Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Chín

❊ ❊ ❊

Một lần nữa, tất cả lại trở nên tối đen. Tia sáng nhỏ rực rỡ chiếu thẳng từ màn hình của Cosmos ra đến giữa phòng, lơ lửng ở đó một lát, rồi bắt đầu vẽ nên một hình thù. Chỉ có điều lần này nó không tạo ra một ô cửa sổ từ hư không nữa. Nó vẽ một thứ gì khác. Tia sáng vẽ một đường thẳng từ sàn nhà lên, rồi rẽ sáng trái, vẽ tiếp một đường thẳng khác rồi lại hạ xuống sàn.

“A, nhìn kìa!” George reo lên, giờ nó đã nhìn ra được đó là cái gì. “Cosmos đã vẽ ra một cánh cửa!”

“Tôi đâu chỉ có vẽ nên nó,” Cosmos gắt. “Tôi giỏi hơn cậu tưởng nhiều. Tôi đã tạo ra cho cậu một ngưỡng cửa – nó là một lối ra. Nó dẫn tới...”

“Suỵt, Cosmos!” Annie nói. Con bé đã đội lại chiếc mũ vũ trụ lên và đang nói qua máy phát gắn bên trong đó. Cái máy khiến cho con bé có cái giọng kỳ lạ đã dọa Ringo và đồng bọn của thằng này chết khiếp. “Để George tự mở nó ra đi.”

Đến lúc này thì George đã loay hoay chui được vào bộ đồ cồng kềnh, nặng nề màu trắng và chiếc mũ vũ trụ bằng kính mà Annie ném cho nó. Gắn vào phía sau lưng là một cái bình nhỏ, truyền dưỡng khí qua một cái ống vào trong mũ để nó có thể thở được bình thường. Nó đi đôi ủng vũ trụ to tướng vào và đeo đôi găng tay mà Annie đã tung cho, rồi bước lên trước và rụt rẽ khẽ đẩy cánh cửa một cái. Cánh cửa bật mở, để lộ một khoảng trống khổng lồ chi chít hàng trăm những đốm sáng nhỏ xíu, mà té ra chính là những ngôi sao. Đặc biệt một ngôi sao trong số đó to và sáng hơn hẳn các ngôi sao khác.

“Wao!” George kêu lên, cũng nói qua bộ truyền phát âm của riêng mình. Khi xem Sự Ra Đời và Cái Chết của Một Ngôi Sao, nó đã được chứng kiến mọi sự kiện trong không gian qua một ô cửa sổ. Nhưng lần này thì dường như không có gì chắn giữa nó và khoảng không vũ trụ cả. Nom như thể nó chỉ cần bước qua ngưỡng cửa là đã ở đó rồi. Nhưng ở đâu? Nếu nó bước cái bước nhỏ đó xong, thì nó sẽ ở đâu?

“Ở đâu...? Cái gì....? Làm sao...?” George ngơ ngác hỏi.

“Có thấy ngôi sao sáng ở đằng kia không, ngôi sao sáng nhất trong tất cả các ngôi sao sáng cậu nhìn thấy ấy?” George nghe thấy tiếng của Cosmos trả lời. “Đó chính là Mặt Trời. Mặt Trời của chúng ta đấy. Nhìn từ đây trông nó nhỏ hơn so với khi cậu nhìn thấy nó trên bầu trời. Cánh cửa này dẫn đến một nơi trong hệ Mặt Trời, cách xa Mặt Trời hơn Trái Đất nhiều. Có một sao chổi lớn đang bay tới – đó là lý do tại sao tớ lại chọn vị trí này cho cậu. Lát nữa thôi cậu sẽ nhìn thấy nó. Nhớ lùi xa cửa đấy.”

George bước lui lại một bước. Nhưng Annie, vốn đang đứng ngay cạnh nó, lại túm lấy bộ đồ vũ trụ của nó và kéo nó tới trước.

“Xin hãy lùi xa cửa, một sao chổi đang lại gần,” Cosmos nói, như thể nó đang báo sắp có tàu vào ga vậy. “Xin không đứng quá gần mép cửa – sao chổi này bay với vận tốc rất lớn.”

Annie thúc vào người George và đưa chân ra chỉ vào ngưỡng cửa.

“Xin hãy lùi xa cửa,” Cosmos nhắc lại.

“Khi nào tớ đếm đến ba...” Annie nói. Con bé giơ lên ba ngón tay. Ngoài cửa, George nhìn thấy một tảng thiên thạch lớn đang lao về phía chúng, lớn hơn tảng thiên thạch bé xíu đã đập vào cửa sổ hôm trước rất nhiều.

“Sao chổi này sẽ không dừng lại đâu,” Cosmos nói tiếp. “Nó sẽ xuyên thẳng qua hệ Mặt Trời của chúng ta.”

Annie gập một ngón tay xuống để cho George biết là nó đã đếm đến “hai”. Tảng thiên thạch màu trắng xám đang tiến lại gần hơn.

“Khoảng thời gian cho cuộc hành trình của sao chổi này là khoảng một trăm tám mươi tư năm,” Cosmos nói. “Nó sẽ ghé thăm sao Thổ, sao Mộc, sao Hỏa, Trái Đất và Mặt Trời. Khi quay trở lại nó cũng sẽ ghé thăm cả sao Hải Vương và sao Diêm Vương, giờ không còn được coi là một hành tinh nữa.”

“Cosmos tuyệt vời của tôi ơi, khi chúng tôi đã cưỡi trên sao chổi ở ngoài kia, cậu làm ơn tăng tốc lên được không? Nếu không thì chúng tôi sẽ mất hàng tháng mới ngắm được hết các hành tinh mất!” Không đợi Cosmos trả lời, Annie hét lên, “Một!” rồi túm lấy tay George và kéo nó qua ngưỡng cửa.

Điều cuối cùng hai đứa nghe thấy là giọng của Cosmos, đang hét gọi như từ cách xa hàng triệu dặm, “Đừng nhảy! Không an toàn đâu! Quay lại đi-i-i-i-i!”

Và rồi tất cả im lặng như tờ.

–––––––––––

SAO DIÊM VƯƠNG

- Trước tháng Tám năm 2006, được biết trong hệ Mặt Trời có chín hành tinh xoay quanh Mặt Trời: sao Thủy, sao Kim, Trái Đất, sao Hỏa, sao Thổ, sao Mộc, sao Thiên Vương, sao Hải Vương, và sao Diêm Vương. Tất nhiên, chín thiên thể này vẫn tồn tại, và hoàn toàn y hệt như trước, nhưng vào tháng Tám năm 2006. Hiệp hội Thiên văn Quốc tế đã quyết định không gọi sao Diêm Vương là một hành tinh nữa. Giờ nó được gọi là một hành tinh lùn.

- Điều này là do có sự thay đổi trong định nghĩa thế nào là một hành tinh. Giờ đây, một vật thể trong vũ trụ phải đáp ứng được ba điều kiện thì mới có thể được gọi là một hành tinh:

1, Nó phải xoay quanh Mặt Trời.

2, Nó phải đủ lớn để lực hấp dẫn biến nó thành hình cầu, và giữ nguyên hình dạng đó.

3, Khi xoay quanh Mặt Trời, lực hấp dẫn của nó phải hút được hầu hết những gì gần xung quanh trong không gian, để đường đi được thông suốt.

- Căn cứ vào định nghĩa mới này, sao Diêm Vương không còn là một hành tinh nữa. Nó có xoay theo quỹ đạo xung quanh Mặt Trời không? Có. Nó có hầu như hình cầu, và sẽ ở nguyên hình dạng đó không? Có. Nó hút quang đường đi quanh Mặt Trời của mình không? Không: quanh đường quỹ đạo của nó có rất nhiều thiên thạch. Bởi vì không đáp ứng được điều kiện thứ ba này, sao Diêm Vương đã bị giáng cấp từ một hành tinh xuống thành một hành tinh lùn.

- Tám hành tinh còn lại đáp ứng được cả ba quy luật và vì vậy vẫn là các hành tinh.

- Với các hành tinh và các ngôi sao khác không phải là Mặt Trời, Hiệp hội Thiên văn Quốc tế đã nhất trí đưa ra thêm một yêu cầu nữa: vật thể đó không nên quá to để có nguy cơ tự nó trở thành một ngôi sao trong quá trình tiến hóa sau này.

- Các hành tinh quanh những ngôi sao không phải Mặt Trời được gọi là ngoại hành tinh. Cho tới nay, chúng ta đã phát hiện được 240 ngoại hành tinh. Phần lớn các ngoại hành tinh đều cực lớn – lớn hơn Trái Đất rất nhiều.

- Tháng Mười hai năm 2006, một vệ tinh mang tên Corot đã được phóng vào không gian. Khả năng của những máy dò mà Corot được trang bị cho phép khám phá ra các ngoại hành tinh nhỏ hơn trước rất nhiều, chỉ gấp khoảng hai lần kích cỡ Trái Đất. Một hành tinh như vậy đã được phát hiện năm 2007, nhờ vào các thiết bị khác. Nó được đặt tên là Gliense 581c.

–––––––––––

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.