“Không!” George gào lên. “Đừng giảng bài nữa! Tôi không có thời gian đâu, đây là chuyện khẩn cấp đấy, Cosmos.” Hình dải Ngân Hà vút một cái được phóng vọt lên ngay trung tâm hình xoắn ốc, như thể Cosmos tự ái vì sự thiếu quan tâm của George vậy. George có thể thấy hình xoắn ốc ấy quả thật gồm hằng hà vô số các ngôi sao. Hình ảnh veo véo lướt qua các vì sao cho đến một vị trí dường như chẳng có gì nữa cả. Hình ảnh dừng chuyển động. Màn hình chiếc máy tính nom như đã bị cắt ra làm đôi. Nửa dưới màn hình thì đầy sao, trong khi nửa trên lại hoàn toàn trống trơn, ngoại tr một đường thẳng mảnh dẻ đang dịch chuyển dần lên mép trên của màn hình. Phần màn hình trống ấy có lẽ tương ứng với một phần chưa được khám phá của Vũ Trụ - cái phần chưa ai biết đến mà đường thẳng mảnh dẻ kia dường như đang làm lộ ra trong khi dịch chuyển lên trên. Di chuyển ở đầu trên của đường thẳng là một mũi tên với một cái nhãn dính liền bên cạnh. Nhưng chữ viết trên nhãn nhỏ quá, George không tài nào đọc được.
“Chú viết gì thế?” nó hỏi Cosmos.
Cosmos không trả lời, nhưng cái nhãn to ra, và George thấy trên đó có viết chữ ERIC.
“Chú ấy kia rồi! Mở ô cửa cho tôi đi! Gần mũi tên ấy.” George ra lệnh và nhấn phím ENTER trên bàn phím của Cosmos.
“George là Hội viên của Hội. Cho phép được thông qua. Cần có quần áo vũ trụ.” Cosmos nói bằng cái giọng rôbốt nó vẫn dùng khi xử lý các lệnh.
George lục lọi trong chồng quần áo vũ trụ nhưng không thể tìm được bộ đồ nó đã mặc lần trước. Các bộ đồ cũ của chú Eric thì đều quá nặng nên nó đành mặc tạm bộ đồ cũ màu hồng của Annie. Bộ đồ hơi chật và nó cảm thấy hết sức ngố, nhưng vì người duy nhất nó sắp gặp trong vũ trụ là chú Eric nên nó nghĩ sẽ chẳng sao. Nó vừa cài khóa bộ quần áo đính hạt lấp lánh xong xuôi, Cosmos liền vẽ ra ô cửa dẫn vào vũ trụ.
George đưa tay ra và mở cửa. Bám chặt lấy khung cửa, nó nghiêng người ra để ngó quanh xem sao, chân vẫn trụ vững trong thư viện của chú Eric. Khoảng không gian này có vẻ rất giống chỗ nó đã nhìn thấy lần trước, nhưng lần này không có hành tinh nào , không giống như hình ảnh trên màn hình của Cosmos lắm, không hề bị chia ra làm hai. Khắp mọi nơi là những ngôi sao đang tỏa sáng. Nhưng chú Eric thì không thấy đâu cả.
“Chú Eric,” George gào lên. “Chú Eric ơi! Chú có nghe thấy cháu không?”
Không có tiếng trả lời.
Có lẽ nó đã đến nhầm chỗ rồi cũng nên.
George quay nhìn vào thư viện, về phía màn hình của Cosmos, cái mũi tên ERIC vẫn còn nguyên đó. Bên cạnh. Nó thấy một mũi tên mới đề chữ GEORGE. Nó nhận ra rằng những gì nó nhìn thấy ngoài cửa vẫn chưa hiện nên màn hình của Cosmos. Cosmos phải xử lý thông tin, và chỉ sau khi nó đã xử lý xong, hình ảnh ấy mới hiện lên trên màn hình chính.
George lại nhao người qua cửa nhòm vào khoảng không để khỏi bị ngã. “Chú Eric! Chú có đấy không? Chú có nghe thấy cháu gọi không?” nó gào lên.
“Ai gọi tôi đấy?” một giọng nghe xa lắc đáp lại qua cái máy truyền phát âm bên trong mũ vũ trụ của George.
“Chú Eric! Chú đang ở đâu! Chú có nhìn thấy ô cửa không?”
“À, cháu! George đấy à! Có, chú nhìn thấy cháu rồi. Đừng la nữa đi, cháu làm chú inh cả tai rồi. Chú đang đến thẳng chỗ cháu từ phía bên trái đây.”
George nhìn sang bên trái và kia rồi, một tiểu hành tinh đang nhẹ nhàng di chuyển qua không gian. Ngồi trên đó là chú Eric, mỗi tay nắm một sợi thừng buộc vào hai cây cọc chú đã cắm vào tảng thiên thạch. Trông chú có vẻ hết sức thoải mái.
“Cháu đang làm gì thế?” chú hỏi.
“Chú quay về đi!” George nói to, cố tỏ vẻ thật cấp bách mà không phải gào lên. “Chính thầy Greeper đã gửi bức thư đó cho chú! Là lỗi của cháu! Cháu đã nói với thầy ấy về Cosmos!”
“George,” chú Eric nghiêm nghị đáp, “ngay bây giờ chú đang bận làm việc, vì thế chú cháu ta sẽ phải nói chuyện này sau. Lẽ ra dứt khoát cháu không được nói với bất kỳ ai về Cosmos cả. Đóng cửa lại, George, và về nhà đi!”
“Chú không hiểu rồi!” George nói. “Greeper kinh khủng lắm! Cháu biết thầy ấy, thầy ấy là thầy giáo của cháu mà! Đây chắc chắn là một cái bẫy! Quay về ngay đi ạ! Xin chú đấy! Sáng nay thầy ấy còn hỏi cháu xem chú đã biến mất chưa?
“Đủ rồi đấy! Đừng có ngốc nữa! Thử nhìn quanh mà xem – chẳng có gì nguy hiểm cả,” chú Eric sốt ruột nói. “Giờ thì quay về nhà và quên Cosmos đi. Chú không dám chắc là chú đã làm đúng khi giới thiệu Cosmos với cháu nữa.”
George nhìn sang tảng thiên thạch của chú Eric. Chỉ một vài giây nữa thôi nó sẽ tới đủ gần cho George nhảy lên. Nó lùi một vài bước vào trong thư viện, ngừng một giây và rồi chạy về phía ô cửa, nhảy qua cửa về phía tảng thiên thạch, xa hết mức có thể.
“Trời đất thiên địa ơi!” nó nghe chú Eric kêu lên. “George! Nắm lấy tay chú!”