Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 79

❊ ❊ ❊

Đâu đó gần Malta

Địa Trung Hải

Ở xa phía chân trời, David thấy hai hòn đảo lớn của Malta dần hiện rõ nét.

Sáu trăm năm qua, quần đảo nhỏ chỉ rộng hơn ba trăm kilomét vuông này chính là nơi bị nhiều quốc gia tranh giành nhất trên khắp hành tinh.

Trong Thế chiến thứ hai, không nơi nào trên Trái Đất chứng kiến cảnh từng tấc đất bị giội bom nhiều như Malta. Không quân Đức và Ý đã san bằng nó, nhưng quân đội Anh vẫn chống chọi được.

Ở vài thành phố, chẳng hạn như Rabat, người dân đã rút xuống lòng đất, sống trong các phòng ở xây bằng đá được nối với nhau bởi hàng kilomét đường hầm. Khu hầm ở đó quả là một huyền thoại. Chúng đã được sử dụng vào thời La Mã để chôn người chết, nhưng lại giữ mạng sống cho vô số cư dân Malta suốt cuộc tàn sát hồi Thế chiến thứ hai.

Gần bốn trăm năm trước khi Không quân Đức đem địa ngục tới Malta, một loài quỷ dữ khác đã xuất hiện ở ngay ngưỡng cửa lãnh địa của họ: hạm đội của Đế quốc Ottoman. Năm 1563, Suleiman Đại đế đã đưa đến đây một hạm đội gồm gần hai trăm tàu chiến, mang theo gần năm mươi ngàn quân – đội quân lớn nhất thế giới thời bấy giờ.

Những tháng sau đó được biết đến như Cuộc bao vây Malta và nó đã thay đổi toàn bộ lịch sử thế giới. Đó là một cuộc chiến tàn bạo khó tưởng tượng nổi, một trong những trận đánh đẫm máu nhất mọi thời đại. Ước tính khoảng một trăm ba mươi ngàn khẩu đại bác đã nhắm bắn vào hòn đảo, cũng như từ trên đảo bắn ra. Cứ ba người dân Malta thì có một người tử vong. Hội Hiệp sĩ Cứu tế, cùng một nhóm gồm tầm hai ngàn binh sĩ tả tơi được rút về từ Tây Ban Nha, Ý, Hy Lạp và Sicily, đã giữ hòn đảo trong bốn tháng, cho đến lúc hạm đội Ottoman giương buồm quay về nhà sau khi đã giết chết hàng chục ngàn người.

Nếu người Ottoman chiếm được Malta vào năm 1565, nhiều nhà sử học đồng tình rằng quân binh của họ có thể dễ dàng đánh chiếm châu Âu lục địa, cản trở thời kỳ Phục Hưng và thay đổi số phận thế giới mãi mãi.

Người dân Malta đã đánh trận đến tận khi lìa đời. Họ đang bảo vệ thứ gì đó bên cạnh mạng sống của bản thân sao?

David liếc nhìn tờ giấy. Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis.

Ở Malta có gì? Một kho báu cổ xưa nào đó? Nó có liên quan gì tới dịch bệnh đang tàn phá thế giới?

David là một nhà sử học. Anh tin vào sự thật: chân lý được chắt lọc từ nhiều nguồn, được các nhân chứng xác nhận, lý tưởng nhất là nhân chứng đến từ nhiều hoàn cảnh và có động cơ khác nhau.

Kho báu là thứ để nhử những kẻ khờ khạo. Các món đồ thần thoại cũng vậy. Hòm Bia Giao Ước. Chén Thánh. Cả hai anh đều không tin. Lịch sử quân sự bao giờ cũng đáng tin hơn. Các vị tướng đếm số người họ đã giết. Nằm đâu đó giữa tổng số người chết của mỗi phe chính là sự thật.

Và sự thật là vô số đội quân đã chiến đấu giành Malta suốt nhiều thời đại, vậy mà nó gần như chưa một lần khuất phục.

* * *

Các ký ức giờ đã rõ hơn và Kate cảm thấy cô gần như có thể điều khiển chúng, như có thể di chuyển giữa thời gian.

Cô lại mặc bộ đồ Atlantis và cảnh tượng xung quanh là một cái lán nguyên thủy một phòng. Cô nhìn ra cửa lán. Khí hậu trông có vẻ khác. Trời đang mưa, ẩm thấp, cây cối thì như ở miền nhiệt đới. Không phải Địa Trung Hải. Có lẽ họ đang ở Nam Á.

Ba người phụ nữ đang ngồi dưới đất, hì hục làm gì đó. Kate bước tới chỗ họ và nhìn xuống. Tấm thảm thêu Tây Tạng. Họ đang tạo ra một lời cảnh báo, phòng trường hợp chúng ta thất bại, cô nghĩ.

Người Atlantis đã đưa nó cho họ – cô đã đưa nó cho họ – như một kế hoạch dự phòng.

Giờ cô đã biết chắc điều đó.

Cô ra khỏi lán, bước vào khoảng không quang đãng của trại. Trại định cư này có cảm giác như của dân du cư, kiểu như nó được vội vàng dựng lên và sẽ sớm bị bỏ không.

Một ngôi đền tạm bợ nằm ở khu trung tâm. Cô đi tới đó. Lính canh ở cửa đền đứng tránh sang một bên để cô bước vào. Hòm Thánh bằng đá đang ở đây. Các nhà sư ngồi xếp bằng quanh nó, đầu cúi xuống.

Nghe thấy tiếng chân cô, một người đứng lên chạy lại.

“Nước lũ sắp đến rồi,” Kate nói.

“Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Ngày mai chúng tôi sẽ di chuyển lên cao nguyên.”

“Các ngươi đã cảnh báo các trại định cư khác chưa?”

“Chúng tôi đã đưa tin.” Ông ta vẫn nhìn xuống đất. “Nhưng họ sẽ không nghe lời cảnh báo của chúng tôi. Họ nói họ đã làm chủ thế giới này rồi. Họ không sợ lũ.”

* * *

Ngôi đền nguyên thủy biến mất, thay vào đó là những bức tường bằng kính và thép treo toàn các màn hình chiếu nổi.

Kate đang đứng trong trung tâm chỉ huy của tàu Alpha Lander, bên cạnh cộng sự của cô, nhìn chằm chằm tấm bản đồ thế giới.

Đường bờ biển khắp vùng Nam Á dao động. Nước lũ đang tiến vào, chuẩn bị làm thay đổi lục địa này mãi mãi, nhấn chìm các khu sinh sống dọc bờ biển, khiến một vài khu sẽ biến mất hoàn toàn.

Hình chiếu nổi chuyển sang hình ảnh vệ tinh của một nhóm người đang đi lên núi, tránh xa trận lụt. Họ mang theo mình chiếc rương đá mà cô đã thấy – Hòm Thánh.

Kate vẫn không thể thấy cộng sự của mình, nhưng qua khóe mắt, cô thấy Dorian đang đứng như tượng, nhìn màn hình hiển thị mà gần như chẳng có chút hứng thú nào.

“Chuyện này không quá tệ” Dorian nói. “Dân số giảm có thể cho phép chúng ta củng cố hệ gene, có khi còn loại bỏ được vài vấn đề.”

Kate không màng trả lời. Dorian nói đúng, nhưng cô biết giải pháp cho chuyện này là gì và đang cảm thấy kinh sợ. Các “vấn đề” mà hắn vừa bỏ ngỏ đã gia tăng trong vòng mười ngàn năm qua – thái độ gây hấn vượt ngoài tầm kiểm soát, khuynh hướng gây chiến nhằm loại bỏ từ sớm bất cứ mối đe dọa nào trước mắt. Xu hướng đang ngày càng tăng này là biến dị cơ bản của gene sinh tồn: trí não con người biết rằng môi trường của họ có lượng tài nguyên hữu hạn, rằng với công nghệ hiện tại, môi trường sống của họ chỉ có thể chu cấp cho một số lượng người hạn chế. Họ muốn đảm bảo chính người của họ, hệ gene của họ được sống sót. Chiến tranh – loại bỏ mọi đối thủ trong cuộc cạnh tranh lượng tài nguyên hữu hạn – chính là giải pháp của họ. Nhưng cuộc đua diệt chủng của họ đang xảy ra quá nhanh, như thể có ai đó đang can thiệp vào, cố gắng chống lại họ.

Thẳm sâu trong tâm trí Kate còn nghĩ tới một khả năng khác: Dorian đã làm chuyện này. Hắn đã phản bội cô sao? Lấy kết quả nghiên cứu từ cô rồi điều chỉnh nó? Cô đã giấu cộng sự việc mình hợp tác với Dorian/Ares. Cô biết anh sẽ phản đối, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Các bộ lạc con người sẽ cần mọi ưu thế di truyền họ có thể có – nếu câu chuyện của Dorian, lời quả quyết về kẻ thù của họ, là sự thật.

Mình có thể làm gì khác? Kate tự hỏi. Cô đã chọn hướng đi hợp lý nhất.

Màn hình chiếu nổi bắt đầu thay đổi. Màu đỏ lan khắp bản đồ: các thông số thương vong.

Cộng sự của cô quay lại bàn điều khiển. “Báo động dân số.”

“Ta phải can thiệp thôi,” Dorian nói.

“Không được. Nhất là ở mức độ thế này,” cộng sự của cô vặc lại. “Chúng ta phải tuân theo tiền lệ của mình – chỉ khi có nguy cơ tuyệt chủng.”

Kate gật đầu. “Tiền lệ” của họ đã được thiết lập bảy mươi ngàn năm trước – khi cô quyết định cung cấp gene Atlantis cho loài người trong cái hang, trong lúc phân loài của họ đang chênh vênh giữa bờ tuyệt chủng.

Cô mở miệng định nói, nhưng bức tường chiếu nổi nhấp nháy không ngừng các tín hiệu báo động.

Báo động dân số: Phân loài 8471: 92% nguy cơ tuyệt chủng.

Kate dò một địa điểm. Siberia. Người Denisova. Nước lũ chắc chắn không dâng được đến chỗ họ. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Một tín hiệu báo động nữa xuất hiện trên màn hình, ở một địa điểm khác.

Báo động dân số: Phân loài 8473: 84% nguy cơ tuyệt chủng.

Phân loài này chỉ ở trên đảo Indonesia. Người Hobbit. Chính là phân loài sau này sẽ được biết đến với tên gọi homo floresiensis. Thứ gì đang tàn phá dân số của họ? Áp lực từ trận lụt, cộng với những con người hung hăng gần đây tới định cư trên đảo sao? Kate đã biết lịch sử sẽ thành ra thế nào. Họ sẽ bị tuyệt chủng. Vào năm nào nhỉ? Cô nhìn hình chiếu nổi, giải mã hệ thống xác định niên đại Atlantis.

Ký ức này là từ khoảng mười ba ngàn năm trước. Ngay lúc đó, cô lại nhận ra một điều khác: cô sẽ chứng kiến sự sụp đổ của Atlantis. Cô sẽ nhìn thấy những chuyện đã xảy ra. Delta bị thiếu.

Một phần ba tín hiệu báo động tắt đi.

Báo động dân số: Phân loài 8470: 99% nguy cơ tuyệt chủng.

Người Neanderthal. Gibraltar.

Cộng sự của cô chạy tới bảng điều khiển và bắt đầu dùng tay thao tác. Anh quay sang Dorian.

“Ngươi đã làm chuyện này!”

“Làm gì? Đây là thí nghiệm khoa học của các người. Ta rốt cuộc chỉ là người tư vấn quân sự thôi. Đừng để ta làm vướng chân các ngươi.”

Cộng sự của Kate chững lại, chờ cô nói.

“Ưu tiên cứu những người ta có khả năng cứu trước,” cô nói.

Anh bấm bảng điều khiển và Kate cảm thấy con tàu bay lên. Bản đồ đang theo dấu quỹ đạo bay. Con tàu bay băng qua châu Phi, tiến về phía Gibraltar.

Dorian đứng yên như tượng, nhìn cô chằm chằm.

Cộng sự của cô chạy tới cửa, rồi dừng lại. “Cô có đi không?”

Kate chìm trong suy nghĩ. Ba tín hiệu báo động tuyệt chủng – cùng một lúc. Như vậy nghĩa là gì?

Có phải Dorian đang loại bỏ tất cả các phân loài khác? Có phải hắn đang thử vũ khí của hắn và đặt dấu chấm hết cho cuộc thí nghiệm? Hắn đã có được thứ hắn muốn chưa? Hắn đã phản bội cô sao? Hay còn chuyện gì khác?

Chuyện này có phải do kẻ thù của họ gây ra? Vô tình? Hoàn toàn là trùng hợp ngẫu nhiên? Cả hai khả năng đó đều có thể xảy ra, nhưng không chắc chắn lắm.

Kate sẽ sớm biết được sự thật.

Cộng sự đang quay lưng về phía cô.

Một câu hỏi nữa choán lấy tâm trí cô. Anh là ai? Cô cần nhìn thấy mặt anh, cần biết được đồng minh của mình là ai.

Cô cần câu trả lời.

Cô cố tập trung. “Có. Tôi đến đây.”

* * *

Tiến sĩ Paul Brenner nhìn các màn hình treo lộn xộn trong phòng Chiến dịch Phong Lan. Tỷ lệ thương vong đang leo thang.

Quận Phong Lan Budapest: 37% tổng dân số được xác nhận đã chết.

Quận Phong Lan Miami: 34% tổng dân số được xác nhận đã chết.

Đồng hồ đếm ngược trên góc chỉ: 1:45:08.

Chưa đầy hai tiếng đến bờ tuyệt chủng của nhân loại. Hay ít nhất là đến giai đoạn tiếp theo trong quá trình tiến hóa của loài người.

Sau Giao thức An tử, sẽ chỉ còn lại hai nhóm người: nhóm tiến hóa và nhóm thoái hóa. Lần đầu tiên trong hàng ngàn năm, sẽ có hai phân nhánh loài người riêng biệt. Paul biết tình trạng đó sẽ sớm chấm dứt, giống như trong quá khứ: chỉ còn lại duy nhất một phân loài. Và đó sẽ không phải là loài ít tiến hóa hơn.

Những người sống sót sẽ giành được thế giới cho riêng mình, diệt hết những kẻ yếu thế hơn về mặt di truyền.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.