Chú Eric cởi chiếc mũ vũ trụ ra và lắc lắc mình, như một chú chó vừa bơi xong vậy.
“Khá hơn rồi!” chú nói. Chú đưa mắt nhìn quanh. “Nhưng mình đang ở đâu thế này? Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Một cặp kính mắt có gọng thủy tinh màu vàng tuột khỏi mũi chú và chú ngắm chúng vẻ ngạc nhiên. “Cái này đâu phải của mình!” Chú đưa mắt nhìn Cosmos nhưng màn hình của Cosmos đã trống không và khói đen đang lững lờ bay lên từ bàn phím.
Annie nhao tới trước và ôm chầm lấy bố. “Bố!” con bé kêu lên. “Bố đã bị rơi vào một cái hố đen đấy! Và George đã phải cứu bố - cậu ấy thông minh lắm, bố ạ. Nhờ vào mấy tờ giấy bố để lại cậu ấy đã phát hiện ra rằng bố có thể thoát ra khỏi hố đen, nhưng trước tiên cậu ấy phải tìm được Cosmos đã – mà Cosmos thì lại bị một lão già khủng khiếp lấy cắp, lão ta…”
“Từ từ đã, Annie, từ từ đã!” chú Eric nói, có vẻ vẫn còn hơi choáng. “Ý con là bố đã ở trong một hố đen và lại thoát ra ư? Thế thì thật phi thường! Thế có nghĩa là bố đã đúng – tất ả những nghiên cứu và phát hiện của bố về hố đen đều đúng. Thông tin đi vào hố đen sẽ không bị mất đi vĩnh viễn – giờ bố biết chắc rồi! Thật là tuyệt diệu. Nào, nếu bố có thể thoát ra khỏi…”
“Anh Eric!” cô Susan cao giọng. Chú Eric giật nảy mình. “Ồ, Susan!” chú nói, vẻ hơi bẽn lẽn ngượng ngùng. Chú đưa cho cô cặp kính màu vàng. “Chắc là em không đem theo đôi kính dự phòng của anh phải không?” chú nói ra vẻ biết lỗi. “Hình như ra khỏi hố đen anh đã đeo kính của một ai khác thì phải.”
“Hai đứa bé này đã phải chạy khắp thành phố để tìm cách cứu anh đấy,” cô Susan nói, lục trong túi xách và lấy ra cặp kính thường ngày của chú Eric. “Chúng nó đã phải trốn học và George thì nhỡ mất cuộc thi khoa học mà nó rất muốn tham gia, tất cả chỉ vì anh. Em nghĩ ít ra anh cũng có thể nói cảm ơn chứ, nhất là cảm ơn George ấy. Nó đã tự mình khám phá ra tất cả đây, anh biết đấy – về Graham và hố đen và mọi thứ khác. Và đừng có đánh mất đôi này nữa đấy nhé!”
“Cảm ơn con, Annie,” chú Eric nói, khẽ vỗ vỗ đầu cô con gái và lại đeo cặp kính lên mũi, vẫn xệch xẹo như thường lệ. “Và cảm ơn cháu, George. Cháu đã rất can đảm, rất thông minh.”
“Có gì đâu ạ.” George ngượng nghịu nhìn xuống chân. “Thật ra đâu phải cháu – tất cả là nhờ Cosmos đấy ạ.”
“Không phải vậy,” chú Eric nói. “Không có cháu thì Cosmos đã không đưa được chú về - bằng không thì chú đã ở đây từ trước rồi chứ, đúng không?”
“Chắc vậy ạ,” George nói, có phần hơi vụng về. “Cosmos ổn chứ ạ?” Chiếc máy tính thông minh vẫn đang nằm im lìm, màn hình tối đen.
Chú Eric gỡ tay Annie ra và đi về phía Cosmos. “Cái máy tội nghiệp,” chú nói, rút dây cắm chiếc máy tính ra, gập lại và cặp nó vào dưới cánh tay. “Chú đoán là nó cần được nghỉ một lát. Giờ chú nên về nhà ngay và ghi chép lại những khám phá mới của chú. Chú phải cho tất cả các nhà khoa học khác biết ngay là chú đã hiện ra điều đáng ngạc nhiên nhất.”
Cô Susan ho lớn tiếng và đưa mắt lườm chú.
Chú Eric bối rối nhìn cô. “Gì?” chú thì thào hỏi.
“George!” cô thì thào đáp.
“A, tất nhiên rồi!” chú Eric nói to, đập tay lên trán. Chú quay sang George. “Chú rất xin lỗi! Ý chú định nói là trước hết chú nghĩ chúng ta nên quay về trường cháu và xem cháu có còn đủ thời gian để tham dự cuộc thi khoa học không. Đúng không em?” chú hỏi cô Susan, và cô liền mỉm cười gật đầu.
“Nhưng cháu không biết là…” George phản đối.
“Chú cháu mình có thể xem qua bài thuyết trình của cháu trên đường đi,” chú Eric cả quuyết nói. Chú bắt đầu loảng xoảng bước về phía cửa ra vào, vẫn nguyên bộ đồ vũ trụ. “Đi thôi nào.” Chú quay lại thì thấy chẳng có ai đi theo cả.
“Gì nữa đây?” chú nhướn mày hỏi.
“Bố!” Annie nói bằng giọng cáu kỉnh. “Bố không định đến trường George trong bộ quần áo này đấy chứ?”
“Bố không nghĩ sẽ có ai để ý đâu,” chú Eric đáp lại. “Nhung nếu con cứ khăng khăng thì…” Chú cởi bộ đồ vũ trụ ra, để lộ bộ quần áo bình thường mặc bên trong, rồi vò cho tóc rối bù lên. “Mà chúng ta đang ở đâu vậy ? Chú không nhận ra chỗ này.”
“Đây, Eric ạ,” cô Susan nói, “chính là nhà của Graham Reeper đấy. Chính Graham đã viết cho anh lá thư đó để dụ anh ra ngoài vũ trụ, và khi anh đang ở đó, hắn lấy cắp Cosmos, nghĩ rằng như thế có nghĩa anh không bao giờ quay trở về được nữa.”
“Không!” chú Eric há hốc miệng. “Graham đã cố ý làm vậy sao? Hắn đã lấy cắp Cosmos ư?”
“Em đã bảo anh là hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho anh mà.”
“Ôi trời ơi,” chú Eric rầu rầu nói, loay hoay cố tháo đôi ủng vũ trụ. “Thật là một cái tin đáng buồn.”
“Ờ, chú Eric ơi,” George chen vào, “chú với thầy Greeper có chuyện gì thế ạ? Ý cháu là, sao thầy ấy lại muốn cho chú bị một cái hố đen nuốt chửng? Và tại sao thầy ấy lại không bao giờ tha thứ cho chú“Ôi, George,” chú Eric nói, rũ văng đôi ủng vũ trụ ra, “chuyện dài lắm. Cháu biết là chú và Graham đã từng làm việc với nhau chứ? Chú thò tay vào túi trong của chiếc áo khoác để lấy ví. Từ trong ví chú lấy ra một tấm ảnh nhàu nát và đưa cho George. Trong bức ảnh George nhìn thấy hai thanh niên, đứng giữa họ là một người già hơn với bộ râu dài trắng muốt. Cả hai chàng thanh niên đều mặc áo choàng đen với mũ trùm trắng lót lông, và ba người đều đang cười toe toét trước ống kính. Anh chàng đứng bên phải có mái tóc dày sẫm màu và cặp kính gọng to dày cộp, mà ngay từ ngày xưa nó dã xệch xẹo rồi.
“Nhưng đây là chú mà!” George nói, vừa chỉ vào bức ảnh. Nó nhìn kỹ khuôn mặt của chàng thanh niên kia. Khuôn mặt nom quen thuộc kỳ lạ. “Còn người kia thì trông giống Greeper! Nhưng sao trông thầy ấy thân thiện và dễ mến thế, không kỳ quái và dễ sợ như bây giờ.”
“Graham,” chú Eric khẽ nói, “đã từng là bạn thân nhất của chú. Hồi đại học bọn chú cùng học vật lý với nhau, chính trường đại học trong thành phố này đây. Người đứng giữa bức ảnh chính là thầy của bọn chú – một nhà vũ trụ học thiên tài. Chính ông đã phát minh ra ý tưởng về Cosmos, còn Graham và chú thì cùng nhau xây dựng những nguyên mẫu đầu tiên. Bọn chú muốn một cỗ máy giúp bọn chú khám phá không gian, để mở rộng những hiểu biết của chúng ta về vũ trụ.
“Mới đầu, Graham và chú rất hợp nhau,” chú Eric kể tiếp, mắt nhìn xa xăm. “Nhưng một thời gian sau hắn trở nên xa lạ và lạnh lùng. Chú dần dần nhận ra hắn muốn Cosmos chỉ cho riêng mình hắn mà thôi. Hắn không muốn tìm kiếm tri thức để phục vụ cho nhân loại – hắn muốn sử dụng Cosmos để trở nên giàu có và quyền lực, nhờ lợi dụng những điều kỳ diệu trong vũ trụ vì tư lợi. Cháu phải hiểu,” chú nói thêm, “là ngày đó Cosmos rất khác bây giờ. Dạo ấy nó còn là một cái máy tính khổng lồ - to đến nỗi nó chiếm trọn cả một căn hầm. Thế nhưng nó chưa thông minh bằng nửa bây giờ. Dầu sao chăng nữa, một buổi tối khi Graham tưởng hắn chỉ có một mình thì bị chú bắt quả tang. Hắn định dùng Cosmos cho những âm mưu xấu xa của hắn. Chú có mặt ở đó và chú đã cố ngăn hắn lại và... thật là... khủng khiếp. sau đó thì tất cả phải thay đổi.” Chú Eric im bặt.
“Sau cái gì cơ ạ - sau cái chuyện khủng khiếp ấy ạ?” Annie hỏi.
Cô Susan gật đầu. “Đúng thế, con yêu ạ,” cô đáp. “Đừng hỏi bố thêm câu nào nữa. Bây giờ thì thế là đủ rồi.”