Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Trở lại trường George, đám học sinh trong hội trường đang bắt đầu tỏ ra chán và sốt ruột. Chúng nhổm lên nhổm xuống trên ghế, thì thầm nói chuyện và cười khúc khích trong khi những thí sinh mặt mũi nghiêm trang hồi hộp, đến từ các trường khác, đang cố gắng để chúng phải chú ý. Tuy nhiên, không ai lại có vẻ bị kích động hay bồn chồn bằng Tiến sĩ Reeper, đang ngồi ở hàng ghế trước cùng với thầy hiệu trưởng và các giám khảo khác.

“Trời ạ, anh Reeper. Ngồi yên đi nào,” thầy hiệu trưởng rít lên qua khóe môi. Thầy thấy rất bực mình vì Tiến sĩ Reeper lại cư xử đáng xấu hổ như vậy trước mặt các giáo viên và hiệu trưởng của những trường khác. Từ đầu đến giờ Reeper chưa thèm lắng nghe bất kỳ bài thuyết trình nào và cũng không thèm hỏi một câu nào. Thầy chỉ lin tục lo lắng kiểm tra thứ tự thí sinh trên tờ chương trình và vươn cổ ngó quanh hội trường sau lưng mình.

“Tôi sẽ đi xem trò George đã chuẩn bị bài thuyết trình đến đâu rồi,” Reeper thì thào với thầy hiệu trưởng.

“Anh không được!” thầy hiệu trưởng lắp bắp. “Không có anh, George cũng sẽ chẳng làm sao hết. Cố tỏ ra quan tâm một chút đi, được không? Anh đang làm xấu mặt cả trường đấy.”

Thí sinh trên sân khấu đang kết thúc bài thuyết trình về hóa thạch khủng long của mình. “Nên chính từ đó,” cậu ta vui vẻ kết luận với đám thính giả mệt phờ, “mà chúng ta biết được khủng long đã lần đầu tiên bước đi trên Trái Đất từ hai trăm ba mươi triệu năm trước.” Các giảo viên vỗ tay theo bổn phận cho xong chuyện trong khi cậu thí sinh trèo xuống khỏi sân khấu và đi về phía nhóm của trường mình.

Thầy hiệu trưởng đứng dậy. “Và bây giờ,” thầy tuyên bố, đọc từ tập giấy cầm trong tay, “là thí sinh cuối cùng của cuộc thi hôm nay, em George Greenby, đến từ chính trường này! Xin dành một tràng pháo tay cho George, với đề tài ngày hôm nay là...” Thầy hiệu trưởng ngừng bặt và xem lại tờ giấy của mình.

“Không, không, chính xác đấy,” Tiến sĩ Reeper cuống quít nói. Thầy đứng bật dậy. “Bài thuyết trình của George là về Cosmos, chiếc máy tính thông minh nhất trên thế giới, và cách hoạt động của nó. Hoan hô George!” thầy reo lên, nhưng không được ai hưởng ứng. Một quãng im lặng lê thê tiếp theo, trong khi ai nấy chờ đợi George xuất hiện. Khi mãi vẫn không thấy nó đâu, tiếng ồn trong phòng to hẳn lên bởi lũ học sinh, đoán biết cái triển vọng kết thúc ngày học sớm hơn dự liền xôn xao cả lên vì phấn khích.

Thầy hiệu trưởng liếc nhìn đồng hồ đeo tay. “Xin đợi trò ấy hai phút,” thầy nói với các vị giám khảo khác. “Nếu đến lúc đó mà trò ấy vẫn chưa có mặt, trò ấy sẽ bị loại, và chúng ta sẽ chuyển sang phần trao giải luôn.” Cũng như đám học sinh, thầy hiệu trưởng đang nghĩ sẽ thú vị biết bao nếu đươc về nhà sớm một hôm, nếu được vậy thầy có thể uống một tách trà, ăn một miếng bánh, nghỉ ngơi thư giãn mà không bị đứa học trò nghịch ngợm nào quấy rầy.

Đồng hồ vẫn tích tắc chạy, nhưng vẫn không thấy bóng dáng George đâu. Khi chỉ còn vài giây nữa là hết khoảng thời gian đã định, thầy hiệu trưởng quay sang ban giám khảo và đang định tuyên bố cuộc thi kết thúc thì bỗng có lộn xộn ở cuối hội trường thu hút sự chú ý của thầy. Hình như có một nhóm người vừa tiến vào hội trường – hai người lớn, một người ôm một chiếc máy tính xách tay, một cô bé tóc vàng và một cậu nhóc.

Chú nhóc chạy thẳng tới trước hội trường và hổn hển hỏi, “Thưa thầy, em vẫn còn kịp chứ ạ?”

“Còn, George ạ”, thầy hiệu trưởng nói, nhẹ người khi thấy cuối cùng nó vẫn đến. “Lên sân khấu đi. Chúc may mắn! Cả trường trông đợi vào em đấy!”

George trèo lên cái sân khấu rộng thênh thang và đứng ở chính giữa.

“Xin chào tất cả các bạn,” nó lí nhí nói. Đám đông trong hội trường lờ tịt nó đi và vẫn tiếp tục xô đẩy, lôi kéo và cấu véo nhau. “Xin chào, “ George thử lại lần nữa. Trong một thoáng nó thấy phát ốm vì hồi hộp và cứ đứng trơ ra đó thật là ngớ ngẩn. Nhưng rồi nó nhớ lại những gì chú Eric đã nói với nó trong xe trên đường đến đây, và nó thấy tự tin hơn. Nó liền vươn người đứng thẳng lên, giang rộng hai tay sang hai bên và hét thật lực, “Xin chào toàn thể trường Alderbash!”

Đám thính giả học sinh dưới sân khấu lặng ngắt đi vì kinh ngạc.

“Tôi nói,” George lại gào lên, “Xin chào toàn thể trường Alderbash!”

“Xin chào, George!” Cả phòng gào lên đáp lại.

“Các bạn ở đằng sau có nghe thấy tôi nói không!” George hỏi to. Đang đứng tựa lưng vào bức tường cuối hội trường, chú Eric liền giơ ngón tay cái lên với nó.

tôi, “ George tiếp tục, “là George Greenby. Và hôm nay tôi xin thuyết trình về chủ đề Chìa khóa bí mật dẫn tới vũ trụ của tôi. “

“Khôôôôông!” Tiến sĩ Reeper hét lên, nhảy bật ra khỏi ghế. “Nhầm rồi!”

“Suỵt! “ thầy hiệu trưởng tức giận nạt.

“Tôi đi đây! “ Tiến sĩ Reeper điên tiết nói. Thầy tìm cách lao ra khỏi hội trường, nhưng mới được nửa đường xuống lối đi ở giữa thì nhìn thấy chú Eric đang đứng ở cuối phòng. Chú Eric đưa tay lên khẽ vẫy, mỉm cười và vỗ vỗ vào Cosmos mà chú đang ôm dưới cánh tay. Mặt Reeper xanh mét đi, thầy rón rén quay lại chỗ ngồi của mình ở phía trước, một lần nữa lặng lẽ ngồi xuống. Vì vậy tôi nghĩa là tôi sẽ chia sẻ một vài điều tôi đã học được với các bạn. Bởi vì những điều đó liên quan tới việc chúng ta từ đâu tới – cái gì đã tạo nên chúng ta, cái gì đã tạo nên hành tinh của chúng ta, hệ Mặt Trời của chúng ta, dải Ngân Hà của chúng ta, Vũ Trụ của chúng ta – và nó cũng liên quan tới tương lai của chúng ta nữa. Chúng ta đang đi về đâu? Và chúng ta cần làm gì để tồn tại được trong những thế kỷ của tương lai?

“Tôi muốn nói với các bạn về những điều này bởi vì khoa học là hết sức quan trọng. Không có khoa học, chúng ta sẽ không thể hiểu được bất kỳ điều gì, và như vậy thì làm sao chúng ta có thể làm bất kỳ việc gì đúng hay đưa ra bất kỳ quyết định gì đúng được? Một số người nghĩa khoa học thật là nhàm chán, một số lại nghĩ nó thật nguy hiểm – và nếu chúng ta không say mê khoa học, học biết nó và vận dụng nó một cách đúng đắn, thì có lẽ đúng là nhàm chán và nguy hiểm thật. Nhưng nếu các bạn thử tìm hiểu nó, các bạn sẽ thấy nó vô cùng lôi cuốn và nó quan trọng đối với chúng ta cũng như tương lai của hành tinh chúng ta.”

Giờ thì ai nấy đều đang lắng nghe George. Khi nó ngừng lại, cả hội trường vẫn hoàn toàn im lặng.

Nó lại tiếp tục. “Hàng tỉ năm trước có những đám mây khí và bụi bay lơ lửng ngoài vũ trụ. Mới đầu những đám mây này nằm rải rác và tản mác khắp nơi, nhưng cùng với thời gian, lực hấp dẫn khiến chúng co nhỏ lại và trở nên dày đặc hơn…”

–––––––––––

TRÁI ĐẤT

- Trái Đất là hành tinh gần Mặt trời thứ ba.

- Diện tích: 316.954.764 dặm vuông (51065.600 km vuông).

- Đường kính tại đường xích đạo: 7.926 dặm (12.756 km).

- Khoảng cách trung bình đến Mặt Trời: 93 triệu dặm (149,6 triệu km)

- 70,8% bề mặt Trái Đất được bao phủ bởi nước ở dạng lỏng và phần còn lại được phân thành bảy châu lục, bao gồm : Châu Á (chiếm 29,5 % diện tích đất liền của Trái Đất), châu Phi (20,5 %), Bắc Mỹ (16,5 %), Nam Mỹ (12 %), Nam Cực (9 %), châu Âu (9 %) và Châu Úc (5%). Định nghĩa các châu lục này chủ yếu mang tính chất văn hóa bởi vì có những châu lục không bị dải nước nào chia cắt cả, như châu Á và châu Âu chẳng hạn. Về mặt địa lý, chí có bốn châu lục bị nước chia cắt, đó là: châu Á-Âu-Phi (chiếm 57% diện tích đất liền), châu Mỹ (28,5%), châu Nam Cực (9%) và châu Úc (5%). 0,5 % còn lại là các hòn đảo chủ yếu rải rác trong phạm vi châu Đại Dương ở giữa và Nam Thái Bình Dương.

- Một ngày trên Trái Đất được chia thành 24 giờ, nhưng thực chất Trái Đất mất 23 giờ, 56 phút và 4 giây để tự quay quanh mình. Như vậy là có 3 phút 56 giây bị lệch. Khoảng thời gian này sẽ được cộng dồn vào một vòng quay Trái Đất quanh quỹ đạo của nó.

- Một năm Trái Đất là khoảng thời gian Trái Đất cần để đi đủ một vòng quanh Mặt Trời. Khoảng thời gian này có thể sai khác đôi chút theo từng năm, nhưng trung bình là khoảng 365,25 ngày. Cho đến nay, Trái Đất là hành tinh duy nhất trong Vũ Trụ được biết là có sự sống.

–––––––––––

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.