David Vale cố mở cửa và dùng bảng điều khiển thêm không biết bao nhiêu lần. Anh thậm chí đã ra đứng trong ống, hy vọng như vậy sẽ kích hoạt được một lối thoát. Căn phòng không hề thay đổi kể từ khi anh tỉnh dậy. Anh cảm nhận được bản thân đang dần yếu đi. Anh chỉ còn vài giờ nữa, có lẽ thế.
Anh cần hành động. Anh tới chỗ bộ đồ Atlantis hỏng đang nằm rúm ró trên sàn. Có thể nếu anh mặc nó... Anh đưa nó lên ngang ngực và để hai ống quần duỗi xuống. Chúng chỉ vừa tới bắp chân anh. David cao mét chín và có vai rộng. Chủ nhân bộ đồ chỉ cao mét tám và có dáng vóc khá nhỏ, có khi là phụ nữ. Anh thả bộ đồ xuống và nhìn qua bộ trang phục kia – đồng phục trung tá Immari mới cứng.
Anh ngồi cạnh nó trên băng ghế một lúc lâu. Đây là điều duy nhất anh chưa thử. Mình có lựa chọn nào đâu? Anh miễn cưỡng thòng quần vào, rồi tới ủng. Anh đứng dậy cầm chiếc áo một hồi. Bốn cái ống bầu dục bằng kính trong phòng đều phản chiếu hình ảnh biến dạng của thân hình anh. Những vết thương mới bị bắn trên ngực và vai anh đã biến mất. Ngang ngực anh, những vết sẹo cũ hơn cũng bị xóa sạch: các vết bỏng từ một tòa nhà sụp xuống giam chân anh trong vụ 11/9, một vết đâm ngay dưới sườn mà anh đã hứng trong một chiến dịch ở ngoại ô Jakarta và một loạt các vết thương do tác động của mảnh bom ở Pakistan. Anh giờ là một con người mới. Nhưng đôi mắt anh vẫn như cũ – mãnh liệt mà không cứng nhắc.
Anh lùa tay lên mái tóc vàng cắt ngắn, thở hắt ra và nhìn trân trối một lúc lâu vào chiếc áo, món cuối cùng của bộ đồng phục. Anh mặc áo vào và nó lấp lánh theo ánh sáng.
David tự hỏi liệu anh có tỉnh dậy trong một cái ống nếu anh lại chết không. Như đọc được suy nghĩ của anh, một vệt nứt nhỏ vụt tách ra bằng chiều dài cái ống đầu tiên. Những vệt nứt nhỏ hơn, như mạng nhện, xuất hiện ở mọi góc, nhân lên và lan rộng ra như các tế bào phân chia trong đĩa cấy vi khuẩn. Các ống khác cũng y như vậy đến khi cả bốn cái ống bằng kính trong chi chít vết nứt đến nỗi trông chúng như trắng xóa. Một loạt tiếng nổ nhè nhẹ vang lên trong các ống và những mảnh kính nứt nhỏ bắt đầu rơi lả tả vào trong.
Tại nơi bốn cái ống từng đứng, từng cụm thủy tinh hình nón giờ nằm lấp lánh trong ánh đèn chói lòa như các ụ kim cương.
Chắc đây là đáp án cho câu hỏi đó, David nghĩ. Bất kể có chuyện gì xảy ra bên ngoài căn phòng này, sẽ không còn gì được phục sinh ở đây nữa.
Cánh cửa bên phải anh rít lên trong lúc từ từ tách ra khỏi tường và trượt mở. David tới ngưỡng cửa ngó ra ngoài. Một hành lang nhỏ hẹp kéo dài hết tầm mắt anh. Những ánh đèn nhỏ xíu trên sàn và trần chỉ vừa đủ để chiếu sáng không gian này.
Anh bắt đầu đi dọc hành lang dài, cánh cửa ở phòng ống đóng lại sau lưng anh. Không có cánh cửa nào ở cả hai bên hành lang và nó nhỏ hơn những lối đi anh từng thấy trước đây. Đây là một lối thoát hiểm hay một đường hầm bảo dưỡng chăng? Đi được vài phút, hành lang kết thúc tại một cánh cửa lớn hình bầu dục. Anh tiến tới, của mở ra một căn phòng tròn hẳn là một thang máy. David bước vào và chờ. Anh không có cảm giác mình đang di chuyển, nhưng cảm nhận được nền thang máy đang xoay.
Một phút trôi qua và cánh cửa rùng rùng mở ra. Một luồng khí đẩy David vào thành thang máy phía sau, nhưng luồng lực đó nhanh chóng biến mất.
Không khí ở đây ẩm, chắc chắn là dưới lòng đất. Khoảng không ngoài cửa tối đen như màn đêm. David bước qua ngưỡng cửa. Các bức tường đều là đá, nhưng chúng trơn nhẵn – một cái máy đã khoan ra cái lỗ này. Mình đang ở đâu? Nơi đây mát mẻ chứ không lạnh cóng. Đây không phải Nam Cực. Gibraltar chăng?
Lối đi này nghiêng khoảng hai mươi độ. Nó dẫn lên mặt đất sao? Không thấy ánh sáng ở cuối đường hầm. Có lẽ nó sẽ ngoặt lên ở phía trước.
David dang tay tiến bước, lướt các ngón tay dọc hai bên hầm, hy vọng phát hiện được sự thay đổi nào đó. Không có gì, nhưng không khí ngày một ấm và khô sau mỗi bước anh đi. Mà cuối hầm vẫn tối om. Rồi một luồng điện chạy khắp người anh, như một trường tĩnh điện lách tách châm chích khắp da anh.
Đường hầm mát mẻ, tối tăm biến mất, David đang đứng ngoài trời tại một nơi trập trùng núi đồi. Bây giờ là ban đêm, những ngôi sao sáng trên trời sáng rỡ – sáng hơn tất cả những lần anh từng thấy, kể cả lần ở Đông Nam Á. Nếu đây là châu Âu hay Bắc Phi thì hẳn ô nhiễm ánh sáng đã được dẹp bỏ. Nếu vậy thì... Ở phía xa, bên kia bờ đá gần nhất, tiếng súng và tiếng nổ vang vọng khắp màn đêm. David tức tốc chạy lên trước, loạng choạng trên mặt đá lổm chổm rồi đứng vững ở đỉnh bờ đá.
Bên trái anh, các dãy núi chìm vào đường bờ biển trải dài tít tắp. David cố gắng hiểu những gì mình đang thấy – trông gần như thể hai thế giới ở hai thời kỳ khác biệt đã bị ném vào với nhau.
Một kiểu “pháo đài” hậu tận thế, hay có thể là một căn cứ quân sự từ tương lai, nằm trên một bán đảo có một bến cảng dài. Bán đảo nhô ra biển ít nhất năm cây số và thu hẹp lại chỉ còn tầm một trăm mét ở đoạn tiếp xúc với lục địa – một điểm án ngữ hoàn hảo để bảo vệ căn cứ khỏi những đợt tấn công từ đất liền. Một bức tường lớn vươn lên tại đó, sừng sững trên vùng đất hoang cháy rụi phía sau. Từng đợt lính cưỡi ngựa xông tới bức tường, vừa xả súng vừa hò hét. Cảnh tượng gần như một cuộc đột kích lâu đài thời Trung Cổ – tòa lâu đài từ một tương lai rất xa. David sửng sốt tiến lại gần rìa bờ đá, cố nhìn rõ hơn. Những tên kỵ binh đi đầu thả một thứ gì đó.
Một vụ nổ cực lớn bùng phát và đám lửa hình nấm bốc lên từ bức tường, khiến David lảo đảo lùi lại và làm cả khu vực xung quanh pháo đài sáng rực. Bên kia vùng biển hẹp, David thoáng thấy một vách đá khổng lồ nhô lên cao trên mặt nước. Vách đá Gibraltar. Anh đang ở phía Bắc Maroc, dọc Eo biển Gibraltar. Bán đảo kia là vị trí của Ceuta, một thành phố tự trị của Tây Ban Nha. Hay đã từng là thế, trước khi ai đó biến nó thành một pháo đài. Vẫn còn các dấu tích của thành phố, nhưng...
David nghe thấy sau lưng tiếng xe tải rít còi. Anh quay người vừa kịp lúc thấy một ánh đèn pha bật lên, lóa cả mắt. Ánh sáng từ vụ nổ đã khiến anh lộ mình trước ai đó trên rặng núi.
Tiếng một người đàn ông gọi với xuống anh từ trên cao. “Không được cử động!”
Anh nhảy khỏi bờ ngay khi đạn cào trúng vách đá. Anh loạng choạng quay về mặt đá nơi anh vừa bước ra và tuyệt vọng dò dẫm xung quanh tìm lối vào. Nó không ở đó. Thứ anh đã bước qua là một cảnh cửa một chiều, một loại trường lực nào đó có hình dạng và cảm giác như đá ở ngoài này.
Anh nghe thấy tiếng ủng rầm rập phía sau. Anh quay người lại đúng lúc đám lính Immari ào tới bờ đá và bao vây anh.