Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Bảy

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau chính là ngày diễn ra cuộc thi khoa học lớn ở trường. George rời nhà thật sớm. Nó chào tạm biệt chú lợn của mình, hôn mẹ, bỏ cuốn sách về hố đen của chú Eric vào cặp và lỉnh ra khỏi cửa, tay vẫn còn cầm miếng bánh ăn sáng. Bố nó đã đề nghị là ông sẽ đèo nó đến trường trên chiếc xe đạp thiết-kế-cho-hai-người, nhưng George chỉ hét váng “Không cần đâu bố,” và biến đi luôn, mặc cho bố mẹ nó cảm thấy như một trận lốc nhỏ vừa quét qua ngôi nhà của họ.

George cắm đầu chạy, và khi đến chỗ ngã tư chính, nó ngoái nhìn lại để xem là bố hay mẹ nó có đang đứng ở cửa trước vẫy tay theo hay không. Khi thấy không ai đứng đó, nó liền rẽ trái ở góc đường thay vì rẽ phải, hướng thường lệ nó vẫn rẽ để đến trường. Nó biết mình không có nhiều thời gian, vì thế nó cố nhanh hết sức có thể. Lúc nó chạy, những ý nghĩ lộn xộn tràn túa qua đầu.

Nó nghĩ đến chú Eric, giờ này có lẽ đã bị nuốtn bởi cái hố đen vĩ đại tối ngòm đầy hăm dọa kia, sức mạnh khủng khiếp nhất trong toàn Vũ Trụ. Nó nghĩ đến Cosmos, băn khoăn không biết liệu nó có thể tìm thấy chiếc máy tính thông minh ở nơi mình đang đến hay không. Nó nghĩ đến Annie, lát nữa thôi nó sẽ gặp con bé ở cuộc thi khoa học. Liệu con bé có tin không khi nó bảo rằng bố con bé đã bị một gã đồng nghiệp cũ xấu xa lừa cho làm một chuyến du hành vào vũ trụ để rồi rơi vào nguy hiểm chết người?

Giờ thì George đã hiểu vì sao Annie lại kể những câu chuyện kỳ lạ đến thế - sau những điều kỳ diệu của Vũ Trụ, cuộc sống dưới trái đất này quả là có vẻ chán ngắt. Giờ nó không tài nào tưởng tượng ra cuộc đời mà lại không có Annie hay Cosmos hay chú Eric nữa. Hay đúng ra là nó có thể, nhưng nó không muốn. Nó phải cứu chú Eric, nó phải làm cho được!

George không biết và cũng không hiểu nổi tại sao Tiến sĩ Reeper lại muốn ném chú Eric vào một cái hố đen và đánh xoáy chiếc máy tính thông minh của chú. Nhưng nó thừa đoán được là Tiến sĩ Reeper, cho dù có đang âm mưu chuyện gì đi chăng nữa, cũng không phải vì lợi ích của nhân loại, của khoa học, của chú Eric hay là bất kỳ người nào khác. Bất kể mục đích của Tiến sĩ Reeper là gì, George cũng dám chắc nó hết sức xấu xa.

Một ý nghĩ khác vụt qua đầu George trong khi chạy về phía nhà Tiến sĩ Reeper là cuộc thi khoa học chiều muộn ngày hôm đó. Nếu nó thắng cuộc thi nhờ một bài thuyết trình thật hay về hệ Mặt Trời thì ngay cả bố cũng không thể cấm nó có chiếc máy tính trong nhà. Vấn đề là cái kế hoạch khôn ngoan mà George bày ra để cứu chú Eric đang bị hố đen kia nuốt chửng đồng nghĩa với việc nó sẽ không thực sự có mặt ở cuộc thi. Tức là nó không còn hy vọng gì thắng cuộc cả. Bỏ ý tưởng dự thi đối với George không phải là một ý nghĩ dễ dàng gì, nhưng nó biết nó không được lựa chọn nếu muốn đưa được chú Eric trở về. Không còn cách nào khác cả.

George đã đến nhà số 42 phố Đại Ngàn và phải mất một lúc để lấy lại hơi. Nó vừa lặng lẽ thở hổn hển vừa quan sát ngôi nhà trước mặt mình. Lối đi dẫn qua mấy cái cổng xiêu vẹo đến một tòa nhà đồ sộ cũ kỹ với những cái tháp nom kỳ lạ nhô ra trên mái.

George rón rén men theo lối đi đến tòa nhà và nhòm vào qua một ô cửa sổ to tướng. Qua tấm kính bẩn thỉu nó nhìn thấy một gian phòng chất đầy đồ đạc phủ đầy vải đã ố vàng và mạng nhện thõng xuống từ trần nhà. Nhón bước lần đường qua một bụi gai rậm rạp, nó kiễng chân đi đến dãy cửa sổ tiếp theo. Một ô cửa hơi mở hé ở bên dưới. Khi nhòm vào, George thấy một cảnh tượng quen thuộc.

Ở giữa một đống hỗn độn nào ống dẫn, dây dợ, và các ống nghiệm dài bằng thủy tinh chứa đầy những thứ chất lỏng xanh đỏ là Tiến sĩ Reeper, lưng quay về phía nó, đứng trước một màn hình máy tính đang rực rỡ ánh sáng xanh. Ngay cả từ đằng sau George cũng có thể đoán là Tiến sĩ Reeper không hài lòng chút nào. Nó ngắm lúc ông thầy của mình gõ bàn phím chiếc máy tính loạn xạ, dùng cả mười ngón tay một lúc, như thể đang phải biểu diễn một bản độc tấu dương cầm quá khó vậy. Cửa sổ mở vừa đủ rộng để George nghe được thầy đang nói gì.

“Thấy chưa!” Tiến sĩ Reeper gào lên với cái màn hình. “Ta có thể làm thế này cả ngày! Thể nào rồi cuối cùng ta cũng sẽ tìm thấy phím bấm bí mật đó, mi cứ đợi mà xem! Và khi đã tìm thấy rồi thì mi sẽ phải đưa ta vào Vũ Trụ! Mi sẽ phải làm vậy!”

“Từ chối,” Cosmos đáp lại. “Bạn đã nhập một lệnh không chính xác. Tôi không thể xử lý lệnh này.”

Tiến sĩ Reeper gõ thử mấy phím khác.

“Lỗi,” Cosmos thông báo. “Lỗi số hai-chín-ba.”

“Grừừừừừ!” Tiến sĩ Reeper gầm lên. “Ta sẽ bẻ khóa mi, Cosmos. Ta sẽ làm được!” Đúng lúc đó điện thoại của thầy reo vang. Thầy chộp lấy chiếc điện thoại. “Gì?” thầy quát vào ống nói. “Ahhh,” thầy nói tiếp, giọng lịch sự hơn. “Xin chào – anh đã nhận được tin nhắn của tôi rồi chứ?” Thầy ho sù sụ vẻ rất kịch. “Hôm nay tôi thấy không được khỏe lắm... Không, chỉ cảm một chút thôi... Tôi e là tôi phải xin nghỉ hôm nay... Thật là ngại về cuộc thi khoa học...” Thầy lại ho mấy tiếng nữa. “Xin lỗi! Phải đi đây – tôi thấy yếu lắm. Chààào!” Thầy dập mạnh máy xuống và lại quay sang Cosmos. “Thấy chưa, đồ máy tính ranh!” thầy vừa xoa tay vào nhau vừa nói. “Giờ thì ta đã có cả ngày rồi.”

“Tôi không hoạt động cho bất kỳ ai không là thành viên của Hội cả,” Cosmos dũng cảm đáp lại.

“Ha-ha-ha-ha!” Tiến sĩ Reeper phá lên cười như hóa dại. “Vậy là cái hội cổ lỗ sĩ ấy vẫn còn tồn tại cơ à, hả? Cái lũ lăng xăng ngu đần ấy nghĩ chúng có thể cứu hành này cùng nhân loại hay sao! Một lũ ngốc,” thầy nói tiếp, “Lẽ ra chúng phải tự cứu lấy chính mình khi vẫn còn thời gian. Đó chính là ý định của ta. Quên nhân loại đi! Nhân loại không đáng được cứu.” Thầy nhổ xuống sàn. “Nhìn xem chúng đã làm gì với hành tinh xinh đẹp này đây. Ta sẽ bắt đầu lại từ đầu ở nơi nào đó khác, với một dạng sống khác. Mấy thằng nhóc ngu ngốc đó cứ tưởng ta sẽ đưa chúng theo. Nhưng không đâu! Ha-ha-ha-ha! Ta sẽ để mặc chúng lại đây cho tàn đời, cũng như toàn bộ giống người vậy sẽ là con người duy nhất còn lại trong Vũ Trụ, ta và dạng sống mới của ta, sẽ nhất nhất vâng theo mọi lời của ta. Ta chỉ cần thoát ra được ngoài kia, ra ngoài không gian. Mi, Cosmos, sẽ phải giúp ta.”

“Từ chối,” Cosmos trả lời. “Tôi từ chối hoạt động cho một người không phải là Hội viên.”

“Ta cũng đã từng là hội viên,” Tiến sĩ Reeper tuyên bố.

“Tư cách hội viên của ông đã bị hủy bỏ,” Cosmos kiên quyết đáp. “Sau khi ông…”

“Rồi, rồi, rồi,” Tiến sĩ Reeper vội nói. “Không cần nhắc đến chuyện đó nữa. Đừng khơi lại những kỷ niệm đáng buồn đó nữa, Cosmos. Chắc cũng đã đên lúc tha thứ và xí xóa rồi chứ nhỉ?” Thầy nói bằng một giọng ghê rợn, ngọt như đường.

“Từ chối,” Cosmos trả lời, khiến cho Tiến sĩ Reeper nổi cơn thịnh nộ đứng bật dậy và lại vươn cả hai bàn tay gõ rào rạo lên bàn phím.

“Ui da,” Cosmos kêu lên, từ bàn phím của nó bắn ra mấy tia lửa rực sáng.

George không chịu nổi phải đứng nhìn lâu hơn nữa. Mặc dù rất muốn xông vào và ngăn không cho Tiến sĩ Reeper làm hại Cosmos tội nghiệp thêm nữa, nó biết điều tối hệ trọng là phải kéo ông thầy ra khỏi nhà và xa hẳn chiếc máy tính thông minh càng sớm càng tốt. Để làm được việc đó, George phải đến trường.

Nó chạy ngược trở lại cho tới khi đến được cổng trường. Những chiếc xe buýt lớn đỗ ở con đường bên ngoài, hàng đoàn học sinh mặc đồng phục đủ màu sắc đang lũ lượt trèo ra khỏi xe. Đây chính là lũ học sinh khác ở các trường gần đó, đến để tham dự cuộc thi khoa học. George chen qua đám đông, luông miệng, “Xin lỗi, cho mình đi nhờ, xin lỗi, cho mình đi nhờ.” Nó cần phải tìm một người.

“George!” Nó nghe được tên mình, liền nhìn quanh nhưng không thể thấy người đang gọi ở đâu. Rồi nó cũng nhận ra con bé – dáng người nhỏ thó trong bộ đồng phục xanh tím than, đang nhảy tưng tưng và vẫy nó. Nó vội len đến chỗ con bé nhanh hết cỡ. “Annie,” nó nói khi đến được chỗ con bé. “Thấy cậu tớ mừng quá! Đi nào, bọn mình không được để phí một phút nào đâu.”

“Chuyện gì thế?” Annie nhăn mũi hỏi. “Bài thuyết trình của cậu có gì không ổn à?”

“Bạn trai của em đấy à” Một học sinh lớn hơn nhiều, cũng mặc bộ đồng phục giống của Annie, ngắt ngang lời chúng.

“Ôi, đi đi,” Annie quát cậu học sinh lớn. “Đi mà nói những câu ngu ngốc với người khác ấy.” George nín thở sợ hãi, chờ đợi xem cậu học sinh lớn sẽ làm gì. Nhưng cậu ta chỉ ngoan ngoãn quay đi và biến mất trong đám đông.

“Cậu đã ở đâu vậy?” George hỏi Annie.

“Tớ đã bảo cậu rồi mà,” Annie nói. “Tớ ở nhà bà ngoại. Mẹ chở tớ về trường nên tớ vẫn chưa cả qua nhà. Làm sao thế, George? Chuyện gì vậy?”

“ Annie,” George nghiêm nghị nói, “tớ có một chuyện rất khủng khiếp phải báo cho cậu biết.” Nhưng nó không kịp nói. Một giáo viên đã tuýt một tiếng còi thật to, buộc tất cả phải im lặng.

“Được rồi!” thầy giáo vừa thổi còi nói. “Tôi muốn tất cả các em xếp thành hàng theo nhóm của trường mình để chuẩn bị vào hội trường lớn, nơi cuộc thi khoa học sẽ được bắt đầu. Em” – thầy chỉ vào George trong bộ đồng phục xanh là cây sẫm, giữa những đứa mặc đồ xanh tím than khác - “đang ở sai trường đấy! Làm ơn đi tìm nhóm của mình trước khi em làm loạn hết cả lên đi!”

“Đợi tớ ở ngoài hội trường nhé!” George rít lên bảo Annie. “Quan trọng lắm đấy! Tớ cần cậu giúp!” Nói đoạn nó bỏ con bé đứng đó và hòa vào nhóm của trường mình. Nó rảo bước về phía hội trường, vừa tìm một người – hay đúng hơn là một vài người – khác. Khi nó nhìn thấy chúng – Ringo và băng chiến hữu của thằng này, đang đứng vơ vẩn ngoài hành lang – George biết ngay mình phải làm gì. Nó túm lấy một thầy giáo ở gần nhất và bắt đầu nói thật to.

“Thưa thầy!” nó hét lên. “Thưa thầy!”

“Chuyện gì thế, George?” thầy giáo hỏi, vừa lùi lại một tí vì cái âm lượng bất thình lình của giọng nó.

“Thưa thầy!” George lại hét lên, cho chắc là tất cả mọi người xung quanh đã dừng cả lại và đang lắng nghe nó nói. “Em cần đổi đề tài thuyết trình ạ!”

“Thầy không dám chắc có thể làm thế được không,” thầy giáo nói. “Và phiền em đừng có hét lên đi nào?”

“Nhưng em phải đổi!” George gào lên. “Em có đầu đề mới rồi ạ!”

“Đầu đề là gì?” thầy giáo hỏi, bây giờ đã thấy lo lo không biết cậu học sinh này có nhiệt tình quá hóa dở người chăng.

“Đầu đề là Cosmos, chiếc máy tính thông minh nhất thế giới, và cách hoạt động của nó ạ.”

“À, ra vậy,” thầy giáo vừa nói vừa nghĩ George rõ ràng điên mất rồi. “Thầy sẽ hỏi ban giám khảo xem họ nghĩ sao.”

“Ôi, may quá, cảm ơn thầy ạ!” George hét lên còn to hơn cả lúc trước. “Thầy có nghe được toàn bộ đầu đề không ạ? Là Cosmos, chiếc máy tính thông minh nhất thế giới, và cách hoạt động của nó.”

“Cảm ơn em, George,” thầy giáo khẽ nói. “Thầy sẽ cố giúp em.”

Khi ông thầy vừa quay đi vừa thở dài thườn thượt, George nhận thấy Ringo đã lôi chiếc điện thoại di động của nó ra và đang gọi cho ai đó. Giờ thì nó chỉ còn việc ngồi đợi thôi.

George đứng cạnh cửa vào hội trường, nhìn từng hàng dài học sinh đi qua trước mặt mình. Nó không phải đợi lâu, vì chẳng mấy chốc, Tiến sĩ Reeper, tưởng đứt cả hơi và run lên vì phấn khích, lao tới chỗ nó.

“George!” thầy la lên, đưa bàn tay đầy sẹo lên vuốt tóc.

“Em xong chưa? Đổi đề tài thuyết trình của em ấy mà?”

“Chắc là rồi ạ,” George đáp.

“Thầy sẽ kiểm tra hộ em,” Tiến sĩ Reeper nói. “Đừng lo gì cả, em cứ tiến lên rồi thuyết trình về Cosmos và cách hoạt động của nó thôi, và thầy sẽ đảm bảo ban giám khảo chấp nhận thay đổi của em. Một chủ đề thuyết trình rất hay, George ạ. Tuyệt vời!”

Đúng lúc đó thì thầy hiệu trưởng đi qua. “Reeper đấy à?” thầy ngạc nhiên hỏi. “Tôi nghe bảo hôm nay anh nghỉ ốm kia mà.”

“Tôi thấy khá hơn rất nhiều rồi,” Tiến sĩ Reeper quả quyết nói. “Và rất trông đợi cuộc thi bắt đầu.”

“Thế mới đúng tinh thần chứ!” thầy hiệu trưởng nói. “Tôi rất mừng anh đã đến, Reeper ạ! Một vị giám khảo không đến dự được, nên anh đúng là người thay thế phù hợp

“Ôi không không không không không không không không,” Tiến sĩ Reeper rối rít nói. “Chắc ông phải tìm được ai đó giỏi hơn nhiều chứ.”

“Vớ vẩn!” thầy hiệu trưởng bảo. “Anh đúng là ứng cử viên mà! Đi nào, Reeper, anh cứ ngồi với tôi.”

Mặt nhăn như bị, Reeper không còn cách nào khác đành phải đi theo thầy hiệu trưởng và ngồi cạnh thầy ở phía trước hội trường.

George đứng đợi cạnh cửa cho đến khi nó lại nhìn thấy Annie đang đi về phía nó giữa một hàng học sinh mặc đồng phục xanh tím than. Khi con bé đi qua, nó túm lấy tay áo của con bé và kéo con bé ra khỏi dòng thác học sinh đang lũ lượt kéo vào hội trường.

“Bọn mình phải đi thôi!” nó thì thầm vào tai con bé. “Ngay bây giờ!”

“Đi đầu?” Annie hỏi. “Bọn mình phải đi đâu?”

“Bố cậu đã bị rơi vào một hố đen!” George nói. “Đi theo tớ - bọn mình phải cứu bố cậu ngay…”

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.