Evan-Bell và Leonardo-DiCaprio ngồi ở góc bên cạnh hồ bơi thưởng thức đồ ăn, ngược lại cũng vô cùng thảnh thơi. Những kẻ muốn nịnh bợ Evan-Bell ngặt nỗi lại chẳng thể tìm thấy anh, đành phải lang thang khắp cả phòng tiệc.
Lúc này, có hai giọng nói vang lên bên cạnh, "Chris, à, cậu rời đi cũng là đúng đắn, hy vọng sự nghiệp sau này của cậu có thể phát triển thuận lợi nhé." Giọng nói này tỏ ra vô cùng ôn hòa, chỉ nghe giọng thôi cũng có thể cảm nhận được nụ cười mang trên khuôn mặt đối phương, hẳn là một nụ cười ấm áp.
"Ha ha, Thomas, sự hợp tác mấy năm nay rất vui vẻ. Biết đâu trong tương lai chúng ta vẫn có cơ hội hợp tác, phải không nào?" Giọng nói này không có quá nhiều đặc điểm nổi bật, tuy nhiên từ trong giọng điệu cũng có thể cảm nhận được tâm trạng thả lỏng của anh ta.
Do bên cạnh chiếc bàn mà Evan-Bell và Leonardo ngồi có một cột trụ lớn, cộng thêm một chậu cây vạn niên thanh khổng lồ bên cạnh, nên bóng dáng bọn họ nhìn không được rõ ràng lắm. Ước chừng hai người đàn ông kia hoàn toàn không ý thức được ở đây vẫn có người, vừa đi vừa trò chuyện nên đã bị nghe thấy. Dù sao nội dung hai người nói cũng chẳng có gì là cơ mật, có bị nghe thấy thì cũng chẳng sao cả. Bằng không đã chẳng chọn một địa điểm công cộng như thế này để giao lưu.
Hai người tiếp tục đi tới, khi khuôn mặt lộ diện, Evan-Bell lập tức nhận ra cả hai. Người đàn ông cao lớn kia đeo một cặp kính, nụ cười trên mặt hòa nhã gần gũi, chính là một trong những giám đốc điều hành của 20th Century Fox - Thomas-Rothman; còn người đàn ông đứng cạnh anh ta có khuôn mặt đại trà, chẳng nhìn ra điểm gì đặc sắc, chính là Chris-Meledandri - giám đốc bộ phận hoạt hình dưới quyền 20th Century Fox.
Quan hệ giữa 20th Century Fox và Eleven Studio vẫn luôn rất tốt. Năm nay "Kỷ Băng Hà 2" do hai bên hợp tác đã gặt hái được thành tích rực rỡ như vậy, Evan-Bell còn một hơi nhận lời tiếp tục lồng tiếng cho phần phim thứ ba, hai bên rõ ràng đều vô cùng thân thiện.
20th Century Fox không giống với những công ty khác. Họ áp dụng đội ngũ quản lý đồng chủ tịch, gồm Thomas-Rothman và Jim-Gianopulos. Hai vị chủ tịch này bổ sung và hỗ trợ lẫn nhau, Thomas-Rothman rất gần gũi với quần chúng, thậm chí còn tự mình ra phố hỏi thăm suy nghĩ của khán giả về một bộ phim nào đó của 20th Century Fox, đây là sự tồn tại có một không hai trong giới giải trí; còn Jim-Gianopulos lại khiêm tốn thực tế, luôn dồn tâm sức vào mảng kinh doanh của công ty. Sự hòa hợp thân thiện của hai vị chủ tịch này đã giúp 20th Century Fox kể từ khi họ nhậm chức vào năm 2000, tính đến nay đã thu về tám tỷ đô la Mỹ tiền bán vé trên toàn cầu, giành được hơn năm mươi đề cử Oscar, thành tích vô cùng rực rỡ. Thế nên năm ngoái 20th Century Fox lại một lần nữa ký kết thỏa thuận công việc kỳ hạn năm năm với hai vị chủ tịch, coi như sự cổ vũ và khẳng định đối với công việc của họ.
Còn về phần Chris-Meledandri, danh tiếng trong giới lại không quá nổi bật. Bộ phận hoạt hình của 20th Century Fox khởi tay rất muộn, tụt lại phía sau rất xa so với Disney và DreamWorks. Năm 2000, 20th Century Fox đầu tư bảy mươi lăm triệu đô la Mỹ để sản xuất "Titan A.E.", kết quả chỉ thu về hai mươi triệu tiền phòng vé, mất trắng cả vốn lẫn lời. Thế nhưng, phim hoạt hình bom tấn mặc dù chi phí sản xuất cao ngất ngưởng, chu kỳ sản xuất tốn kém phức tạp, nhưng vì lượng khán giả rộng rãi, thu hoạch phong phú, cộng thêm khoản đầu tư nào cũng tồn tại rủi ro, thế nên 20th Century Fox không hề muốn chủ động từ bỏ mảng hoạt hình này.
Chris-Meledandri chính là giám đốc đầu tiên của bộ phận hoạt hình 20th Century Fox. Kỳ thực năng lực cá nhân của anh ta vô cùng xuất sắc, sự nắm bắt về mạch truyện và nghiên cứu kỹ thuật cũng có thiên phú rất cao. Nhưng cái khó bó cái khôn, sự thiếu hụt nhân sự kỹ thuật hoạt hình máy tính 3D của 20th Century Fox khiến công việc của anh ta bị trói tay trói chân, trước sau vẫn không thể mở ra cục diện.
Sau đó, 20th Century Fox đã khởi dùng Blue Sky Studios, và vào năm 2002 đã càn quét thành công phòng vé Bắc Mỹ, khiến 20th Century Fox trở thành chú ngựa ô trong làng hoạt hình có thể sánh ngang với Pixar và DreamWorks. Có được sự hậu thuẫn về kỹ thuật, tầm nhìn của Chris-Meledandri cũng dần được mở rộng, đằng sau "Kỷ Băng Hà 2", "Rô-bốt nổi loạn" kỳ thực đều có thể thấp thoáng bóng dáng của anh ta.
Đây cũng là lý do vì sao Evan-Bell lại quen biết Chris-Meledandri, bằng không nhận thức của những người khác đối với mảng hoạt hình của 20th Century Fox sẽ chỉ giới hạn ở Blue Sky Studios mà thôi.
Nhưng từ cuộc trò chuyện vừa rồi giữa Chris-Meledandri và Thomas-Rothman, Chris-Meledandri vậy mà lại sắp rời khỏi 20th Century Fox. Mặc dù là chia tay trong hòa bình, nhưng điều này đối với 20th Century Fox mà nói thì vẫn có ảnh hưởng nhất định. Tuy nhiên ngẫm lại kỹ lưỡng, cũng có thể thông cảm được.
Mảng hoạt hình của 20th Century Fox hiện tại hoàn toàn phụ thuộc vào Blue Sky Studios, bộ phận hoạt hình dưới trướng mình mặc dù vẫn đang cho ra mắt các tác phẩm, thế nhưng tiếng tăm, chất lượng, phòng vé so với Blue Sky Studios thì hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Đặc biệt là sau khi "Kỷ Băng Hà 2" kiếm được đầy bồn đầy bát vào đầu năm ngoái, áp lực của bộ phận hoạt hình thuộc bản thân 20th Century Fox ngày một lớn, nhưng đồng thời không gian phát triển lại ngày càng nhỏ hẹp.
Phải biết rằng, Blue Sky Studios không chỉ có thực lực phòng vé, mà còn có thực lực giành giải thưởng. Bọn họ chính là vì giành được giải Phim hoạt hình ngắn xuất sắc nhất tại Oscar năm 1999 nên mới đạt được thỏa thuận hợp tác với 20th Century Fox. Thế nhưng tại lễ trao giải Quả Cầu Vàng hôm nay, "Kỷ Băng Hà 2" vô cùng hot hit thậm chí còn chẳng giành được lấy một đề cử, những cái tên nhận được đề cử lần lượt là "Vương quốc xe hơi" của Pixar, "Nhà quái vật" của Sony Pictures Releasing và "Biệt đội chân sáo" của Warner Bros.. 20th Century Fox chắc chắn là không cam lòng chịu thua kém như vậy.
Cho nên, tổng hợp lại tình hình chung, 20th Century Fox cũng hy vọng nghiêng tài nguyên về phía Blue Sky Studios, không tiếp tục lãng phí tinh lực nội bộ công ty nữa, hy vọng Blue Sky Studios có thể tiếp tục cố gắng xốc lại tinh thần. Vậy thì, việc Chris-Meledandri có ý định rời đi, đây quả thực là một quyết định bình thường không thể bình thường hơn.
Chris-Meledandri và Thomas-Rothman bước lên trước thêm hai bước, cũng lần lượt nhìn thấy Evan-Bell và Leonardo-DiCaprio đang dùng bữa. Thomas-Rothman chủ động cất lời chào trước, "Evan, Leo, hóa ra hai cậu ở đây, mọi người tìm cậu vất vả lắm đấy."
Evan-Bell đưa tay phải ra, lần lượt bắt tay với Thomas-Rothman và Chris-Meledandri, "Tìm tôi làm gì chứ. Tôi đâu phải chú hề biết làm ảo thuật, tôi nhạt nhẽo nhất mà." Một câu nói của Evan-Bell khiến tất cả mọi người đều bật cười khẽ.
"Vậy cậu cứ tiếp tục tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh hiếm có này đi, chúng tôi không làm phiền hai cậu nữa." Thomas-Rothman khách sáo nói, đoạn cáo từ rời đi.
Evan-Bell nhìn bóng lưng rời đi của Chris-Meledandri, trong lòng lại cứ cảm thấy hình như mình đã quên mất điều gì đó, nhưng chốc lát lại không tài nào nhớ ra. Quả thực khiến người ta ngứa ngáy khó chịu. "Sao thế?" Leonardo-DiCaprio thấy ánh mắt Evan-Bell cứ dán chặt theo hai người nọ đang quay đi, còn tưởng là đã xảy ra chuyện gì.
Evan-Bell lắc đầu, "Cứ có cảm giác quên mất một manh mối quan trọng nào đó, nhưng lại không tài nào nhớ ra, thật mất hứng."
Leonardo-DiCaprio bật cười, cảm giác này quả thực rất tệ, nếu là người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế thì nhất định sẽ phải nghĩ ra manh mối này cho bằng được mới thôi, điều đó tuyệt đối là một sự hành hạ vô cùng to lớn. "Đã không tài nào nhớ ra, vậy thì cứ qua nói chuyện với bọn họ xem sao, biết đâu lại nhớ ra thì sao."
Đôi mắt Evan-Bell bỗng chốc sáng ngời, "Ý hay đấy! Nhưng mà cứ để tôi ăn xong đồ ăn đã rồi tính." Nhìn trạng thái, cuộc trò chuyện giữa Chris-Meledandri và Thomas-Rothman tất yếu sẽ còn kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa, không cần phải vội.
Khoảng chừng mười phút sau, Evan-Bell tìm thấy Chris-Meledandri đang tận hưởng khoảnh khắc một mình trong một góc xanh mát tương đối ít người qua lại, những cây cọ và chậu cây xung quanh mang đến bầu không khí trong lành ập vào mặt. Evan-Bell từ đằng xa đã lên tiếng chào hỏi, bằng không cứ đường đột xuất hiện thì quá sức thất lễ, "Chris, một mình tận hưởng khoảng thời gian yên bình sao? Xem ra tôi đã làm phiền không gian riêng tư của anh rồi."
Chris-Meledandri bật cười, "Không đâu. Chỉ là cảm thấy sự ồn ào náo nhiệt ngoài kia không thuộc về tôi mà thôi." Dù sao với tư cách là giám đốc bộ phận hoạt hình của 20th Century Fox, anh ta tự nhiên không thể được săn đón bằng các nhân viên dự án và nhân viên kỹ thuật khác.
"Tin tôi đi. Sự náo nhiệt ngoài kia chỉ trông có vẻ náo nhiệt mà thôi, khi tất cả những âm thanh đều tiêu tan mất rồi, thì thứ còn lại chỉ là sự trống rỗng vô tận mà thôi." Câu nói thâm thúy này của Evan-Bell khiến Chris-Meledandri ngẩn người, nhưng lại chẳng nói câu nào cả. Evan-Bell mỉm cười, "Thôi không nói mấy câu khiến người ta trợn trắng mắt thế này nữa, điều này ảnh hưởng rất lớn đến khiếu hài hước cá nhân của tôi." Lúc này, Chris-Meledandri trực tiếp phì cười.
"Vừa rồi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và Thomas, sao thế, anh sắp rời khỏi công ty rồi à?" Evan-Bell có vẻ như tùy ý khơi gợi chủ đề này, thế nhưng ánh mắt lại đang quan sát biểu cảm của Chris-Meledandri.
Chris-Meledandri ngược lại không hề có vẻ ngạc nhiên gì, chuyện anh rời khỏi 20th Century Fox đã là ván đóng thuyền rồi, cũng chẳng có gì phải che giấu, "Đúng vậy, chọn một bầu trời rộng lớn hơn để phát triển thôi."
"Ồ, đã chọn được công ty mới rồi ư?" Evan-Bell ngược lại thấy hơi bất ngờ, chẳng lẽ là Disney? Dạo gần đây nơi khát khao nhân tài hoạt hình như hạn hán lâu ngày mong mưa dầm chính là cái ổ Disney đang đứng bên bờ vực sụp đổ.
Chris-Meledandri cười ha hả, "Chưa." Trong nụ cười lại mang theo chút vị chê cười chính mình. Tài năng của anh trong lĩnh vực hoạt hình, hiện tại chưa có công ty nào khai thác ra cả, hơn nữa sơ yếu lý lịch mảng hoạt hình của anh ta thực sự không thể coi là xuất sắc, phỏng chừng muốn nhảy việc sang các đại công ty khác cũng là chuyện vô cùng khó khăn. "Tôi dự định tự mình mở một studio, tìm một nhóm những người bạn chí hướng tương đồng, trước tiên sản xuất ra một vài bộ phim ngắn, sau đó tìm kiếm sự hợp tác với các đại công ty. Giống như sự hợp tác giữa Blue Sky và Fox vậy."
Đây ngược lại là một phương pháp khá khả thi. Chris-Meledandri có các mối quan hệ rộng rãi và có thực lực, sau khi tìm kiếm được nguồn vốn đầy đủ, dùng tác phẩm để nói chuyện, lúc đó đi tìm bến đỗ sẽ đơn giản hơn nhiều. Hơn nữa so với việc ở trong bộ phận hoạt hình của các đại công ty, sự tự do khi tự mở studio thì Evan-Bell không thể hiểu rõ hơn được nữa.
Evan-Bell mỉm cười, tiện miệng hỏi, "Studio á? Đây là một ý hay đấy, thế nào, đã nghĩ ra cái tên nào chưa? Đến lúc đó nhớ cho tôi xem tác phẩm của mấy người nhé, tôi rất có hứng thú đấy."
"Haha, nếu có thể nhận được sự công nhận của cậu, thì đó đương nhiên là điều tôi cầu còn không được." Chris-Meledandri bật cười thành tiếng, thế nhưng anh ta không hề xem là thật, chỉ cho rằng Evan-Bell đang nói lời khách sáo mà thôi, "Hiện tại vẫn chưa xác định, nhưng mà cảm thấy 'Illumination Entertainment' khá được."
Illumination Entertainment? Cái gì!