Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 10

❊ ❊ ❊

Quận Phong Lan

Marbella, Tây Ban Nha

Kate theo Martin qua căn bếp cháy rực tới phòng ăn thoáng đãng, nơi từng là tòa nhà chính của bệnh viện. Mức độ tàn phá lớn hơn cô tưởng. Nửa bức tường đằng xa đã bị thổi bay, mọi người đang túa ra khỏi tòa nhà, tránh các mảnh vụn rơi, giẫm đạp lên những người ốm và đi chậm.

Martin lao vào dòng người và húc khuỷu tay gạt họ ra để tiến lên. Kate chật vật bám theo. Cô kinh ngạc trước sự nhanh nhẹn của Martin, đặc biệt là khi đầu ông đang bị thương.

Họ thoát khỏi tòa nhà, đến bây giờ Kate mới được ngắm nhìn toàn trại – hay những gì còn lại của nó. Những ngọn lửa khổng lồ cháy dọc hàng rào nơi các tháp canh từng trụ. Các đoàn xe tải và xe jeep thải ra những cột khói trắng đen dày đặc, hỗn hợp độc hại của nhựa và cao su cháy khiến Kate nghẹn thở, phải lấy áo che mũi và miệng lại. Hai tòa tháp khách sạn màu trắng có vẻ chưa hề hấn gì, nhưng ở chân tòa nhà, một dòng người vô tận đang ào ra.

Sân khu nghỉ dưỡng chật kín. Cả đàn cả đống người kéo đến từ mọi phía, hoảng hốt tìm lối ra, hay một nơi an toàn cách xa những vụ nổ dường như cứ bùng lên sau mỗi vài giây. Họ trông gần giống những đàn gia súc trên thảo nguyên, trốn chạy khỏi một kẻ săn mồi không lộ mặt, từng thành viên đều chỉ đang phản ứng lại với các chuyển động ngay sát mình.

Martin lướt mắt nhìn vành đai trại, tìm lối ra.

Kate hối hả chạy qua ông, thẳng tới tòa nhà spa bọc chì. Một đầu tòa nhà có một ngọn lửa nhỏ đang cháy, nhưng ngoài ra thì chưa bị ảnh hưởng bởi cuộc tấn công. Từ phía sau, cô nghe thấy tiếng nổ từ nơi từng là văn phòng của Martin.

Kate chạy tới cửa tòa nhà spa và giơ súng lên định bắn ổ khóa, nhưng Martin đã tới ngay cạnh cô. “Tiết kiệm đạn đi.” Ông lướt huy hiệu của mình vào cửa và ổ khóa bật mở. Họ lao xuống các hành lang. Kate mở toang cánh cửa dẫn vào phòng Adi và Surya, rồi nhẹ cả người khi thấy hai thằng bé đang ngồi tại bàn ở hai phía đối diện nhau, viết lên tập giấy được đưa, không mảy may quan tâm đến thế giới.

“Hai đứa, chúng ta phải đi thôi.”

Cả hai lờ cô.

Cô bước tới chỗ Adi và bế nó lên. Thằng bé gầy nhưng vẫn nặng khoảng hai mươi ký. Kate ráng sức giữ nó, trong khi thằng bé cứ quẫy cựa trong vòng tay cô, tuyệt vọng với lấy tập giấy của mình. Cô đặt nó xuống và đưa nó tập giấy, thằng bé liền dịu đi đáng kể. Bên kia phòng, cô thấy Martin cũng làm y như vậy với Surya.

Họ gần như đã phải kéo hai đứa bé ra khỏi tòa nhà, lần này Martin dẫn Kate băng qua trại, hòa vào đám đông ken đặc. Phía trước, một trận đấu súng nổ ra, xé toạc đám đông. Qua người người chạy tán loạn, Kate có thể thấy các đội lính Tây Ban Nha đang chống lại nhóm sống sót – hàng loạt những gương mặt cô đã thấy trong phòng giam, cả những người mới được đưa đến. Lá cờ Phong Lan xanh nhạt cuộn xoắn rồi duỗi ra trước gió trong khi đang cháy phía trên đầu họ.

Martin lục ba lô và đưa Kate một vật hình quả trứng màu xanh lá cây có quai cầm. “Tay con khỏe hơn tay ba,” ông nói. “Nếu lính Tây Ban Nha thua, chúng ta sẽ không thoát ra được.” Ông rút chốt an toàn, rồi khi nhận ra đó là gì, Kate suýt đánh rơi nó. Martin ôm lấy bàn tay cô. “Ném đi.”

Sự hỗn loạn của đám đông xung quanh ngày càng trở nên dữ dội khi người ta cứ đâm sầm vào cô, đẩy tay Adi trượt khỏi tay cô và xô thằng bé xuống đất. Họ sẽ đạp lên nó mất. Kate ném quả lựu đạn về phía cổng và chỗ có tiếng súng, rồi luồn lách qua dòng người. Cô kéo Adi vào vòng tay mình khi tiếng động và sức nóng của vụ nổ xuyên suốt qua đám đông.

Khói vừa cuộn lên, đám đông người liền đảo ngược chiều, tràn về phía cổng. Kate, Martin và hai thằng bé hòa vào dòng người ra khỏi cổng, đúng lúc tiếng súng lại vang lên – lần này ở đằng sau họ.

Mặt lưng khu nghỉ dưỡng dẫn ra một con đường nhỏ nối với quốc lộ chính. Kate dừng lại trước cảnh tượng cô đang chứng kiến – thật đáng kinh ngạc. Những chiếc xe bỏ không xếp đầy trên đường cao tốc tới tận tít điểm cuối cùng tầm mắt cô nhìn được. Ở cả hai làn, xe đột ngột dừng gần cổng vào quận Phong Lan. Các cánh cửa mở toang, đường sá vương vãi áo quần, thức ăn thiu và những vật Kate không luận nổi ra là gì. Mọi người đã lái tới đây tìm kiếm sự an toàn, tìm kiếm thứ thuốc cứu thế. Nếu Kate, Martin và hai thằng bé có thể vào một trong những chiếc xe ngay phía trước, họ có thể nhanh chóng trốn thoát.

Martin dường như đọc được ý cô. Ông lắc đầu. “Chúng bị rút cạn xăng mấy tuần trước rồi. Chúng ta phải tới Phố Cổ. Đó là cơ may duy nhất của chúng ta.”

Họ tiếp tục di chuyển cùng đám đông, nhưng cứ sau mỗi bước, đoàn người ken đặc lại thưa bớt bởi các gia đình và những kẻ đơn độc tách đoàn, chọn lối đi xa khỏi bờ biển và cảnh chết chóc ở quận Phong Lan. Martin vẫn đi đầu, cùng Kate kéo tay hai thằng bé theo.

Bên kia đường cao tốc, dọc các con phố là những công trình đặc trưng của bất cứ thị trấn nghỉ dưỡng Tây Ban Nha nào: cửa hàng ven biển, chuỗi cửa hàng bán lẻ, khách sạn. Mặt trời giờ đã gần lặn, tiếng súng đằng xa vẫn rền rĩ, nhưng đã thưa đi.

Khi Kate tiến bước, một cảm giác mới bấu chặt lấy cô: một mùi hương, hơi ngọt nhưng thối rữa. Xác chết. Ở ngoài này có bao nhiêu xác chết? Những lời nói trước kia của Martin vang trong đầu cô: chín mươi phần trăm chết trong vòng bảy mươi hai giờ. Bao nhiêu người đã chết trước khi quận Phong Lan được thiết lập? Họ sẽ tìm thấy gì bên ngoài hàng rào của nó?

Họ lặng lẽ đi qua vài dãy nhà nữa, rồi đường sá thay đổi. Nhựa đường nhường chỗ cho đá cuội, cả các tòa nhà cũng khác. Các cửa hàng nhỏ hơn và trông là lạ. Rải rác dọc đường là rạp chiếu bóng, quán cà phê và cửa hàng quà tặng từng bán nữ trang tự làm rẻ tiền. Chúng trông ổn hơn những cửa hàng bên các trục đường chính, nhưng vẫn có dấu hiệu hỗn loạn ở đây: các tòa nhà cháy rụi, những chiếc xe bỏ không, rác rưởi.

Martin dừng lại lấy hơi trước một bức tường trát vữa trắng giữ một cái cổng sắt – có lẽ là cổng vào Phố Cổ. Dòng adrenaline từng thúc đẩy ông trong trại dường như đã trôi đi mất, Kate nghĩ ông trông hốc hác hơn bao giờ hết – như một kẻ say vào buổi sáng sau cuộc chè chén. Ông đặt tay lên hai đầu gối và hít những hơi dài.

Kate quay lại nhìn đường bờ biển sau họ. Khu Phố Cổ của Marbella nằm trên một ngọn đồi, có tầm quan sát tuyệt hảo. Nếu không có các cột khói, cảnh mặt trời lặn trên Địa Trung Hải và bờ biển cát trắng hẳn sẽ vô cùng hớp hồn. Qua lớp khói, hơn chục vật thể màu đen xuất hiện: một đoàn trực thăng.

Cô túm lấy tay Adi và Surya, quay người định chạy, nhưng Martin duỗi cánh tay chặn cô lại. Ông ôm các ngón tay quanh vai cô, đẩy cô và hai thằng bé ra sau mình, đứng chặn giữa họ và thứ gì đó. Kate liếc qua vai ông và thấy đó là gì.

Ở con phố cắt ngang phía trước, hai con sói lảng vảng chỗ ngã tư. Hai con vật đứng yên một lúc, nghe ngóng, rồi chậm rãi xoay đầu về phía Kate, Martin và hai thằng bé. Một khoảnh khắc tĩnh lặng như kéo dài vô tận. Rồi Kate nghe tiếng móng sói bước nhẹ qua con phố đá cuội. Hai con sói nữa nhập đàn, rồi một con nữa, sau đó thêm ba con, giờ tổng cộng là tám, tất cả đứng trên phố trừng mắt nhìn.

Con sói lớn nhất tách đàn và sải bước tới họ, không hề rời mắt khỏi Martin. Một con dơ dáy khác theo sát gót nó. Chúng dừng cách Martin vài mét, quan sát ông. Tay Kate bắt đầu run. Hơi ẩm lấp đầy khoảng không nơi tay cô nắm tay hai thằng bé.

Đằng sau họ, tiếng lạch phạch của trực thăng ngày càng to.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.