp lúc để nghe bài thuyết trình của con. Bố rất mừng vì đã được nghe, George ạ. Bởi vì con đã nói đúng, chúng ta không nên khiếp sợ khoa học. Chúng ta nên dung nó để giúp chúng ta cứu lấy Trái Đất, chứ không phải đóng chặt đầu óc mình lại trước khoa học.””
“Tức là con được giữ cái máy tính này ạ.!” George reo lên.
Bố George mỉm cười. “Ồ, bố nghĩ là con xứng đáng được giữ nó. Nhưng chỉ được một tiếng mỗi tuần thôi đấy, không thì cái máy phát điện tự chế của bố sẽ không chịu được đâu.
Đằng sau mấy bố con bỗng có tiếng ồn ào hỗn loạn, và cả nhóm bị Tiến sĩ Reeper thô bạo xô sang một bên, thầy đang xông qua đám đông một cách hết sực vội vã. Đi theo sau thầy là Ringo và băng của nó. Tất cả trong đều hết sức tức tối.
George nhìn theo họ rồi quay sang chú Eric. “Chú không định làm gì với Greeper hay sao ạ! Ví dụ như trừng phạt thầy ấy chẳng hạn?”
“Ờ, không,” chú Eric buồn buồn đáp. “Chú nghĩ Graham tự trừng phạt mình đủ rồi. Tốt hơn hết là để mặc hắn thôi. Chú không nghĩ là bọn chú sẽ lại đụng nhau nữa đâu.”
“Nhưng mà… nhưng mà …” George lắp bắp. “Chú Eric, cháu muốn hỏi chú – làm sao mà George lại biết tìm chú ở đâu! Ý cháu là, chú có thể đi đến bất cứ nới nào trên thế giới. Nnhưng thầy ấy lại đợi chú ở đây, và thầy ấy đã đúng. Sao thầy ấy lại biết được ạ? “
“À. Căn nhà hàng xóm của cháu,” chú Eric nói. “Đó là nhà ông thầy của chú, người có bộ râu dài trong bức ảnh cháu đã thấy ấy mà.”
“Nhưng ông ấy đã biến mất mà!” George kêu lên.
“Ông chú giống như là biến mất thôi,” chú Eric đáp. “Cách đây ít lâu chú có nhận được một lá thư của ông nói rằng ông phải đi xa một chuyến lâu lâu, cũng không biết bao giờ và liệu có quay về được hay không. Ông nói ông muốn chú chuyển đến ở nhà ông, nếu chú cần có một nơi để nghiên cứu Cosmos. Làm sao ông ấy có thể tưởng tượng ra là Graham đã nằm đợi chú ở đây suốt bao nhiêu năm ấy.”
“Thế ông cụ đã đi đâu ạ?” George hỏi.
“Ông đi…” chú Eric mở miệng.
“Về nhà để uống trà,” cô Susan kiên quyết nói. “Để chúng tôi chở hai bố con về nhà nhé?” cô hỏi bố của George.
“Ồ không!” ông nói. “Tôi có xe đạp rồi mà. Mai bố con tôi có thể đặt cân cái hộp máy tính lên ghi đông để chở về
“Bố!” George cáu kỉnh, “Xin bố đấy! Mình đánh rơi nó mất.”
“Chở George về nhà không phiền gì đâu.” Cô Susan nói. “Có lẽ sẽ hơi chật một chút, nhưng anh sẽ ngạc nhiên vì một cái xe Mini có thể chở được nhiều đến mức nào đấy.”
Tối hôm đó ở nhà George, chú Eric, cô Susan và Annie ở lại dùng một bữa tối ngon tuyệt gồm toàn những món rau nhà tự trồng, ăn bên ánh nến trên chiếc bàn bếp. Chú Eric và bố của George có một cuộc tranh luận lâu nhưng thú vị xem cái nào là quan trọng hơn – đi tìm một hành tinh mới, hay là cố cứu lấy hành tinh này, trong khi cô Susan giúp George cài đặt chiếc máy tính mới bóng lộn của nó.
Annie thì đi ra vườn và cho Freddy ăn, nó đang nằm trong chuồng nom có vẻ hơi cô đơn. Sau một hồi chuyện gẫu với chú lợn, con bé vào nhà và nhảy múa suốt cả tối quanh mẹ George, biểu diễn cho bà xem tất cả những bước ba lê của mình và kể những câu chuyện huênh hoang khoác loác mà mẹ George giả vờ tin.
Sau khi họ đã quay về nhà, với vô số lời hứa về việc mời các chiến binh – sinh thái đến nói chuyện với các nhà khoa học ở buổi hội nghị của họ và cùng nhau đi xem vở Kẹp hạt dẻ[25], thì George đi lên phòng mình trên gác. Nó thấy rất mệt. Nó thay quần áo ngủ, nhưng không kéo rèm lại – nó muốn nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi nằm dưới lớp chăn ấm. Đó là một buổi tối quang đãng và bầu trời đêm được dát đầy những ngôi sao lấp lánh rực rỡ. George đang ngắm thì một ngôi sao băng rơi vút qua nền trời đen thẳm, cái đuôi dài sáng chói của nó rực lên mấy giây trước khi biến vào hư vô.
Có lẽ ngôi sao băng đó là một mẩu đuôi sao chổi rơi. George tự nhủ trong khi thiếp đi. Khi sao chổi bay qua Mặt Trời, nó nóng lên và lớp băng trên bề mặt sẽ tan ra…
LỜI CẢM ƠN
Tôi xin chân thành cm ơn những người đã ủng hộ cho dự án “George”. Tif Lochnis ở Công ty Janklow và Nesbit là người đã giúp đỡ chúng tôi vô cùng nhiệt tình trong suốt quá trình làm sách, cùng toàn thể nhân viên của bà tại chi nhánh Janklow Anh cũng vậy. Eric Simonoff ở chi nhánh Janklow và Nesbit Mỹ thực sự là người hướng đạo chủ chốt của chúng tôi. Về phía trường Đại học Cambridge, Christophe Galfard cũng đã có đóng góp to lớn trong việc xây dựng cốt truyện, hình ảnh và chi tiết khoa học sáng tạo. Judith Croasdell ở DAMPT đã vô cùng kiên trì, sẵn lòng giúp đỡ và hết sức tốt bụng khi giúp chúng tôi làm việc có tổ chức, đồng thời giúp cho chúng tôi nhiều lời khuyên vô giá. Joan Godwin xứng đáng nhận một lời cảm ơn đặc biệt bởi sự ủng hộ hào phóng và không biết mệt mỏi. Tôi cũng phải cảm ơn Sam Blackburn vì sự hỗ trợ và xử lý kỹ thuật cho phiên bản sách nói (audio version). Xin cảm ơn cả tập thể tuyệt vời xung quanh cha tôi – bởi sự cống hiến tận tâm, lòng yêu mến và sự hóm hỉnh vui nhộn mà họ đem đến cho công trình.
Về phía Random House, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến Philippa Dickinson, Larry Finlay và Annie Eaton vì đảm trách bộ sách “George” với lòng nhiệt huyết và sự tận tâm. Cả Shannon Park và Sue Cook – những người hết sức sáng ý trong công việc. Những hình minh họa hấp dẫn của Garry Parsons đã khiến cho câu chuyện trở nên sống động thú vị và tôi thực sự biết ơn James Fraser vì đã thiết kế một mẫu bìa cực kỳ đẹp mắt và cuốn hút. Cảm ơn Sophie Nelson và Julia Bruce vì đã biên tập cũng như sửa bạn in thử rất kỹ càng, cảm ơn Markus Poessel vì đã kiểm tra cẩn thận từng thông tin khoa học, cảm ơn Clare Hall-Craggs, Nina Douglas, Barry O’Donovan, Gavin Hilzbrich, Dan Edwards, Bronwen Bennie, Catherine Tomlinson, Juliette Clark và Maeve Banham vì tinh thần làm việc miệt mài, những lời khích lệ động viên và thiện chí của các bạn.
Như thường lệ, tôi cũng xin bày tỏ tấm lòng cảm ơn lớn lao đến mẹ tôi và Jonathan, vì mọi điều họ đã làm và vì lòng tốt vô biên cũng như sự ủng hộ nhiệt tình mà họ dành cho chúng tôi. Nhưng trên hết, tôi phải cảm ơn người cha, nhà nghiên cứu vũ trụ học của tôi. Đây thực sự là một cuộc thám hiểm vĩ đại. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã cho tôi cơ hội được làm việc với các bạn. Chính điều này đã thay đổi cả Vũ Trụ của tôi.
Lucy Hawking!
LUCY HAWKING là tác giả của hai cuốn tiểu thuyết và nhiều bài viết trên các tờ báo ở Anh. Cô hiện đang sống ở Cambridge cùng với con trai.
STEPHEN HAWKING là Giáo sư Lucas về Toán học và Vật lý học Lý thuyết tại trường đại học Cambridge. Ông được nhiều người đánh giá là một trong những nhà vật lý học lý thuyết lỗi lạc nhất kể từ sau Eistein. Cuốn sách Lược sử Thời gian viết cho người lớn của ông là cuốn sách bán rất chạy (trên mười hai triệu bản trên toàn thế giới) và hiện nay đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng khác nhau.
Đây là cuốn sách đầu tiên hai người viết chung.
Tiến sĩ CHRISTOPHE GALFARD là một cựu nghiên cứu sinh của Stephen Hawking và là người cộng tác với ông ở phần cốt truyện, tình tiết, hình ảnh khoa học trong cuốn sách này. Christophe hiện đang sống tại Pháp, làm việc giải thích những vấn đề khoa học bằng những cách thức thú vị.
GARRY PARSON là một họa sĩ vẽ tranh minh họa cho sách thiếu nhi đạt nhiều giải thưởng. Thêm vào đó, những tranh minh họa cho sách báo và quảng cáo của ông xuất hiện khá đều đặn ở Anh và Mỹ. Garry hiện đang sống tại Luân Đôn.
HÃY CÙNG GEORGE GIA NHẬP VÀO MỘT CHIẾN TÍCH KHÁC TẠI.
WWWGEORGESSECRETKEYCOM
Khám phá vũ trụ nhiều hơn nữa, truy cập nội dung chỉ có ở địa chỉ này, kiểm tra kiến thức của bạn và đăng nhập để có được những thông tin cập nhật về George miễn phí.
Các nguồn tham khảo thêm: