Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 70

❊ ❊ ❊

Khi David mở mắt, anh biết mình đang ở villa tại Địa Trung Hải. Kate ngồi cạnh anh. Một cánh cửa gỗ mái vòm đứng sừng sững cuối hành lang. Bên tay phải, hai cánh cửa mở toang, để ánh sáng ùa vào khoảng không hẹp.

David biết hai cánh cửa này cùng hai căn phòng phía sau chúng – anh từng thấy Kate ở đó.

Đây là giấc mơ của cô ấy. Mình đang ở trong đó, David nghĩ.

Kate bước tới đầu kia hành lang và với tay mở cửa.

“Đừng,” David nói.

“Em phải làm vậy. Các câu trả lời đang nằm sau cánh cửa này.”

“Đừng làm thế, Kate...”

“Tại sao?”

David sợ hãi và trong giấc mơ này, anh biết tại sao mình lại như vậy. “Anh không muốn thay đổi gì cả. Anh không muốn mất em. Ở lại đây đi, ngay tại đây.”

“Đi cùng em đi.” Cô mở cửa và ánh sáng tràn vào hành lang. Anh tức tốc đuổi theo cô, xông qua cửa...

David ngồi dậy trên giường, thở dốc, hổn hển hít không khí.

Anh vừa đẩy Kate ra khỏi người mình, nhưng cô không thức giấc.

Anh quay đầu cô sang đối diện mình. “Kate!”

Cô đang đầm đìa mồ hôi. Nhưng mạch cô đập rất yếu. Người cô nóng rực. Cô đang bất tỉnh.

Làm gì đây? Gọi một trong hai tiến sĩ kia? Mình không tin họ. Nỗi thất kinh – anh chưa từng cảm thấy sợ hãi đến vậy – bóp chặt anh. Anh kéo cô về phía mình.

* * *

Kate ngạc nhiên khi thấy cánh cửa lại dẫn ra ngoài trời.

Cô quay lại nhìn cánh cửa, nhưng – một con tàu khổng lồ đang lù lù trước mặt cô. Cô đứng trên bờ biển và con tàu đang nằm choán cả một góc bờ. Chẳng hiểu sao Kate lại biết con tàu đó – tàu Alpha Lander. Thứ mà người nguyên thủy trên Trái Đất gọi là Atlantis.

Cô đưa mắt nhìn xuống. Cô đang mặc một bộ đồ phòng hộ.

Bầu trời phía trên cô tối đen, phủ đầy tro. Thoạt tiên, cô tưởng giờ đang là buổi tối, nhưng rồi cô thấy tia nắng nhàn nhạt ở ngay trên đầu đang cố gắng len qua màn tro che kín những đám mây.

Không thể nào, Kate nghĩ. Đây là Thảm họa Toba, bảy mươi ngàn năm trước.

Một giọng nói vang vọng trong mũ phòng hộ của cô. “Các dấu hiệu sự sống cuối cùng được ghi lại ở ngay bên kia dãy núi, chếch hướng hai lăm độ.”

“Rõ,” cô nghe thấy mình nói, đồng thời nhanh chóng bước qua bãi biển phủ tro.

Bên kia dãy núi, cô thấy các thi thể đen thui chất chồng trên mặt đất, từ dưới thung lũng đến tận một cái hang.

Cô bước tới đó và vào hang.

Bộ cảm biến hồng ngoại trong bộ đồ của cô xác nhận: họ đều đã chết.

Cô đang chuẩn bị mất hết hy vọng thì một ánh đỏ duy nhất nháy lên trên màn hình hiển thị. Một người sống sót. Cô tiến lại gần.

Sau lưng, cô nghe thấy tiếng bước chân. Cô quay lại thì thấy một người đàn ông cao lớn, một giống người vạm vỡ đến kinh ngạc. Anh ta bước vội về phía cô, tay cầm thứ gì đó.

Cô với lấy cây gậy chích điện của mình, nhưng người đàn ông kia đột nhiên dừng lại. Anh ta gục xuống cạnh người phụ nữ và đưa cho cô ta một thứ: một miếng thịt sống. Cô ta điên cuồng cắn xé miếng thịt.

Giờ Kate mới nhận ra. Người phụ nữ mang trong mình một dấu hiệu sự sống nữa. Một bào thai. Đã thụ thai được hai trăm bốn mươi bảy ngày.

Người đàn ông đổ người dựa vào thành hang. Anh ta là một tộc trưởng chăng? Có thể. Hai người này sẽ chết ở đây, trong cái hang này, rồi giống loài của họ sẽ bị diệt vong.

Cũng là giống loài của mình, Kate nghĩ. Họ cùng giống loài với mình, có thể là những người cuối cùng. Mình có thể cứu họ, chỉ cần biến đổi gene. Mình không thể đứng nhìn họ chết. Mình sẽ không đứng nhìn họ chết.

Trước khi nhận ra mình đang làm gì, cô đã nhấc bổng hai người kia lên vai. Phần khung bộ đồ phòng hộ và khả năng phân tán trọng lượng được máy tính xử lý giúp cô dễ dàng giữ thân thể to lớn của họ. Họ yếu đến nỗi không chống trả được nữa.

Lên tàu, cô vội đưa họ tới phòng thí nghiệm.

Giống loài của họ còn quá trẻ cho một cuộc biến đổi gene hoàn chỉnh. Họ sẽ chết mất. Cô ra quyết định: cho họ một mầm gene. Như vậy sẽ cứu sống được họ. Nhưng sẽ có rắc rối. Cô sẽ ở đây để giúp họ, dẫn dắt họ, sửa các vấn đề đó. Cô vốn đã luôn làm việc đó trên Trái Đất, trên vũ trụ. Cô sẽ nuôi nấng họ. Sau này, họ sẽ được kích hoạt hoàn chỉnh, khi họ đã sẵn sàng.

“Cô đang làm gì thế?” một giọng đàn ông vang lên từ đằng sau cô.

Là cộng sự của cô. Trí não cô suy nghĩ thật nhanh. Cô nên nói gì đây? “Tôi...”

Anh đang đứng ở ngưỡng cửa, ánh sáng tràn vào phòng thí nghiệm từ sau lưng anh. Kate không nhìn thấy mặt anh. Cô phải biết được anh là ai. Cô đứng dậy đi về phía anh, nhưng cô vẫn không thể nhìn được mặt anh.

Cô biết anh đang chờ câu trả lời của cô. Mình phải nói gì đó. Mình sẽ nói sự thật, nhưng thay đổi một chút.

“Tôi đang thực hiện một cuộc thí nghiệm,” cô nói, vừa đúng lúc đến chỗ anh. Cô bám lấy vai anh, nhưng khuôn mặt anh vẫn chìm trong ánh sáng.

* * *

David lấy thêm một tờ giấy lau mồ hôi trên mặt Kate. Không được rồi, mình phải gọi bác sĩ. Mình sẽ không để cô ấy chết trong tay mình.

Anh đặt cô xuống giường, nhưng cô túm lấy anh và thở dốc. Cô mở miệng hớp đầy không khí, mắt mở thao láo.

David săm soi mặt cô, cố tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Có chuyện quái gì vậy? Anh chạy qua cửa, nhưng...”

“Là em đã làm,” cô hổn hển nói.

“Gì cơ?”

“Toba. Bảy mươi ngàn năm trước. Em đã cứu những người hấp hối.”

Cô ấy mê sảng rồi, David nghĩ. “Để anh đi gọi bác sĩ.”

Cô giữ chặt cẳng tay anh và lắc đầu. “Em ổn. Em không điên. Những cảnh kia không phải là mơ. Chúng là ký ức.” Cuối cùng cô cũng thở lại được bình thường. “Ký ức của em.”

“Anh không…”

“Năm 1979, em không phải ra đời trong cái ống – em hồi sinh. Chuyện này có nhiều vấn đề hơn ta nghĩ.”

“Em...”

“Em chính là nhà khoa học đã cho chúng ta gene Atlantis. Em là một trong những người Atlantis.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.