George ngã ngửa qua ô cửa và rơi xuống sàn đánh thịch một cái. Lần này hành trình từ vũ trụ trở về thư viện của chú Eric như đã rút hết hơi sức ra khỏi người nó và nó phải nằm trên sàn một lúc, vừa nằm vừa thở hổn hển, rồi mới có thể đứng lên. Đến khi loạng choạng đứng lên được, nó hy vọng sẽ thấy chú Eric lao qua ô cửa sau lưng nó. Nhưng thay vào đó, tất cả những gì nó thấy chỉ là đường viền của ô cửa, đang lăn tăn và mờ dần đi. Dường như nó đang biến mất vào hư không. George hét lên, “Chú Eric!” nhưng không có tiếng đáp lại. Một tích tắc sau, cánh cửa biến mất hẳn.
“Cosmos!” George hét to, vừa cởi chiếc mũ vũ trụ của mình ra. “Nhanh lên! Cosmos, chúng ta phải đi…”
Nhưng khi George quay về phía chiếc máy tính thông minh thì nó bị cú sốc choáng người thứ hai. Thay vì Cosmos, chỉ còn một đống dây dợ đủ màu sắc rối tung rối mù như mì sợi và một khoảng trống huơ trống hoác. Kinh hoàng nhìn khắp quanh phòng, George thấy cửa thư viện đang hé mở. Nó lao qua cửa chạy vào hành lang, chỉ thấy cửa trước cũng đang mở toang và làn không khí lạnh giá ban đêm mặc sức tràn vào. Không còn thời giờ cởi bộ đồ vũ trụ nữa, nó xông ra phố, ở đó nó có thể nhìn thấy bốn thằng nhóc đang chạy dọc con đường. Một đứa trong bọn đang ôm một bọc kềnh càng với mấy sợi dây từ trên cùng thò ra ngoài. George vội đuổi theo chúng nhanh hết mức bộ đồ vũ trụ nặng trịch cho phép. Trong khi nó lảo đảo chạy, những giọng nói quen thộc theo gió giạt đến tai nó.
“Này, cẩn thận một tí chứ?” George nghe thấy thằng Ringo quát.
“Bíp! Bíp!” một tiếng nói vang ra từ trong cái bọc. “Hành động phi pháp! Lệnh trái phép!”
“Bao giờ thì nó mới câm đi nhỉ?” Xe Tăng hét tướng lên, nó chính là đứa đang phải ôm cái bọc. “Thế quái nào mà không cắm điện nó lại vẫn nói được?”
”Cứu! Cứu với!” giọng nói rôbôt từ trong cái bọc lại vang ra. “Tôi bị bắt cóc! Tôi là chiếc máy tính sửng sốt nhất thế giới! Các người không được phép làm điều này với tôi! Báo động! Báo động!”
“Cứ cái đà ấy thì chẳng mấy chốc nó sẽ bị hết pin thôi,” Chó Đua bảo.
“Thả ta ra, bọn lưu manh kia!” giọng nói trong cái bọc tiếp tục. “Xóc lên xóc xuống thế này hỏng hết mạch điện của ta
“Tao không ôm nó nữa đâu!” Xe Tăng nói, đứng phắt lại. George cũng lập tức dừng lại.
“Đứa nào ôm thay tao đi,” nó nghe xe Tăng bảo.
“Được rồi,” Ringo nói giọng hằm hè. “Đưa nó đây. Rồi, cái máy tính bé tí kia. Mày sẽ phải câm miệng từ giờ cho tới khi đến nơi bằng không tao sẽ tháo tung mày ra thành từng mẩu một kỳ đến bao giờ máy chỉ còn là một đống vi mạch thì thôi đấy”
“Í ẹ!” chiếc máy tính kêu lên.
“Mày có hiểu không?” Ringo gằn giọng.
“Tất nhiên là tôi hiểu,” chiếc máy tính kiêu ngạo trả lời. “Tôi là Cosmos, chiếc máy tính sửng sốt nhất thế giới kia mà. Tôi được lập trình để hiểu những khái niệm rắc rối đến nỗi bộ óc của cậu có mà nổ tung ngay khi cậu mới chỉ…”
“Tao đã bảo,” Ringo gầm gừ, mở cái bọc ra và nói vào trong, “câm đi cơ mà! Mày không hiểu chữ quái nào trong hai chữ đấy, hả đồ đần độn?”
“Tôi là một chiếc máy tính ưa hòa bình,” Cosmos lí nhí nói. “Tôi không quen bị đe dọa bằng vũ lực.”
“Thế thì câm ngay,” Ringo bảo, “bọn tao sẽ không đe dọa mày nữa.”
“Các người đang đưa tôi đi đâu?” Cosmos thì thào.
“Đến nhà mới của mày,” Ringo nói, vắt cái bọc lên vai. “Nào, bọn mày, đi thôi.” Cả bọn thế là lại chạy.
George loạng choạng theo chúng nhanh hết mức có thể nhưng nó không tài nào bắt kịp. Mấy phút sau thì nó đã để mất dấu chúng trong màn đêm đầy sương. Có chạy tiếp thì cũng vô ích thôi – nó không thể nhận ra bọn chúng đã đi đường nào. Nhưng dù thế, nó vẫn dám chắc nó biết ai đã bảo Ringo và băng của nó đột nhập vào nhà chú Eric để ăn cắp Cosmos. Và biết được điều đó chính là bước đầu tiên để tìm lại siêu máy tính.
Khi Ringo và băng của thằng này biến vào trong bóng đêm, George quay trở lại nhà chú Eric, cánh cửa chính vẫn còn mở toang. Nó vào nhà và đi thẳng tới thư viện. Chú Eric đã bảo nó phải đi tìm cuốn sách – nhưng cuốn nào mới được chứ? Cả thư viện toàn sách là sách – sách xếp tầng tầng lớp lớp trên các giá, từ sàn nhà lên đến tận trần. George cầm một cuốn sách dày cộp lên và nhìn vào bìa. Trọng lực lượng tử Euclid, bìa sách viết. George lật lật các trang sách. Nó thử đọc mấy dòng:
…vì tọa độ thời gian trôi chậm tiến tới vô hạn trên chân trời sự kiện, các bề mặt của pha khí bất biến sẽ chồng chất gần chân trời sự kiện.
Thật là vô vọng. Nó chẳng hiểu mô tê gì những điều viết trong sách cả. Nó thử mở một cuốn sách khác, có tên là Những lý thuyết dây thống nhất. Nó đọc một dòng trong sách : Phương trình cho một bảo giác…
Đầu George ong ong khi cố hiểu xem thế có nghĩa là gì. Cuối cùng nó quyết định điều đó có nghĩa là nó chưa tìm được cuốn sách cần tìm. Tìm cuốn sách, chú Eric đã bảo. Tìm cuốn sách mới của chú. George đứng giữa thư viện và suy nghĩ rất lung. Không có Cosmos, không có chú Eric, và không có cả Annie, ngôi nhà thật trống trải biết bao. Mắt xích duy nhất George có với họ là một bộ đồ vũ trụ màu hồng, mớ dây dợ rối tung và đống sách khoa học kếch xù này.
Đột nhiên, nó nhớ cả ba bọn họ kinh khủng đến nỗi thấy đau nhói trong lòng: nó nhận ra rằng nếu nó không làm gì đó, có thể nó sẽ không bao giờ còn gặp lại ai trong bọn họ nữa. Cosmos đã bị lấy cắp, chú Eric đang phải chống lại một cái hố đen, còn Annie thì chắc chắn sẽ không bao giờ nói chuyện với nó nữa nếu cô bé nghĩ George có bất kỳ liên can nào đến chuyện bố cô bị lạc vĩnh viễn trong vũ trụ. Nó phải nghĩ ra cách gì đó thôi.
Nó tập trung thật lực. Nó nghĩ đến chú Eric và cố tưởng tượng ra chú với quyển sách mới trong tay – cố hình dung ra cái bìa để nhớ tên sách được gọi là gì. Chú ấy sẽ để cuốn sách ở đâu nhỉ? Đột nhiên George hiểu ra.
Nó lao vào bếp và ngó bên cạnh ấm trà. Chắc chắn rồi, kia, loang ố vết nước chè và những vành tròn nơi các tách trà nóng cứ tùy tiện ngự lên, là một cuốn sách mới tinh tựa Hố Đen, mà George giờ mới nhận ra là do chính chú Eric viết! Trên cuốn sách có đính một mẩu giấy với mấy chữ, hẳn là do Annie viết : cuốn sách yêu thích của chú lợn Freddy! cùng với một bức hình be bé vẽ Freddy bên cạnh dòng chữ kia.
Đúng là nó rồi! George tự nhủ. Hẳn đây chính là cuốn sách mới chú Eric đã sướng rơn vì tìm được lúc Freddy chạy loạn khắp nhà! Chắc chắn đây là cuốn sách đó rồi.
Chỉ còn một thứ nữa nó cần trong nhà chú Eric thôi – một cuốn sách khác, một cuốn sách to, rất nhiều trang. Nó chộp lấy cuốn sách ở bên cạnh chiếc điện thoại, cởi bỏ bộ đồ vũ trụ màu hồng của Annie ra, rồi nhét hai cuốn sách vào cặp và chạy vội về nhà, sau khi đã cẩn thận đóng cửa trước nhà chú Eric lại.
Tối hôm đó George ăn ngấu nghiến cho xong bữa tối rồi lao vọt lên phòng, lấy cớ là nó có rất nhiều bài tập về nhà phải làm. Trước hết nó lôi cuốn sách to tướng ra khỏi cặp. Trên bìa sách là dòng chữ DANH BẠ ĐIỆN THOẠI. Vì bố mẹ nó không có điện thoại, George nghĩ họ cũng chẳng có danh bạ điện thoại làm gì, nên nó mới phải mượn của chú Eric. Nó tìm theo danh sách chữ cái đến vần R. Dò ngón tay dọc theo hàng tên dài dằng dặc, nó tìm thấy REEPER, TIẾN SĨ G., 42 phố Đại ngàn. George biết phố ĐẠI NGÀN rất rõ – đó là con đường dẫn ra khỏi thành phố vào khu rừng mà mùa thu năm nào bố mẹ nó cũng đưa nó đến để hái nấm và quả mâm xôi. Nó đoán mình không thể đến đó tối nay được – đã muộn quá rồi và bố mẹ nó sẽ không bao giờ cho nó ra ngoài giờ này. Hơn nữa, nó vẫn còn phải đọc cuốn sách Hố Đen cơ mà. Gì thì gì, sáng mai việc đầu tiên nó làm sẽ là đi đến nhà Tiến sĩ Reeper, trên đường tới trường. Hy vọng là đến lúc đó thì nó đã có một kế hoạch rõ ràng.
Nó đặt cuốn danh bạ điện thoại xuống và lôi cuốn Hố Đen của chú Eric ra, hết lòng mong rằng sẽ tìm được trong cuốn sách những thông tin mà nó cần để cứu chú Eric. Cứ mỗi lần nghĩ đến chú Eric – tức là cứ ba phút một – nó lại cảm thấy thật kinh khủng. Nó mường tượng ra chú đơn độc, sợ hãi trong vũ trụ, không biết làm sao để quay trở lại, với một cái hố đen đang cố lôi chú vào cái bụng đen ngòm của nó.
George mở cuốn sách ra và đọc dòng đầu tiên ở trang một. Tất cả chúng ta đều ở nơi cống rãnh, nhưng có những người trong chúng ta lại đang ngắm các vì sao, nó đọc. Đó là câu trích dẫn của nhà văn nổi tiếng người Ireland, Oscar Wilde[1], George thấy như câu ấy được viết riêng cho nó: đúng là nó đang ở nơi cống rãnh thật, và nó biết chắc là có những người đang ngắm sao trời. Vậy là nó đọc tiếp, nhưng câu đầu tiên ấy cũng là câu duy nhất nó hiểu được. Câu tiếp theo là: Vào năm 1916, Karl Schwarschild[2] đã tìm thấy nghiệm hố đen giải tích đầu tiên cho phương trình Einstein[3]...
Ặặặặcccc, nó thầm rên lên. Cuốn sách này lại viết bằng tiếng nước ngoài rồi! Sao chú Eric lại bảo nó đi tìm cuốn sách này làm gì cơ chứ! Nó chẳng hiểu gì cả. Cuốn sách lại còn do chú Eric viết chứ! Vậy mà mỗi lần chú Eric nói chuyện về khoa học với nó, chú đều làm cho câ chuyện nghe thật đơn giản, thật dễ hiểu làm sao. George thấy nước mắt đang dâng lên ngân ngấn. Nó đã phụ lòng mong đợi của tất cả: của Cosmos, của Annie, và của chú Eric. Nó nằm xuống giường, tay vẫn cầm cuốn sách, trong khi những dòng nước mắt nóng hổi tràn xuống má. Có tiếng gõ nhẹ nơi cửa, rồi mẹ nó bước vào.
“George,” mẹ bảo, “trông con xanh lắm, cưng ạ. Con ốm hay sao thế?”
“Không mẹ ạ,” nó rầu rĩ nói. “Chỉ vì con thấy bài tập về nhà khó quá thôi.”
“Ờ, mẹ không ngạc nhiên đâu!” Mẹ nó nhặt cuốn sách Hố Đen lên, cuốn sách đã tuột khỏi tay George và rơi xuống sàn lúc nào. Bà xem qua mấy trang. “Đây là một cuốn sách rất khó, dành cho các nhà nghiên cứu chuyên môn! Trời ạ, mẹ sẽ phải viết thư cho nhà trường và bảo họ thế này thật là nực cười mất thôi!” Bà đang nói thì bỗng mấy tờ giấy rơi lả tả từ lưng sách ra.
“Ôi trời,” mẹ George nói, lượm mấy tờ giấy lên, “mẹ làm rơi bài của con rồi.”
“Đấy có phải là...”, “Của con” George đang định nói thì kiềm lại được. Trên đầu một trang sách nó đã đọc thấy dòng chữ: Cuốn Sách Khó hiểu của tôi, được Đơn giản hóa cho Annie và George.
“Con xin ạ,” nó vội nói, giật lấy mấy tờ giấy. “Hình như mẹ vừa tìm được phần con cần hay sao ấy. Giờ thì con làm được rồi.”
“Con có chắc không?” mẹ nó hỏi, nom hơi ngạc nhiên.
“Chắc ạ.” George gật đầu lia lịa. “Mẹ, mẹ đúng là một ngôi sao đấy. Con cảm ơn mẹ.”
“Một ngôi sao ấy à?” mẹ nó nhắc lại, vừa mỉm cười. “Con nói hay quá, George.”
“Không, thật đấy ạ,” George thành thật nói, nghĩ đến cái lần chú Eric đã bảo nó rằng tất cả loài người đều là con của các vì sao. “Mẹ đúng là một ngôi sao mà.”
“Mà đừng học khuya quá đấy nhé, ngôi sao nhỏ của mẹ,” mẹ George nói và hôn lên trán nó. George giờ đã cười nên bà liền đi xuống tầng dưới để bỏ thêm mẻ bánh đậu lăng nữa vào lò và cảm thấy vui lòng hơn nhiều về nó.
Mẹ nó vừa rời phòng, George liền nhảy phắt ra khỏi giường và lượm hết lại những mẩu giấy vương vãi đã rơi ra khỏi lưng cuốn sách Hố Đen. Tất cả đều chi chít một thứ chữ viết tay loằng ngng, những hình vẽ nguệch ngoạc và đánh số trang 1-XX. Nó bắt đầu đọc.
❀ ❀ ❀
[1] Oscar Wilde (1854 – 1900), nhà biên kịch, nhà văn, nhà thơ nổi tiếng người Ireld. Câu văn trên được trích dẫn từ Hồi III vở kịch Chiếc Quạt của Phu Nhân Windermere (1892).
[2] Karl Schwarschild (1873 – 1916), nhà vật lý và thiên văn học người Đức.
[3] Albert Einstein (1879 - 1955), nhà vật lý nổi tiếng gốc Đức – Do Thái, cha đẻ của thuyết tương đối.