“Phù!” Người mặc bộ đồ du hành vũ trụ đi theo George vào trong nhà, dùng đôi ủng vũ trụ to tướng đá về phía sau một cái cho cánh cửa đóng lại. “Mặc bộ đ này nóng quá,” người đó nói thêm, cởi chiếc mũ và hất cho món tóc đuôi ngựa dài thò ra. Đó đúng là Annie, mặt con bé đỏ bừng vì phải nhảy nhót trong bộ đồ nặng nề. “Cậu có thấy chúng chết khiếp đến thế nào không?” con bé hỏi George, vừa mỉm cười rạng rỡ vừa lấy tay lau trán. “Cậu có thấy không?” Nó đi xuôi hành lang, mỗi bước chân lại kêu lục cục. “Nào.”
“Ờ, có. Cảm ơn cậu,” George chỉ thốt lên được có thế trong khi lẽo đẽo theo sau con bé đi vào chính căn phòng nơi nó đã được x Sự Ra Đời và Cái Chết của Một Ngôi Sao với chú Eric. Nó đã háo hức biết bao khi nghĩ đến chuyện được quay trở lại để gặp Cosmos, thế mà giờ lại chỉ cảm thấy khổ sở. Nó đã buột mồm nói với thầy Reeper đáng sợ về Cosmos, bất chấp lời hứa với chú Eric là sẽ giữ bí mật. Nó đã phải trải qua một chặng đường dài khủng khiếp từ trường về vì bị lũ du côn kia đuổi, và hơn hết là lại phải nhờ một đứa con gái nhãi ranh mặc bộ đồ du hành vũ trụ cứu. Thật là một ngày tồi tệ.
Nhưng ngược lại, Annie đang có vẻ hết sức khoái chí. “Cậu thấy thế nào?” con bé hỏi George, vuốt lại những nếp nhăn trên bộ đồ áo liền quần trắng muốt của mình. “Mới tinh đấy – bưu điện vừa chuyển đến xong.” Trên sàn nhà là một cái hộp các tông dán tem chi chít, có in chữ NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU TRONG VŨ TRỤ R US! Bên cạnh đó là một bộ đồ khác, nhỏ hơn nhiều, màu hồng, đính đầy những hạt cườm trang trí, những tấm huy hiệu và ruy băng lòng thòng. Bộ đồ đã cũ, bẩn thỉu và nhằng nhịt. “Bộ đồ cũ của tớ đấy,” Annie giải thích. “Tớ có nó từ hồi còn bé tí cơ,” con bé nói vẻ khinh khỉnh. “Tớ đã tưởng gắn đầy những thứ kia lên là xịn, nhưng bây giờ thì tớ chỉ thích bộ đồ du hành của mình giản dị thôi.”
“Cậu thì cần đồ du hành vũ trụ làm gì chứ?” George hỏi. “Cậu định đi dự hội hóa trang à?”
“Cái gì!” Annie trợn mắt lên. “Cosmos!” cô gọi.
“Gì thế, Annie?” máy tính Cosmos âu yếm đáp lại.
“Cậu thật là một máy tính giỏi giang, đẹp đẽ, đáng yêu, tuyệt vời!”
“Ôi, Annie!” Cosmos nói, màn hình bừng lên như thể nó đang đỏ mặt vậy.
“George muốn biết tại sao tôi lại có một bộ đồ du hành vũ trụ đấy.”
“Annie có một bộ đồ du hành vũ trụ,” Cosmos trả lời, “để cô bé có thể du hành vào vũ trụ. Ở ngoài đó rất lạnh, khoảng âm hai trăm bảy mươi độ C. Cô bé sẽ bị đông cứng lại chỉ trong tích tắc nếu không mặc bộ đồ đó.”
–––––––––––
NHIỆT ĐỘ
- Nhiệt độ trung bình trên bề mặt Trái Đất: 150 (590)
- Nhiệt độ thấp nhất đã từng đo được trên Trái Đất: -690C (-128,20F), tại Vostok, Nam Cực, ngày 21 tháng Bảy năm 1983.
- Nhiệt độ cao nhất từng đo được trên Trái Đất: 580C (136,40F), tại Al’Aziziyah, Libi, ngày 13 tháng Chín năm 1922.
- Nhiệt độ trên bề mặt Mặt Trăng:
+ Nhiệt độ trung bình ban ngày: 1100C (2300F).
+ Nhiệt độ trung bình ban đêm: - 1500C (-2400F).
- Nhiệt độ trung bình trên bề mặt Mặt Trời: 55000C (99320F).
- Nhiệt độ trung bình trong tâm Mặt Trời: 15 triệu độ C (27 triệu độ F).
- Nhiệt độ trung bình trong vũ trụ: -270,40C (-454,720F).
–––––––––––
“Ờ, nhưng mà,” George phản đối. Nhưng nó không kịp nói gì thêm.
“Tớ thường du hành quanh Hệ Mặt Trời với bố tớ,” Annie khoe khoang. “Thỉnh thoảng mẹ tớ cũng đi cùng, nhưng mẹ không thích vũ trụ cho lắm.”
George đã thấy ngán lắm rồi. Nó không còn bụng dạ nào để chơi mấy trò vớ vẩn này nữa. “Không phải,” nó bực tức nói. “Cậu làm sao mà đi vào vũ trụ được. Cậu phải dùng tàu vũ trụ chứ, mà người ta thì sẽ không bao giờ cho cậu lên tàu vì chẳng ai biết cái gì là sự thật còn cái gì là do cậu bịa ra cả.”
Miệng Annie đã hóa thành một chữ O tròn trĩnh.
“Cậu chỉ bịa ra những chuyện ngớ ngẩn rằng mình là vũ nữ múa ba lê và nhà du hành vũ trụ, và bố cậu và Cosmos giả vờ tin cậu, nhưng thực ra họ chả tin tí nào,” George nói tiếp, nó đang rất nóng và mệt, chỉ muốn được ăn món gì đó ngon ngon trong bữa trà.
Annie chớp mắt lia lịa. Cặp mắt xanh của con bé bỗng sáng rực lên đầy nước. “Tớ không hề bịa ra những chuyện đó.” Con bé tức tối vặc lại, đôi má tròn trĩnh càng đỏ h“Tớ không bịa, không bịa. Tất cả đều là chuyện thật, tớ không bịa ra chuyện gì cả. Tớ là một vũ nữ múa ba lê thật và tớ có đi vào vũ trụ thật, và tớ sẽ chỉ cho cậu thấy.” Con bé giậm chân thình thình bước đến bên cạnh Cosmos. “Và,” nó giận dữ nói tiếp, “cậu sẽ phải đi cùng. Như thế cậu sẽ tin tớ.” Nó lục lọi trong một hộp đồ và lôi ra một bộ đồ vũ trụ khác rồi ném cho George. “Mặc vào,” con bé ra lệnh.
“Ớ-ô,” Cosmos khẽ lẩm bẩm.
Annie đang đứng trước Cosmos, gõ gõ ngón tay lên bàn phím. “Tôi nên đưa cậu ta đến đâu nhỉ?” con bé hỏi.
“Tôi không nghĩ đây là một ý hay đâu,” Cosmos khuyên. “Bố cô sẽ nói gì chứ?”
“Bố sẽ không biết đâu,” Annie vội nói. “Bọn mình sẽ đi một tí tẹo rồi quay về ngay. Chỉ mất hai phút thôi. Đi mà, Cosmos!” con bé van nài, giờ mắt nó đã ắng ặng nước. “Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi bịa chuyện, nhưng không phải thế! Chuyện du hành quanh Hệ Mặt Trời là có thật và tôi muốn chỉ cho George thấy để bạn ấy không nghĩ là tôi nói khoác.”
“Thôi được, thôi được rồi,” Cosmos vội nói. “Đừng có để rơi nước mắt lên bàn phím của tôi, nó sẽ làm nội tạng của tôi gỉ hết mất. Nhưng cô cậu chỉ có thể nhìn ngắm thôi. Tôi không muốn một ai trong số hai cô cậu đi ra ngoài đó thật đâu.”
Annie quay lại nhìn George. Mặt con bé hết sức dữ dằn nhưng nước mắt vẫn đang tràn ra. “Cậu muốn nhìn thấy gì nào?” nó hỏi. “Điều thú vị nhất trong toàn Vũ Trụ là gì?”
George suy nghĩ rất lung. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nó không có ý làm cho Annie buồn bực đến vậy. Nó không thích phải nhìn con bé khóc như thế, và giờ nó càng cảm thấy tệ hơn khi nghĩ đến chú Eric. Mới hôm qua thôi chú Eric đã bảo nó rằng Annie không có ý làm gì nó, thế mà giờ George lại tỏ ra bất lịch sự như thế với con bé. Có lẽ, nó nghĩ, sẽ tốt hơn nếu mình cứ vào hùa.
“Sao chổi,” nó trả lời, nhớ lại đoạn cuối Sự Ra Đời và Cái Chết của Một Ngôi Sao và tảng thiên thạch đã đâm thẳng vào cửa sổ. “Tớ nghĩ rằng sao chổi chính là điều thú vị nhất trong toàn Vũ Trụ.”
Annie gõ chữ Sao Chổi lên bàn phím của Cosmos.
“George, mặc bộ đồ vũ trụ của cậu vào, nhanh lên!” con bé giục. “Sắp lạnh lắm đấy.” Nói rồi nó nhấn nút enter...