Tặng những tâm hồn dũng cảm dám chọn các tác giả vô danh
❀ ❀ ❀
70.000 năm trước
Gần Somali ngày nay
Nhà khoa học mở mắt và lắc đầu, cố tỉnh táo. Con tàu đã đẩy nhanh tiến trình tỉnh dậy của cô. Tại sao? Quá trình thức giấc thường diễn ra chậm hơn, trừ khi... Làn khói dày trong ống của cô tan đi một chút và cô thấy một ánh đèn chớp đỏ trên tường – đèn báo động.
Cái ống mở ra, luồng khí lạnh ùa vào bao lấy cô, mớm vào da cô và xua đi lớp khói trắng cuối cùng. Nữ khoa học gia bước xuống sàn kim loại lạnh lẽo và loạng choạng đi tới bảng điều khiển. Các luồng sáng xanh trắng lấp lánh như một đài phun nước làm từ những con đom đóm sặc sỡ vụt lên từ bảng điều khiển và phủ lấy tay cô. Cô động đậy ngón tay và màn hình trên tường phản ứng lại. Đúng vậy – quá trình ngủ đông dài mười ngàn năm đã kết thúc sớm năm trăm năm. Cô liếc mắt sang hai cái ống rỗng sau lưng, rồi nhìn ống cuối cùng đang giữ bạn đồng hành của cô. Nó đã bắt đầu tiến trình tỉnh giấc. Cô nhanh chóng di chuyển ngón tay, hy vọng dừng được quá trình đó lại, nhưng đã quá muộn.
Ống của anh kêu xì xì và mở ra. “Có chuyện gì thế?”
“Tôi cũng không rõ.”
Cô bật tấm bản đồ thế giới và một loạt các số liệu thống kê lên. “Chúng ta có báo động về dân số. Có thể là một sự kiện tuyệt chủng.”
“Nguồn?”
Cô lướt tay đến một hòn đảo nhỏ, bao quanh là chùm khói đen khổng lồ. “Một siêu núi lửa gần xích đạo. Nhiệt độ toàn cầu đã giảm đáng kể.”
“Phân loài bị ảnh hưởng?” bạn đồng hành của cô vừa hỏi vừa bước ra khỏi ống và tập tễnh tiến đến đài điều khiển.
“Chỉ một. 8472. Ở châu Phi.”
“Thất vọng thật,” anh nói. “Họ vô cùng triển vọng.”
“Đúng vậy.” Nữ khoa học gia đẩy người ra khỏi bảng điều khiển, giờ đã có thể tự đứng được. “Tôi muốn kiểm tra thử.”
Người bạn đồng hành trao cô một ánh nhìn dò xét. “Để lấy vài mẫu thôi.”
❀ ❀ ❀
Bốn tiếng sau, hai nhà khoa học đã di chuyển con tàu khổng lồ qua được nửa đường băng ngang thế giới nhỏ bé. Trong buồng khử độc của con tàu, nữ khoa học gia cài những cái khóa cuối cùng trên bộ đồ của mình, siết chặt mũ phòng hộ, rồi đứng dậy chờ cửa mở.
Cô kích hoạt loa trong mũ phòng hộ. “Kiểm tra âm thanh.”
“Xác nhận âm thanh,” đồng nghiệp của cô đáp. “Đang nhận cả video rồi. Cô có thể khởi hành.”
Cánh cửa hé mở ra một bãi biển cát trắng. Cách cửa sáu mét, bãi biển bị bao trùm trong màn tro dày kéo dài đến một dãy núi đá.
Nữ khoa học gia ngước lên nhìn bầu trời tối đen đầy tro. Đám tro còn sót lại trong bầu khí quyển cuối cùng cũng sẽ rơi xuống và ánh nắng sẽ trở lại, nhưng khi đó sẽ là quá muộn cho nhiều cư dân của hành tinh này, bao gồm phân loài 8472.
Cô lê bước đến đỉnh dãy núi và quay lại nhìn con tàu đen khổng lồ đang neo bờ như một con cá voi máy quá khổ. Thế giới tối mịt và tĩnh tại, giống như phần đa những hành tinh trước khi xuất hiện sự sống mà cô đã nghiên cứu.
“Các dấu hiệu sự sống cuối cùng được ghi lại ở ngay bên kia dãy núi, chếch hướng hai lăm độ.”
“Rõ,” nữ khoa học gia vừa nói vừa khẽ xoay người và bắt đầu bước nhanh.
Cao đằng trước, cô thấy một cái hang lớn, bao quanh là một vùng đá lởm chởm bị phủ tro còn nhiều hơn ở bãi biển. Cô tiếp tục đi đến cái hang, nhưng nhịp bước chậm hơn ban nãy. Giày của cô lướt qua đám tro và đá, như thể cô đang đi trên mặt kính phủ đầy những chiếc lông vũ bị xé vụn.
Ngay trước khi đến miệng hang, cô cảm thấy có gì đó dưới giày, không phải tro hay đá. Da thịt và xương. Một cái chân. Nữ khoa học gia lùi lại và để màn hình hiển thị trong mũ phòng hộ của cô điều chỉnh đúng vị trí.
“Anh có thấy không?” cô hỏi.
“Có. Đang lấy nét hình ảnh hiển thị của cô.”
Cảnh vật trở nên rõ nét. Có hàng tá: những thi thể, xếp chồng lên nhau đến tận cửa hang. Những xác chết gầy gò, đen đúa tiệp hẳn vào phần đá bên dưới và lớp tro phủ trên chúng, tạo thành những gò đống lồi lên trông như rễ một cái cây khổng lồ trồi trên mặt đất.
Nhà khoa học kinh ngạc khi thấy các thi thể vẫn lành lặn. “Thật phi thường. Không có dấu hiệu ăn thịt đồng loại. Những kẻ sống sót này biết nhau. Có thể họ là thành viên của một bộ lạc với cùng một chuẩn mực đạo đức. Tôi nghĩ họ đã kéo đến đây, đến biển, để tìm thức ăn và nơi trú thân.”
Đồng nghiệp của cô chuyển màn hình hiển thị sang tia hồng ngoại, xác nhận những người kia đều đã chết. Dù không nói ra nhưng thông điệp của anh đã rõ: hãy tiếp tục công việc.
Cô cúi người rút ra một cái xi lanh nhỏ. “Chuẩn bị lấy mẫu.” Cô đưa xi lanh đến thi thể gần nhất và chờ nó lấy mẫu ADN. Xong việc, cô đứng dậy rồi nói bằng tông giọng trịnh trọng. “Tàu đổ bộ Alpha, Nhật ký Khoa học Thám hiểm, Mục chính thức: Qua quan sát sơ bộ, xác nhận phân loài 8472 đã gặp một sự kiện ở cấp độ tuyệt chủng. Nguyên nhân được nghi là do siêu núi lửa và sau đó là mùa đông núi lửa[∗]. Loài này tiến hóa khoảng 130.000 năm theo giờ địa phương trước ngày nhập nhật ký. Đang thử lấy mẫu từ đối tượng cuối cùng sống sót.”
Cô quay người và bước vào hang. Ánh đèn hai bên mũ phòng hộ của cô lóe sáng, làm lộ ra cảnh tượng bên trong. Các thi thể nằm thành từng đống sát tường, màn hình tia hồng ngoại không cho thấy có dấu hiệu sự sống. Nhà khoa học nữ vào sâu hơn. Được vài mét đã không còn thấy thi thể nào nữa. Cô nhìn xuống. Các lối mòn. Chúng được tạo ra gần đây sao? Cô dấn bước sâu hơn vào hang.
Trên màn hình hiển thị ở mũ phòng hộ, một vệt đỏ lờ mờ nhô ra từ bức tường đá. Dấu hiệu sự sống. Cô vòng qua góc cua, thứ màu đỏ sẫm kia lan ra thành một luồng sáng màu hổ phách, cam, xanh lam và xanh lục. Một người sống sót.
Nhà khoa học nhanh chóng bấm nút điều khiển trên bàn tay, chuyển sang chế độ nhìn bình thường. Người sống sót kia là phụ nữ. Sườn cô ta lồi lên một cách quái dị, kéo căng làn da đen đúa như có thể đâm toạc ra ngoài mỗi lần cô ta hít vào một hơi ngắn. Phía dưới sườn, bụng cô ta không trũng xuống nhiều như nhà khoa học nữ nghĩ. Cô kích hoạt lại tia hồng ngoại và xác nhận nghi vấn của mình. Người kia đang có thai.
Nhà khoa học nữ rút một xi lanh nữa toan lấy mẫu thì đột ngột dừng lại. Đằng sau, cô nghe thấy một tiếng động – tiếng bước chân nặng nề, như thể chân đang kéo lê trên đá.
Cô xoay đầu vừa kịp lúc để thấy một người sống sót cao lớn, giới tính nam, loạng choạng đi vào khoảng không gian chật hẹp. Anh ta cao hơn hai mươi phần trăm so với chiều cao trung bình của các thi thể nam khác mà cô đã nhìn thấy, vai cũng rộng hơn. Thủ lĩnh bộ lạc chăng? Sườn anh ta méo mó nhô lên, còn tệ hơn cả người phụ nữ kia. Anh ta giơ một cẳng tay lên, che mắt khỏi ánh đèn chiếu từ mũ phòng hộ của nhà khoa học. Anh ta lảo đảo đi về phía cô. Anh ta cầm gì đó trong tay. Nhà khoa học nữ nắm lấy gậy chích điện và loạng choạng lùi, tránh khỏi người phụ nữ, nhưng gã đàn ông khổng lồ vẫn dấn tới. Cô kích hoạt gậy, nhưng ngay trước khi người kia đến được chỗ cô, anh ta đổi hướng, sụp người xuống sát tường bên cạnh người phụ nữ. Anh ta đưa vật trong tay cho cô ta – một miếng thịt thối rữa, lốm đốm. Cô ta điên cuồng táp miếng thịt và anh ta vừa ngửa đầu tựa vào tường đá vừa nhắm mắt.
Nhà khoa học cố gắng điều khiển nhịp thở của mình.
Giọng nói người cộng sự vang lên gấp gáp trong mũ phòng hộ của cô. “Tàu đổ bộ Alpha Một, tôi thấy số liệu phủ tạng bất thường. Cô đang gặp nguy?”
Cô vội vàng gõ lên bảng điều khiển trên bàn tay, tắt chế độ cảm biến và màn hình video của bộ đồ. “Không, Đổ bộ Hai.” Cô dừng lại. “Có lẽ bộ đồ gặp trục trặc. Tiếp tục lấy mẫu từ những người sống sót cuối cùng của phân loài 8472.”
Cô rút một xi lanh, quỳ xuống cạnh người đàn ông to lớn và đặt ống xi lanh vào trong khuỷu tay phải của anh ta. Ngay khi tiếp xúc với xi lanh, anh ta nâng cánh tay còn lại về phía cô. Anh ta đặt bàn tay lên cẳng tay của nhà khoa học, nắm nhẹ, chút sức tàn của một người đàn ông hấp hối. Bên cạnh anh ta, người phụ nữ đã hoàn thành bữa ăn thịt rữa có thể là cuối cùng của mình và nhìn cô bằng đôi mắt gần như chẳng còn sức sống.
Xi lanh lấy mẫu kêu lên thông báo đã đầy một lần, rồi thêm lần nữa, nhưng nhà khoa học nữ không rút nó ra. Cô ngồi đó, đóng băng. Điều gì đó đang xảy ra trong cô. Rồi tay người đàn ông kia trượt khỏi cẳng tay cô, đầu ngả sát tường. Trước khi biết chuyện gì đang diễn ra, cô kéo anh ta lên choàng qua một bên vai và đặt người phụ nữ lên vai còn lại. Khung ngoài của bộ đồ dễ dàng đỡ được phần trọng lượng kia, nhưng khi cô ra khỏi hang, việc giữ thăng bằng trên dãy núi đá phủ tro trở nên khó khăn hơn.
Mười phút sau, cô băng qua bãi biển và cánh cửa con tàu hé mở. Vào trong tàu, cô đặt các thi thể lên hai cái cáng có bánh lăn, cởi bộ đồ phòng hộ và nhanh chóng đưa hai người sống sót đến phòng phẫu thuật. Cô ngó ra sau, rồi tập trung vào bàn làm việc. Cô cho chạy vài trường hợp mô phỏng và bắt đầu điều chỉnh các thuật toán.
Đằng sau cô, một giọng nói lên tiếng. “Cô đang làm gì thế?”
Cô giật mình quay ngoắt lại. Cô không nghe thấy tiếng cửa mở. Cộng sự của cô đứng ở ngưỡng cửa, quan sát căn phòng. Cả mặt anh hiện lên vẻ bối rối, sau đó là hoảng hốt. “Có phải cô...”
“Tôi...” Trí não cô suy nghĩ thật nhanh. Cô nói điều duy nhất cô có thể. “Tôi đang thực hiện một cuộc thí nghiệm.”