Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Tư

❊ ❊ ❊

Khi George bay qua khoảng không, nó chỉ kịp chộp lấy tay chú Eric. Chú Eric kéo nó lên tảng thiên thạch và để nó ngồi xuống bên cạnh chú. Đằng sau hai chú cháu, ô cửa dẫn về thư viện của chú Eric đã biến mất.

George, cháu có điên không thế?! Nếu chú không túm được tay cháu thì cháu có thể vĩnh viễn bị lạc trong vũ trụ rồi!” chú Eric nói, nghe giọng đã lại giận điên lên.

“Nhưng…” George nói.

Im lặng! Chú sẽ đưa cháu quay về! Ngay bây giờ!

Không!” George hét lên. “Chú phải nghe cháu! Chuyện này quan trọng thật đấy.

“Chuyện gì?” chú Eric hỏi, đột nhiên nhận ra có điều gì đó rất không ổn trong giọng nói của George. “Chuyện gì thế, George?”

“Chú phải quay về với cháu!” George lắp bắp. “Cháu rất rất xin lỗi, đây là lỗi của cháu hết nhưng cháu đã nói với thầy giáo ở trường về Cosmos – cháu đã nói với Tiến sĩ Reeper và rồi thầy ấy đã gửi cho chú lá thư về hành tinh mới!” Chú Eric chưa kịp nói gì thì George đã vội vàng nói tiếp, “Và sáng nay thầy ấy còn hỏi cháu xem chú đã biến mất chưa! Đúng thế đấy ạ! Đó là một cái bẫy, chú Eric! Thầy ấy định lập mưu bẫy chú đấy!”

“Greeper… Reeper!... Chú hiểu rồi!” chú Eric nói. “Té ra lá thư là của Graham gửi! Hắn lại tìm ra chú

“Graham ạ?” George kinh ngạc hỏi.

“Ờ, Graham Reeper,” chú Eric bình thản đáp. “Bọn chú vẫn thường gọi hắn là Grim[1].”

“Chú quen thầy ấy ạ?” Bên dưới chiếc mũ vũ trụ, George thở hổn hển vì sửng sốt.

“Ừ, chú có quen. Cách đây đã lâu lắm rồi, bọn chú làm việc cùng nhau. Nhưng rồi bọn chú đã cãi lộn, và vụ cãi lộn đã dẫn đến một tai nạn khủng khiếp, Reeper bị bỏng nặng, và sau đó hắn tách ra nghiên cứu riêng. Cuối cùng bọn chú đã chấm dứt tư cách Hội viên của hắn vì lo ngại không biết hắn có thể nghĩ ra những âm mưu gì. Nhưng cháu có biết trong lá thư đó hắn gửi cho chú gì không?”

“Có ạ,” George dài giọng, nhớ lại cái cách chú Eric đã vội vàng bỏ đi không một lời từ biệt như thế nào. “Chỉ là một hành tinh khác thôi mà.”

“Chỉ là một hành tinh khác ấy à? George, cháu đùa chắc! Hành tinh mà Graham báo cho chú là một hành tinh nơi con người có thể sống được! Chú đã đi tìm một hành tinh như thế suốt bao nhiêu năm và giờ thì nó đây rồi!” Chỉ về phía hai đốm sáng nhỏ trước mặt – một đốm lớn, sáng rực, đốm kia nhỏ hơn và không sáng bằng – chú nói thêm, “Nó ở ngay đây rồi! Đốm sáng lớn kia là một ngôi sao, và đốm nhỏ hơn chính là hành tinh ta đang nhắm tới. Nó thực ra không tự phát sáng được – chỉ phản chiếu ánh sáng của ngôi sao của nó mà thôi, giống như Mặt Trăng phản chiếu ánh sáng của Mặt Trời vào ban đêm ấy.”

“Nhưng thầy Greeper khủng khiếp lắm!” George cãi lại, không thể hiểu nổi tại sao chú Eric và Cosmos lúc nào cũng nổi hứng giảng giải vào những lúc dầu sôi lửa bỏng. “Thầy ấy sẽ không bao giờ gửi cho chú tọa độ của một hành tinh đó dễ dàng như vậy! Chắc chắn phải là mưu đồ gì đó!”

“Ôi, thôi nào, George,” chú Eric nói. “Cháu biết là chú có thể ra lệnh cho Cosmos mở cửa đưa chúng ta về nhà bất kỳ lúc nào chú muốn kia mà. Chú cháu mình cực kỳ an toàn. Quả đúng là trước kia chú đã có đôi chút xích mích, nhưng chú đoán là hắn đã quyết định quên hết mọi chuyện và cùng tham gia vào những nỗ lực mà bọn chú đang bỏ ra để khám phá và tìm hiểu về Vũ Trụ. Và chú cũng đã gắn ăng ten mới lên mũ vũ trụ của chú cháu mình. Giờ thì chúng ta vẫn có thể liên lạc với Cosmos ngay cả nếu chúng có bị hỏng đi chăng nữa.

“Thế sao chú không ra lệnh cho Cosmos đưa chú đến thẳng đó? Mình làm thế đi – chú cháu mình quay về phòng đọc đi.”

“Aha!” chú Eric nói. “Chú cháu mình không thể làm vậy được. Cosmos không biết điều gì đang chờ phía trước chúng ta, và đó là nhiệm vụ của chú – đi đến những nơi máy tính không thể đến. Sau khi chú đã đến một nơi mới xong xuôi, chúng ta có thể dùng Cosmos để quay lại đó, giống như cháu vừa làm để đến tìm chú ở đây ấy. Nhưng chuyến đi đầu tiên thì chú luôn phải tự mình thực hiện.”

“Chú có chắc là an toàn không ạ?” George hỏi.

“Khẳng định,” chú Eric tự tin đáp.

George và chú Eric im lặng một lúc, và George bắt đầu cảm thấy khá hơn một chút. Nó đã có thể quên được ý nghĩ về Greeper và nhìn quanh xem mình đang ở đâu. Quá bận bịu cảnh báo chú Eric, nó quên bẵng mất là mình đang ngồi trên một tảng thiên thạch ngoài vũ trụ!

Công bằng mà nói thì chú Eric đã đúng, mọi thứ xung hai chú cháu có vẻ khá yên bình. Họ có thể nhìn rõ khắp mọi hướng, và ngôi sao cùng với hành tinh của nó mỗi lúc một to khi tảng thiên thạch của hai chú cháu tiến tới đó.

Nhưng rồi hướng đi của tảng thiên thạch bắt đầu có gì đó không ổn. Hệt như sao chổi của George đã đổi hướng đi khi bay ngang qua các Đại Hành Tinh và Trái Đất, tảng thiên thạch của hai chú cháu cũng đang chuyển lộ trình. Nhưng lần này xung quanh họ có vẻ như không có hành tinh nào cả. Tảng thiên thạch giờ đang tiến theo một hướng khác hẳn, rời xa khỏi hành tinh xa xôi mà chú Eric đang hết lòng mong được nhìn thấy kia.

“Có chuyện gì thế ạ?” George hỏi chú Eric.

“Chú không biết chắc!” chú Eric đáp. “Cháu nhìn quanh và cho chú biết xem cháu có thấy chỗ nào trong khoảng trời mà không có sao hay không! Và Cosmos, mở cửa ra, đề phòng có chuyện.”

Cosmos hình như không nghe thấy yêu cầu của chú Eric, vì không có cánh cửa nào xuất hiện bên cạnh họ cả.

George và chú Eric nhìn theo hướng mà tảng thiên thạch đang tiến tới. Khắp nơi nơi, khắp xung quanh hai chú cháu, là bầu trời đầy sao – ngoại trừ một khoảng trống phía bên phải, nơi có một mảng trời không có một ngôi sao nào, mảng trời ấy đang dần lớn lên.

“Ở kia ạ!” George chú Eric, chỉ về phía khoảng không tối sẫm đang mỗi lúc một to hơn. Các ngôi sao xung quanh khoảng không ấy đang chuyển động hết sức kỳ lạ, như thể chính vũ trụ đang bị nó làm biến dạng.

“Ôi, không!” chú Eric kêu lên. “Cosmos, mở cửa ra ngay! Ngay bây giờ!”

Nhưng chẳng có cánh cửa nào xuất hiện cả.

“Cái gì thế ạ?” George hỏi, nó bắt đầu thấy sợ.

Mảng tối giờ đã chiếm quá nửa khoảng không hai chú cháu nhìn thấy, và mọi ngôi sao họ nhìn thấy bên ngoài nó đang chuyển động rất thất thường, mặc dù chúng ở phía sau mảng tối rất xa.

Cosmos!” chú Eric lại hét lên.

“Đ-a-n-g-c-ố-đ-â-y…” Cosmos đáp lại bằng giọng rất yếu. nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Đầu óc George bắt đầu quay tít thò lò! Trước mặt hai chú cháu, mảng tối đã trở nên khổng lồ. Không gian quanh George và chú Eric bị biến dạng hết, và nhiều mảng tối xuất hiện ở hai bên phải, bên trái hai chú cháu. George không còn phân biệt được đâu là trên, là dưới, là phải, là trái nữa. Nó chỉ còn biết chắc một điều là mảng tối nọ đang mỗi lúc một lớn lên, từ mọi phía, như thể muốn nuốt chửng hai chú cháu vậy.

Cosmos! Nhanh lê-ê-ê-ên!” chú Eric hét to.

Một ô cửa mờ ảo chập chờn hiện ra trước mặt hai chú cháu. Chú Eric nắm lấy cái thắt lưng trên bộ đồ vũ trụ của George và ném nó về phía đó. Trong lúc lao vụt qua ô cửa, George thấy chú Eric cũng đang cố vươn tới. Chú đang hét một điều gì đó, nhưng giọng chú đã bị méo đi, nghe chẳng luận được gì.

Ngay trước khi rơi xuống sàn thư viện của chú Eric, ngay trước khi ô cửa đóng sập lại và quang cảnh vũ trụ biến mất, George nhìn thấy mảng tối nuốt gọn chú Eric. Chỉ đến lúc đó nó mới hiểu ra chú Eric đang nói gì.

“Tìm cuốn sách mới của chú!” chú Eric hét lên. “Hãy tìm cuốn sách về hố đen của chú!”

❀ ❀ ❀

[1] Grim (đọc cũng tương tự như Graham) tiếng Anh có nghĩa là: nham hiểm, dữ tợn.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.