Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười

❊ ❊ ❊

Ngoài phố, Ringo và lũ bạn của nó vẫn đang đứng như trời trồng, như thể bị dính vào vỉa hè bởi một sức mạnh vô hình nào đó vậy.

“Cái quái gì thế?” một thằng bé nhỏ, gầy gò, biệt hiệu là Chó Đua[1], hỏi.

“Chịu,” thằng nhóc to con mà chúng gọi là Xe Tăng gãi đầu đáp.

“Ờm, tao đếch sợ,” Ringo giở giọng bướng.

“Tao cũng không,” những đứa khác vội đồng thanh nói theo.

“Tao mới chỉ định cho cái thằng quái thai mặc đồ vũ trụ đấy một bài học thì nó sợ quá chạy biến mất rồi.”

“Đúng, đúng, đúng thế,” lũ bạn nó lập tức đồng tình. “Tất nhiên là mày đang định làm thế. Tất nhiên rồi, Ringo ạ.”

“Thế nên tao tính,” Ringo nói tiếp, “mày” – nó chỉ vào thành viên mới mất trong băng – “phải lại bấm chuông cửa xem sao.”

“Tao hả?” Thằng nhóc nuốt nước bọt đánh ực một cái.

“Mày đã bảo không sợ cơ mà,” Ringo nói.

“Tao sợ gì!” thằng nhóc ré lên.

“Thế thì mày đi bấm chuông cửa đi chứ, hả?”

“Sao mày không tự đi mà bấm lấy?” thằng mới hỏi vặn.

“Vì tao bảo mày trước. Đi đi.” Ringo lừ mắt nhìn thằng bé. “Mày có muốn nhập hội không?”

“Có chứ!” thằng bé trả lời, tự hỏi không biết đằng nào tệ hơn – đi gặp một nhà du hành vũ trụ và chịu lời nguyền Cuộc Sống Ngoài Hành Tinh, hay là làm cho Ringo nổi giận. Nó quyết định chọn nhà du hành vũ trụ – ít ra không phải chạm mặt mỗi ngày ở trường. Nó lo ngại nhích từng bước về phía cửa trước nhà Eric.

“Tế thì bấm chuông đi, Mặt Mụn,” Ringo nói, “nếu không mày sẽ phải làm cựu thành viên của hội đấy.”

“Được thôi,” Mặt Mụn lẩm bẩm, nó không thích cái biệt danh băng nhóm mới lạ này của mình cho lắm. Những đứa khác đều lùi lại vài bước.

Ngón tay của thằng bé mới nhập hội lơ lửng bên trên cái nút chuông.

“Ringo này,” một đứa trong bọn bất thần hỏi, “bọn ta sẽ làm gì nếu hắn ra mở cửa?”

Bọn ta sẽ làm gì nếu hắn ra mở cửa ấy à?” Ringo nhắc lại câu hỏi trong khi cố nghĩ ra một câu trả lời. Nó nhìn lên trời như để tìm kiếm một ý tưởng trên đó. “Bọn ta sẽ...” Ngay cả Ringo cũng không còn tự tin và đầu gấu như ngày thường nữa. Nhưng nó chưa kịp nghĩ ra câu trả lời nào thì đã phải hét lên vì đau. “Áiiiiiiuiiiii!” nó la lúc một bàn tay túm lấy tai nó và véo mạnh.

“Mấy thằng nhóc các trò đang lang thang ngoài phố làm gì thế hử?” một giọng nghiêm khắc hỏi. Đó chính là Tiến sĩ Reeper – thầy giáo ở trường của Ringo và George. Thầy đã tóm chặt được tai Ringo và rõ ràng là không có ý định buông ra. Cả lũ đều cực kỳ giật mình khi nhìn thấy một thầy giáo ở bên ngoài khuôn viên trường học – chúng không bao giờ tưởng tượng nổi các giáo viên cũng có cuộc sống riêng phải lo toan hay nơi nào đó khác phải đến ngoài lớp học của chúng.

“Bọn em chả làm gì đâu,” Ringo ré lên.

“Tôi đoán trò định nói là 'Bọn em không làm gì cả',” Tiến sĩ Reeper lên giọng thầy giáo sửa lại, “mà hoàn cảnh nào đi nữa thì đó cũng không phải là sự thật. Các trò rõ ràng đang âm mưu gì đó, và nếu tôi mà phát hiện ra cái gì đó liên quan đến việc bắt nạt các trò nhỏ hơn – như George chẳng hạn...” Tiến sĩ Reeper nhìn cả lũ con trai trừng trừng để xem có đứa nào giật mình khi nghe nhắc đến tên George hay không.

“Không ạ không ạ không ạ không ạ,” Ringo líu lưỡi, chỉ sợ tai nó sẽ rụng luôn trong tay ông thầy. “Bọn em chả đụng gì đến nó, không hề ạ. Bọn em chỉ chạy theo nó vì nó...”

“Nó-để-quên-hộp-thức-ăn-trưa-ở-trường-ạ,” Chó Đua nhanh nhảu nói.

“Và bọn em muốn trả lại cho nó trước khi nó về đến nhà,” thành viên mới nhất của băng, nói thêm.

“Thế các trò trả xong rồi chứ?” Tiến sĩ Reeper hỏi với một nụ cười nham hiểm, nới tay véo tai Ringo ra chỉ một chút không hơn.

“Chúng em đang định trả lại,” Ringo biến báo, “thì nó đã đi vào căn nhà kia mất rồi ạ.” Nó chỉ vào cửa trước nhà chú Eric. “Vì thế bọn em định bấm chuông cửa để trả lại cho nó.”

Tiến sĩ Reeper buông tai Ringo ra đột ngột đến nỗi Ringo ngã phịch xuống đất.

“Trò ấy đã đi vào trong đó à?” Tiến sĩ Reeper gắt hỏi chúng trong khi Ringo loạng choạng đứng lên.

“Vâng ạ,” Cả bọn đồng loạt gật đầu.

“Thế thì tại sao mấy thằng nhóc các trò,” Tiến sĩ Reeper chậm rãi nói, “không đưa tôi hộp thức ăn trưa của George và tôi sẽ trả lại cho trò ấy.” Thầy thò tay vào túi lục lọi một hồi rồi lôi ra một đồng năm bảng nhàu nát và ve vẩy nó trước mũi chúng.

“Đứa nào cầm cái hộp?” Ringo hỏi.

“Không phải tao,” Chó Đua đáp ngay.

“Tao cũng không,” Xe Tăng lẩm bẩm.

“Thế thì chắc là mày rồi,” Ringo nói, chỉ vào Mặt Mụn.

“Ringo, tao không... không có... chẳng có...” Mặt Mụn giờ hốt hoảng thấy rõ.

“Được lắm,” Tiến sĩ Reeper nói, trừng mắt nhìn bốn đứa. Thầy đút tờ tiền lại vào túi. “Nếu vậy thì, các trò nên xéo mau đi. Có nghe ta nói không? Xéo!”

Khi lũ trẻ – không cần đợi bảo đến lần thứ hai – đã chạy mất, Tiến sĩ Reeper đứng lại trên phố, mỉm cười một mình. Đó chẳng phải là một cảnh tượng dễ chịu gì. Sau khi xem xét cẩn thận để chắc chắn là không có ai qua lại, thầy bước tới cửa sổ đằng trước nhà chú Eric và nheo mắt nhìn qua. Rèm cửa đã được kéo lại nên thầy chỉ có thể nhìn qua một khe hở nhỏ. Thầy không thấy gì ngoài hai bóng người tối sẫm, hình thù kỳ dị có vẻ như đang đứng trước một ô cửa gì đó trong nhà.

“Thú vị thật,” thầy lẩm bẩm một mình. “Rất, rất thú vị.”

Bất thình lình, nhiệt độ ngoài phố bỗng giảm hẳn xuống. Trong một khắc, tựa như có một luồng gió Bắc Cực vừa thổi qua con phố. Kỳ lạ hơn, luồng gió cắt da cắt thịt ấy hình như đang thổi ra từ bên dưới cửa trước nhà Eric, nhưng khi Tiến sĩ Reeper cúi xuống xem cho kỹ thì nó ngừng lịm. Khi thầy quay lại để nhìn qua cửa sổ thì hai bóng người nọ đã biến mất, và không còn ô cửa nào trong nhà nữa.

Tiến sĩ Reeper gật gù. “A, hơi lạnh của khoảng không vũ trụ – ta mọng được cảm thấy nó làm sao,” thầy thì thào, xoa xoa hai tay vào nhau. “Cuối cùng thì Eric, ta cũng đã tìm thấy mi! Ta biết một ngay kia mi sẽ quay trở lại mà.”

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn là Whippet, một giống chó chân dài, mình gầy, đầu nhọn , thường dùng làm chó săn hoặc chạy đua.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.