CDC
Atlanta, Georgia
Bác sĩ Paul Brenner từ từ mở cửa vào phòng bệnh riêng của cháu trai mình.
Thằng bé nằm im. Nỗi hoảng loạn lan khắp người Paul.
Một giây sau, ngực Matthew khẽ nhô lên.
Một hơi thở.
Paul nhẹ nhàng kéo cửa lại.
“Chú Paul!” Matthew gọi, trở mình rồi ho sặc sụa.
“Chào, Matt. Chú chỉ đang kiểm tra xem cháu thế nào thôi.”
“Mẹ cháu đâu ạ?”
“Mẹ cháu... vẫn đang giúp chú làm việc.”
“Khi nào cháu được gặp mẹ?”
Paul như hóa đá, không biết phải nói gì. “Sớm thôi,” anh lơ đãng lẩm bẩm.
Matthew ngồi dậy rồi lại ho sặc sụa, những giọt máu nhỏ xíu bắn lên tay thằng bé.
Paul nhìn những giọt máu bắt đầu chảy dọc xuống tay Matthew rồi tụ lại thành những vệt máu đỏ.
Matthew đưa mắt nhìn, sau đó quẹt tay lên áo.
Paul nắm lấy cánh tay thằng bé. “Đừng quẹt đi – cứ... chờ đã, chú sẽ đi gọi y tá.” Anh đứng dậy đi nhanh ra ngoài. Paul nghe thấy tiếng Matthew gọi mình, nhưng anh đã ra khỏi phòng, bước chân vội vã. Anh không thể nhìn, không thể ở trong căn phòng đó thêm một giây nào nữa. Rốt cuộc mình cũng gục rồi, sắp phát điên rồi, anh nghĩ.
Anh muốn vào văn phòng, khóa trái cửa, đợi đến khi toàn bộ chuyện này, toàn bộ thế giới, kết thúc. Trợ lý của anh đứng lên ngay khi vừa thấy anh. “Bác sĩ Brenner, anh có tin nhắn...”
Anh vừa xua tay với cô vừa rảo bước thật nhanh qua. “Không nhắn nhiếc gì nữa, Clara.”
“Là từ Tổ chức Y tế Thế giới,” cô nói. Cô giơ hai tờ giấy lên. “Và một tin nhắn từ tình báo Anh.”
Paul giật lấy hai mẩu giấy từ tay cô và đọc lướt qua. Rồi anh đọc lại lần nữa. Anh xoay người, loạng choạng đi vào văn phòng, mắt vẫn chăm chú nhìn hai tờ giấy. Thế này nghĩa là sao?
Anh đóng cửa lại và nhanh chóng gọi điện cho Kate Warner. Chiếc điện thoại vệ tinh không đổ chuông. Nối thẳng vào hộp thư thoại. Điện thoại bị tắt rồi sao? Hay mất sóng?
“Kate, là Paul đây. Ừm, Brenner.” Tất nhiên cô biết đây là “Paul” nào. Chẳng hiểu sao để lại lời nhắn cho Kate cũng khiến anh căng thẳng. “Nghe này, tôi nghe được tin từ người quen ở WHO. Có vẻ như chẳng có tiến sĩ Arthur Janus nào cả. Tôi cũng có cả tin từ tình báo Anh. Họ không có đặc vụ nào tên Adam Shaw. Họ thậm chí đã kiểm tra cả các hồ sơ tuyệt mật rồi.” Anh ngừng lại, không chắc nên nói gì thêm. “Hy vọng cô vẫn ổn, Kate.”

Dorian đóng sầm cửa trực thăng và quan sát đám người đông đúc đang dần nhỏ lại trong khi hắn cùng đội đặc nhiệm của mình bay trên bầu trời Valletta.
“Bay đến đâu, thưa sếp?” phi công quay lại hỏi hắn.
Dorian rút điện thoại ra. Không có tin nhắn.
“Chúng đi về phía Tây,” hắn la lên. “Ta sẽ phải tìm trực thăng của chúng. Thử đến các thành phố lớn trước đã.”

Trong khu hầm mộ thánh Phaolô bên dưới thành phố Rabat, Kamau đang đi phía trước Janus. Anh chàng gốc Phi cao lớn dẫn đường với một khẩu súng trường tấn công. Ánh sáng từ chiếc đèn pin cột trên súng chỉ vừa đủ soi đoạn đường hầm rộng. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng Janus mang theo phía sau thì không hữu dụng lắm.
“Anh là người ở đâu, anh Kamau?” Janus hỏi khẽ.
Kamau do dự, rồi nói, “châu Phi.”
“Vùng nào?”
Lại im lặng, như thể Kamau không muốn trả lời. “Kenya, ngoại ô Nairobi. Giờ chúng ta nên...”
“Gần nơi sinh ra loài người hiện đại. Tôi nghĩ ta nhất định phải có ai đó đến từ Đông Phi tham gia vào cuộc khám phá này, cuộc truy lùng một người châu Phi đã làm thay đổi lịch sử và đặt nền móng cho nhân loại phát triển.”
Kamau quay lại, chiếu đèn pin vào mặt Janus. “Ta nên giữ im lặng thì hơn.”
Janus giơ một tay lên che mắt. “Được thôi.”

Ở một khu vực khác trong hầm mộ, tiến sĩ Chang đi ngay trước Shaw. Anh chàng lính Anh đã bắt Chang đi trước. “Vì lý do an toàn,” Shaw nói.
Chang dừng lại và quay người huơ chiếc đèn lồng trước mặt Shaw.
“Anh có ghi nhớ đường chúng ta vừa đi không đấy?” Chang hỏi.
“Còn để lại vụn bánh mì nữa, tiến sĩ. Đi tiếp đi.”
Ngọn đèn lồng chỉ lờ mờ soi được mặt Shaw và trong khoảnh khắc đó, Chang nghĩ anh ta, người có khả năng cao đã ba mấy tuổi, bỗng dưng trông trẻ hơn nhiều so với tuổi của mình. Khuôn mặt đó – khuôn mặt trẻ tuổi đó – Chang biết nó. Ông ta đã thấy khuôn mặt này ở đâu nhỉ?
Mấy năm trước, mấy thập kỷ trước. Ngay sau khi đưa Kate ra khỏi bụng mẹ cô, từ trong cái ống.
Theo ký ức của ông, Howard Keegan, Giám đốc Tháp Đồng Hồ và một trong hai thành viên hội đồng Immari, đang ngồi sau chiếc bàn khổng lồ làm bằng gỗ sồi trong phòng làm việc. Chang nhấp nhổm không yên trên ghế đối diện.
“Tôi muốn anh tiến hành một cuộc kiểm tra toàn diện về cậu trai anh đã đưa ra khỏi cái ống. Tên thằng bé là Dieter Kane, nhưng giờ ta sẽ gọi nó là Dorian Sloane. Nó đang gặp chút vấn đề… thích nghi.”
“Thằng bé là...”
Keegan chỉ tay vào Chang. “Chỉ cần cho tôi biết nó bị làm sao thôi, tiến sĩ. Đừng có tọc mạch. Kiểm tra toàn diện sức khỏe của nó rồi quay lại đây, hiểu chưa?”
Sau khi hoàn tất cuộc kiểm tra, ông ta quay lại văn phòng Keegan, ngồi vào đúng chiếc ghế phía trước cái bàn khổng lồ. Ông ta mở sổ và bắt đầu báo cáo. Khá khỏe mạnh về mặt thể chất. Cao hơn hai xentimét so với người bình thường ở cùng độ tuổi. Vài vết bầm mới. Và vết sẹo lớn, còn có... Chang nhìn lên. “Anh có nghi thằng bé bị bạo hành không?”
“Không, Chúa ơi, tiến sĩ! Chính nó mới là đứa đi bạo hành. Nó bị cái quái gì vậy?”
“E là tôi không.”
“Nghe tôi nói đây. Sáu mươi năm trước, khi nó vào cái ống đó, nó là đứa trẻ đáng mến nhất trên đời. Khi trở ra, nó lại xấu xa như một con rắn độc. Nó gần chạm tới ngưỡng rối loạn nhân cách chống đối xã hội rồi. Cái ống đã gây tác động gì đó với thằng bé, tiến sĩ ạ. Tôi muốn biết tác động đó là gì.”
Chang chỉ ngồi im, không chắc phải nói gì.
Cánh cửa bên hông phòng làm việc bật tung ra và Dorian chạy vào.
“Ra ngoài đi, Dorian! Ở đây người lớn đang làm việc.”
Một cậu bé khác chạy vào sau, đâm sầm vào lưng Dorian. Cậu bé ló mắt nhìn từ sau vai Dorian. Khuôn mặt đó.
Hai đứa bé bỏ đi, kéo cánh cửa nặng nề đóng lại sau lưng.
Keegan ngồi ngả ra ghế, day day sống mũi.
Chang không thích bầu không khí im lặng này. “Thằng bé kia...”
“Gì?” Keegan rướn người về phía trước. “Ồ, nó là con trai tôi, Adam. Tôi cho Dorian làm anh thằng bé, hy vọng sẽ giúp nó ổn định được một chút, cho nó có cảm giác gia đình. Gia đình của Dorian chết cả rồi. Nhưng... tôi sợ chết khiếp lỡ sự xấu xa của Dorian, sự bệnh hoạn của nó, sẽ nhiễm vào Adam rồi làm hư thằng bé. Đó đúng là một căn bệnh đấy, tiến sĩ. Có gì đó rất, rất không ổn với nó.”
Chang trở lại với hành lang đá, ký ức kia tan biến, ánh đèn lờ mờ quay về. Ông ta nhìn chằm chằm Adam Shaw, chỉ thấy được nửa mặt anh ta. Phải, chính là đứa bé kia. Anh nuôi của Dorian. Con trai Keegan.
“Sao?” Shaw hỏi.
Chang lùi lại một bước. “Không có gì.”
Shaw tiến lại gần ông ta. “Ông nghe thấy gì à?”
“Không… tôi...” Chang cố tìm lời, một lý do nào đó. Nghĩ đi. Nói gì đi.
Shaw chậm rãi nở nụ cười. “Ông nhớ ra tôi, đúng không, Chang?”
Chang cứng người. Sao mình không nhúc nhích được thế này? Như thể một con rắn vô hình đã cắn ông ta, truyền thứ nọc độc tê liệt vào từng ngõ ngách trong cơ thể ông ta.
“Tôi cứ thắc mắc không biết liệu ông có nhớ ra không. Tiếc thật. Martin cũng nhớ ra tôi.”
“Cứu!” Chang hét lên, một giây ngắn ngủi trước khi Shaw rút dao giắt ở thắt lưng rồi nhanh chóng chém ngang cổ họng Chang, khiến máu bắn lên tường đá và Chang ngã xuống đất, khò khè, giữ chặt cái cổ rách bươm, cố thở nhưng không được.
Shaw lau con dao nhuốm máu lên áo Chang, sau đó bước ngang qua người đàn ông hấp hối. Shaw đặt một quả bom trên nền đường hầm, lẹ làng tháo chốt rồi chạy sâu vào hầm.

Kamau dừng bước khi thấy tiếng động. Nghe như một tiếng kêu cứu. Quay người lại, anh ta thấy Janus đang cầm gì đó. Vũ khí?
Kamau nâng khẩu súng trường của mình lên. Một luồng sáng chói lòa, sáng hơn bất cứ thứ gì Kamau từng thấy, tấn công anh ta. Một tiếng động, không phải tiếng rung, như kiểu một chiếc âm thoa đang hoạt động trong đầu anh ta. Kamau khuỵu gối. Janus đang làm gì với anh ta vậy? Anh ta cảm thấy đầu mình căng phồng lên, như thể não đang chuẩn bị nổ tung từ bên trong.
Janus bước qua anh ta, chẳng nói lời nào.

David dừng khựng lại khi nghe thấy tiếng kêu cứu. Ai thế nhỉ? Kẻ giết người đang hành động.
Tiếng kêu kia ở rất gần. Đường hầm ngay bên cạnh chăng? Hay đường hầm cắt ngang? Kate hạ giọng thì thầm. “David...”
“Suỵt. Cứ đi tiếp đi.” Anh dẫn đường, giờ guồng chân chạy băng qua đường hầm. Trong khi lúc trước, David dừng lại ở mỗi ngã rẽ, huơ súng trái phải để kiểm tra.
Giờ tốc độ mới là thứ quan trọng, tránh xa tiếng kêu kia, tới một nơi an toàn có thể phòng thủ.
Phía trước, đường hầm kết thúc tại một lăng mộ lớn có chiếc bàn được tạc thẳng từ đá.
David chạy chậm lại, tâm trí mải nghĩ xem nên làm gì. Quay lại chăng?
Anh dừng chân, một cảm giác rờn rợn trườn lên lưng anh. Anh định quay người lại, nhưng một giọng nói đã la lên, “Đừng cử động.”