Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Chín

❊ ❊ ❊

Vào giờ ăn trưa ngày thứ hai, George đang ngồi lặng lẽ trong căng tin của trường, chỉ lo đến việc của mình. Nó lôi hộp thức ăn ra và nhòm vào trong, lòng thầm ước mình cũng có những túi khoai tây rán màu sắc sặc sỡ hay những thanh sô cô la hay nước cam có ga như bao đứa trẻ khác. Thay vào đó nó chỉ được một cái xăng-uých kẹp rau chân vịt, một quả trứng luộc chín, lại thêm mấy cái bánh rau súp lơ xanh nướng nữa, và một ít nước táo mẹ nó tự ép lấy. Nó ngoạm một miếng xăng-uých thật to và thở dài. Nó ước gì bố mẹ nó hiểu rằng nó cũng muốn cứu Trái Đất chẳng kém gì họ, nhưng nó muốn làm việc đó theo cách riêng của mình. Bố mẹ nó sống lối lập dị của họ thì hoàn toàn chẳng sao cả, bởi vì họ chỉ quanh quẩn với những bạn bè cũng giống y như họ mà thôi.

Họày ngày đi học với những đứa như Ringo và băng của nó, và bị chúng cười giễu vì họ mặc quần áo kì cục hay ăn những đồ ăn khác người và không biết trên tivi hôm qua chiếu gì. Nó đã cố giải thích như thế cho bố nó nghe những tất cả những gì nó nhận được là một câu: “Tất cả chúng ta đều phải góp phần của mình vào, George ạ, nếu muốn cứu được Trái Đất.”

George biết đó là sự thực; nó chỉ nghĩ thật bất công và có phần vô dụng nữa, khi mà phần của nó lại là phải làm một thằng hề ở trường và không được có máy vi tính ở nhà. Nó cũng đã cố thuyết phục bố mẹ nó về lợi ích của một chiếc máy vi tính.

“Nhưng bố ơi,” nó đã nói rõ rành, “có cả bao nhiêu thứ bố có thể làm trên máy tính mà, những thứ giúp cho công việc của bố dễ dàng hơn ấy. Ý con là, bố có thể lấy được hàng lô thông tin từ mạng Internet và tổ chức các cuộc biểu tình qua email. Con có thể cài đặt hết hộ bố và bày cho bố cách làm mà.” George nãy giờ vẫn ngước nhìn bố chằm chằm đầy hy vọng. Nó tưởng như đã thấy một thoáng quan tâm trong mắt bố, nhưng rồi thoáng ấy rung rinh và tắt ngấm.

“Bố không muốn nói đến chuyện này nữa,” bố nó bảo. “Nhà mình sẽ không mua máy tính, đã dứt khoát là như thế rồi.”

Đấy, George tự nhủ khi cố nuốt miếng bánh kẹp rau chân vịt của mình, chính là lý do vì sao nó lại mến chú Eric đến thế. Chú Eric đã lắng nghe mọi câu hỏi của George và đáp lại bằng những câu trả lời thích đáng – nhưng câu trả lời mà George có thể hiểu được. George tự nhủ không biết nó có dám đi sang gặp chú Eric chiều muộn ngày hôm nay không. Nó có rất nhiều điều muốn hỏi chú, và nó cũng thực bụng muốn chú kiểm tra lại bài thuyết trình dự thi của nó nữa.

Ngay trước giờ ăn trưa, rút cuộc nó cũng thu hết can đảm ghi tên lên tấm bảng để tham dự cuộc thi khoa học, cuộc thi mà giải nhất là một chiếc máy tính. Dưới mục “Chủ đề” nó viết: Viên đá Vũ Trụ kỳ diệu của tôi. Cái tiêu đề nom hay tuyệt, nhưng George vẫn không dám chắc bài luận có hay ho chút nào không. Nó đã lấy viên đá vũ trụ may mắn của nó ra khỏi túi khi đứng trước tấm bảng thông báo, nhưng kinh hoàng phát hiện ra rằng viên đá đã vụn ra thành cát! Đó là cái bùa may mắn của nó – cái mẩu bé nhỏ của hệ Mặt Trời mà nó đã nhón được gần sao Thổ. Mà mai đã là ngày thi rồi chứ – George chỉ được phép ghi tên vào phút chót vì ở trường nó không có đủ học sinh dự thi. Thầy hiệu trưởng đã rất hoan hỉ thấy nó ghi tên mình lên tấm bảng.

Thầy nhẩy cẫng lên khi George điền vào lá đơn. “Quá tốt, George!” Thế mới là tinh thần vì trường lớp chứ! Chúng ta sẽ cho họ biết tay, phải không nào?” Thầy mỉm cười rạng rỡ với. “Chúng ta không thể để trường Manor Park cứ thế ẵm hết mọi giải thưởng trong vùng, phải không nào?” Manor Park là ngôi trường danh giá trong vùng này, năm nào cũng giành hết mọi giải thưởng và thắng mọi trận đấu thể thao, đều đặn đến phát chán.

“Thưa thầy, vâng ạ,” George nói, cố nhét viên đá vũ trụ của nó trở vào trong túi. Nhưng thầy hiệu trưởng mắt cú vọ đã trông thấy.

“Ôi trời, một nắm đất à,” thầy nói, vớ lấy một cái sọt giấy vụn gần đấy. “Ném nó vào đây đi, George. Không thể để em ăn trưa với một cái túi quần đầy đất cát được.” Khi thấy George chỉ đứng đực ra đó, như mọc rễ tại chỗ, thầy hiệu trưởng liền sốt ruột lắc lắc cái sọt dưới mũi nó. “Hồi bé thầy cũng thế đấy,” thầy nói, mặc dù George nghi ngờ điều đó. Theo như nó nghĩ thì thầy hiệu trưởng chưa bao giờ là trẻ con cả; thầy sinh ra đã đóng bộ com lê và đưa ra những lời bình luận đầy hăng hái về Liên đoàn Bóng đá U12. “Trong túi toàn những thứ vớ vẩn. Nào, vứt vào đây và đi ăn trưa đi thôi.”

George miễn cưỡng ném nắm đất vụn màu xam xám, tất cả những gì còn lại của món tài sản quý giá nhất đời của nó, vào trong cái sọt. Nó tự hứa sẽ quay trở lại và tìm cách cứu nắm đất sau.

Trong khi George trệu trạo nhai chiếc xăng-uých của mình, nó nghĩ về chú Eric và vũ trụ và cuộc thi ngày hôm sau. Nó đang mải nghĩ thì một bàn tay từ đâu mò qua vai nó và chộp lấy một cái bánh quy từ trong hộp thức ăn trưa của nó.

“Ngon thật!” giọng Ringo vang lên sau lưng nó. “Ôôi, xem kìa, món bánh nướng nổi tiếng của George!” Có tiếng lép nhép khi Ringo ngoạm một miếng bánh to, tiếp theo là tiếng phun phì phì khi nó nhổ miếng bánh ra ngay lập tức.

“Ọe, kinh quá,” Ringo nói, giả tiếng nôn ọe sau lưng nó. “Thử xem các thứ khác có kinh như thế không nào.” Nó lại vọc tay vào hộp thức ăn trưa của George lần nữa, nhưng George đã bực lắm rồi. Đúng lúc bàn tay to tướng của Ringo khua khoắng bên trong cái hộp gỗ tự đóng đựng bánh mì kẹp, George liền sập mạnh cái nắp xuống mấy ngón tay chuối mắn của thằng này.

“Ối!” Ringo ré lên. “Ối! Ối! Ối!” George lại mở nắp hộp, cho Ringo rút tay ra.

“Làm gì mà ồn ào thế?” thầy giáo trực căng tin hôm đó hỏi, bước ngay tới chỗ chúng. “Các trò không thể làm gì mà không gây rắc rối được hay sao?”

“Thưa thầy, Tiến sĩ Reeper, thưa thầy!” Ringo la lên the thé, vừa ôm bàn tay bị đau. “Em chỉ đang hỏi George nó ăn trưa bằng gì thì nó đánh em, đúng thế đấy ạ! Thầy phải phạt nó gấp đôi đi ạ, phạt nó ở lại trường sau khi tan học từ giờ cho đến hết kỳ ấy! Nó đã bẻ gãy cả tay em rồi đấy, thầy!” Ringo cười nịnh Tiến sĩ Reeper, nhưng thầy chỉ tặng nó một cái liếc mắt lạnh lùng.

“Thôi được, Richard,” thầy nói. “Hãy qua phòng y tế, rồi đến gặp tôi sau khi y tá của trường đã kiểm tra xong bàn tay của trò. Tôi sẽ nói chuyện với trò George.” Thầy chỉ ngón tay ra cửa bảo nó đi, và Ringo khệnh khạng bước ra, vừa đi vừa nhe răng cười một mình.

Cả căng tin đã lặng ngắt đi, chờ đợi Tiến sĩ Reeper tuyên phạt George. Nhưng Tiến sĩ Reeper đã khiến chúng ngã ngửa. Thay vì mắng mỏ George, thầy lại chỉ ngồi xuống bên cạnh nó trên băng ghế dài. “Tiếp tục đi!” Thầy đưa bàn tay đỏ nhừ lên ra hiệu cho cả căn phòng. “Tiếp tục ăn trưa đi! Chuông sắp reo rồi đấy.” Một hai giây trôi qua, rồi những tiếng ồn ào quen thuộc lại dâng lên khi lũ học trò không để ý đến George nữa mà quay lại nói chuyện với nhau.

“Nào, George...” Tiến sĩ Reeper lấy giọng thân mật nói.

“Vâng ạ, thưa Tiến sĩ Reeper?” George sợ sệt hỏi.

“Trò thế nào?” Nghe giọng Tiến sĩ Reeper như thể thầy muốn hỏi thăm sức khỏe của nó thật vậy.

“Ơ, em, em khỏe ạ.” George đáp, hơi chững lại.

“Mọi việc ở nhà thế nào?”

“Ơ... à... ổn ạ.” George thận trọng nói, hy vọng Greeper không định hỏi nó về cả Cosmos nữa.

“Thế còn hàng xóm của em thì sao?” Tiến sĩ Reeper hỏi tiếp, cố làm ra vẻ tự nhiên mà không thành. “Gần đây em có gặp ông ta không? Hiện ông ta có ở nhà không? Hay là ông ta đã đi...”

George cố nghĩ xem Tiến sĩ Reeper muốn nghe câu trả lời như thế nào, để nó có thể trả lời ngược lại.

“Có lẽ mọi người trong phố vẫn băn khoăn ông ta đã đi đâu đấy nhỉ,” Tiến sĩ Reeper nói, giọng nghe mỗi lúc một rợn người hơn. “Dường như ông ta cứ biến mất thôi! Tan biến khỏi tầm mắt! Không tài nào biết ông ta ở đâu! Có phải thế không nhỉ?” Thầy hí hửng nhìn chằm chằm vào George, giờ đã dám chắc là ông thầy của nó có gì đó không bình thường. “Gần như là” - Tiến sĩ Reeper dùng tay vạch một hình dạng trong không khí - “ông ta đã bay vào vũ trụ và không bao giờ quay trở lại nữa. Hừm? Chuyệ thì sao hả, George? Trò có cho rằng chuyện đó xảy ra không?” Ông thầy đang nhìn George không chớp mắt, rõ ràng là muốn được nghe nó bảo chú Eric đã tan biến vào không khí như thế nào đó.

“Thật ra,” George nói, “em vừa gặp chú ấy sáng nay ạ.” Không phải như thế, nhưng nó thấy có vẻ như mình rất cần phải cho Tiến sĩ Reeper biết như vậy.

“Chết tiệt,” Tiến sĩ Reeper bực tức lẩm bẩm, đột ngột đứng bật dậy. “Lũ nhóc phải gió.” Thầy bỏ đi mà thậm chí không thèm nói lấy một lời từ biệt.

George đóng hộp thức ăn trưa của mình lại và định quay trở về chỗ bảng tin để tìm viên đá của mình trong sọt rác. Khi đang hối hả chạy dọc hành lanh, nó ngang qua văn phòng của Tiến sĩ Reeper. Nó nghe có tiếng quát tháo, liền đứng lại để nghe trộm qua cửa một lát xem sao.

“Tôi đã bảo các trò phải giao bức thư đó cơ mà!” cái giọng quen thuộc của tiến sĩ G Reeper rít lên.

“Bọn em đã giao rồi còn gì?” tiếng một thằng nhóc rên rỉ, nghe quả là giống giọng thằng Ringo.

“Không, các trò chưa giao,” Tiến sĩ Reeper khăng khăng. “Không thể có chuyện các trò đã giao rồi.”

Đáng lẽ George đã đứng lại nghe lâu hơn, nhưng rồi chuông vào học reo vang và nó thì chỉ muốn tìm cho được viên đá vũ trụ đặc biệt của mình trước khi giờ học buổi chiều bắt đầu. Thế nhưng, khi nó quay lại chỗ sọt rác, cái sọt đã bị dọn. Trong đó chỉ còn một cái túi nilông lót sạch trơn. Mặt trăng tí hon của sao Thổ đã biến mất.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.