Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 59

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta

Địa Trung Hải

“Shaw đã giết ông ấy,” David nói xẵng.

Kate co rúm người lại và liếc ra cánh cửa cabin đã đóng chặt. “Anh nhỏ tiếng thôi.”

“Tại sao? Hắn biết hắn đã làm chuyện đó mà. Hắn biết là anh biết.”

Kate nhìn thẳng vào mắt David. Anh đang cực kỳ giận dữ. Cô có thể thấy điều đó bộc lộ qua cơ thể và giọng nói của anh, nhưng cô còn cảm nhận được nó – ở một mức độ cơ bản hơn, như thể trong anh có một phần nào đó của cô và ngược lại. Cơn tức giận dường như trào ra khỏi anh và ngấm vào cô, như sức nóng bốc lên trên đường nhựa. Cô thấy nó nhiễm vào mình, có cảm giác như bản thân chuẩn bị cự lại anh, trong tiềm thức đang sẵn sàng cho một cuộc cãi vã nữa. Mọi thứ đang dần mất kiểm soát. Cô phải dừng chuyện này lại, phải bắt đầu từ đâu đó. Kate ra quyết định: cô sẽ bắt đầu từ David. Cô cần anh, muốn anh, không thể làm việc này nếu thiếu anh... sẽ không làm việc này nếu thiếu anh.

David đang đi đi lại lại quanh phòng, ngẫm nghĩ – những suy nghĩ tăm tối, Kate cảm nhận được điều đó. Cô chìa tay chờ anh tới nắm lấy nó. Không nói không rằng, cô dẫn anh tới ngồi xuống giường. Cô quỳ trước mặt anh.

“Em muốn anh nói chuyện với em. Có được không?” Cô đưa tay ôm mặt anh.

David vẫn cụp mắt lảng tránh cô. “Anh sẽ trói tất cả họ lại, kể cả Kamau. Ta sẽ đưa họ tới nơi nào đó. Không quan trọng là ở đâu. Như vậy hai chúng ta sẽ có thêm thức ăn. Sau đó, anh sẽ cần liên lạc với quân Anh và Mỹ.” Anh lắc đầu. “Hạm đội của Sloane đang ở ngoài khơi Maroc. Sao chúng vẫn chưa tấn công? Tại sao phải đợi? Chúng ta có thể nhanh chóng chấm dứt cuộc chiến này. Chúng hết nhiên liệu sao? Máy bay phản lực thì có thể, nhưng chúng còn tàu ngầm hạt nhân mà – cả lô ấy. Ta sẽ dụ chúng ra, rồi bắt đầu bao vây các trại Immari, thủ đánh trận tại chỗ luôn. Giải quyết tất cả thật nhanh.”

“David...”

Anh vẫn tránh ánh mắt cô. “Nghe có vẻ tàn nhẫn, anh biết, nhưng đó là cách duy nhất. Có lẽ đây là lý do của toàn bộ chuyện này: dịch bệnh. Đây là thử thách cuối cùng. Ngày tận thế, ngày tiết lộ con người thật của tất cả mọi người. Em phải chứng kiến những việc họ đang làm, Kate ạ. Phải, đây là một thử thách, một cơ hội – để quét sạch những kẻ vô đạo đức, không có giá trị cũng như lòng trắc ẩn với đồng loại ra khỏi thế giới.”

“Mọi người đều đang tuyệt vọng, họ không còn là chính mình...”

“Không, anh nghĩ dịch bệnh tiết lộ con người thật của họ, xem họ sẽ giúp những kẻ bất hạnh hơn hay quay lưng bỏ đi và để mặc đồng loại mình chết. Giờ chúng ta đã biết họ thực sự là người thế nào. Chúng ta sẽ vây bắt từng tên lính dưới trướng Immari và cả những kẻ ủng hộ Immari, sau đó tiêu diệt chúng. Thế giới sau màn thanh tẩy đó sẽ trở thành một chốn tốt đẹp hơn. Một chốn yên bình, một thế giới nơi người ta quan tâm lẫn nhau. Không chiến tranh, không đói kém, không…”

“David. David. Anh không phải người thế này.”

Giờ anh mới nhìn cô. “Có lẽ đây là con người mới của anh. Mỉa mai thế đấy.”

Kate nghiến răng. Cô chỉ muốn đấm cho anh một phát.

“Nghe anh nói như một người em quen ấy. Hắn muốn giảm dân số thế giới và loại bỏ những kẻ không phù hợp với tiêu chuẩn một con người lý tưởng của hắn.”

“Chà... có lẽ Sloane đã nghĩ đúng, chỉ là cách làm sai thôi.”

Kate chuẩn bị nổi điên. Cô nhắm mắt lại. Cô phải đổi hướng cuộc tranh luận này, kéo anh ra để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với anh, tại sao anh lại thay đổi. Tập trung vào sự thật. Cô nghe tiếng David lầm bầm.

“Ý anh là nếu các tàu ngầm có vấn đề gì, chúng có thể phóng tên lửa hành trình nếu...”

“Em biết lý do chúng chưa tấn công hạm đội Immari.”

“Chờ đã, gì cơ?”

“Em sẽ giải thích cho anh, nhưng anh phải cho em biết anh đã xảy ra chuyện gì.”

“Anh á? Chẳng có gì. Chỉ là một ngày bình thường ở công sở thôi.”

“Em nghiêm túc đấy.”

“Chà, để xem... bắt đầu từ đâu đây... Sloane giết anh – thực ra là hai lần.” Anh kéo áo lên. “Nhìn này, không còn sẹo nữa.”

Da anh láng trơn, như một em bé sơ sinh. Lúc trước Kate không để ý, khi hai người đang... Với chút ý chí còn lại, cô cố chống lại cơn thôi thúc quay lưng bỏ đi. Anh là gì vậy? “Em... không hiểu.”

“Anh cũng thế. Vậy đã đủ chưa?”

“Kể em nghe mọi chuyện đi.”

“Được, sau khi David Vale chết lần thứ hai, tất nhiên là anh tỉnh dậy trong một công trình Atlantis bí ẩn, mà em biết đấy, chuyện đó cũng hợp lý thôi. Chỉ có một lối ra, chẳng khác gì con chuột mắc kẹt trong mê cung. Mê cung đó đá anh ra ngoài vùng đồi phía trên Ceuta.” Anh nhìn trân trối vào khoảng không như đang nhớ lại. “Đáng sợ lắm. Nơi đó là một hoang mạc cháy rụi. Tất cả nỗi sợ của anh, mọi thứ anh từng cố gắng ngăn chặn: Immari, Giao thức Toba, ở ngay trước mắt anh, trông đầy kinh hãi. Thất bại thảm hại của anh. Thật không thể tin nổi khi phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó. Lính tuần Immari bắt anh, tống giam anh trong căn cứ. Rồi anh thấy tất cả, mọi chuyện chúng đang làm ở đó.”

Kate gật đầu. “Và anh quyết định chống lại chúng.

“Không. Đầu tiên thì không và điều đó khiến anh hổ thẹn. Rất hổ thẹn. Bản năng đầu tiên mách bảo anh bỏ trốn khỏi doanh trại và đi tìm em.” Anh nhìn cô, rồi trong tích tắc, cô thấy người đàn ông mình từng đem lòng yêu. Anh mạnh mẽ và dễ tổn thương, và là... David.

Anh không nhìn cô nữa. “Nhưng anh không biết em ở chỗ nào, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Khi đó anh mới quyết định chống trả, chiếm lấy căn cứ.”

“David, chuyện đó đã phần nào thay đổi anh.”

“Trước ngày hôm nay, anh đã giết hàng trăm người – chết tiệt, anh thậm chí còn không biết là bao nhiêu nữa. Chủ yếu là đám người xấu cố giết anh hoặc đội của anh lúc đó – trừ những kẻ bị anh nã súng bắn tỉa, nhưng cũng vẫn là giết. Ceuta thì khác. Khác so với việc chỉ tuân thủ mệnh lệnh. Anh đã lên kế hoạch, thuyết phục vài người nghe theo chiến lược của mình, rồi khi thời điểm đến, anh ấn nút giết hàng ngàn binh lính và đẩy nơi đó vào tình trạng chiến tranh. Anh đã gây ra một cuộc thảm sát và nghĩ rằng chúng đáng phải nhận điều đó. Và anh muốn kết thúc trận chiến. Anh cảm thấy cơn thôi thúc cháy rực trong mình như một ngọn lửa. Anh muốn nhiều hơn nữa. Anh muốn tiêu diệt tất cả bọn chúng, ngay bây giờ, khi chúng ta còn có thể.”

Kate hiểu. Việc cô bỏ anh lại Gibraltar, việc anh quyết định đấu tranh ở Ceuta. Những vết thương của anh sẽ không lành qua một đêm và cơn phẫn nộ của anh sẽ không phai nhòa trong tương lai gần. Nhưng có một kẽ hở, một ô cửa sổ cô có thể lách vào và chạm đến anh. David cựa mình trên giường. Giờ anh đang rất tổn thương và cô cảm nhận được rằng những lời mình chuẩn bị nói sẽ định đoạt những gì sắp xảy đến với “hai người”, cũng như số phận của rất nhiều người khác. Cô nói khẽ. “Em cần anh giúp, David.”

Anh quay đầu lại nhưng không nói một lời.

“Trong bốn tám giờ tới, chín mươi phần trăm dân số thế giới sẽ chết.”

“Gì cơ?”

“Dịch bệnh, nó đã bị biến đổi. Có một vụ nổ ở Đức...”

“Sloane. Hắn đã đem chiếc cặp ra khỏi công trình ở Nam Cực.”

“Dù trong chiếc cặp có gì thì nó cũng đã phát ra một bức xạ đặc trưng lan khắp toàn cầu. Bức xạ đó đã biến đổi dịch bệnh. Giờ không còn gì có thể phòng dịch nữa. Phong Lan đã thất bại. Mọi quốc gia trên Trái Đất đều đang đối mặt với tình trạng nhiễm bệnh và chết chóc diện rộng. Tất cả đang sụp đổ. Nhưng em nghĩ mình có thể tìm ra thuốc chữa. Martin đã hợp tác với một liên minh ngầm. Continuity. Tổ chức này bao gồm những người làm ở CDC. Em nghĩ ông ấy đã gần tìm ra phương thuốc chữa trị rồi. Em có các ghi chép của ông ấy, nhưng em cần anh giúp.”

“Em nghĩ...”

“Còn một chuyện nữa. Có một chuyện em phải nói. Em yêu anh, David, và em xin lỗi vì đã khiến anh tổn thương khi bỏ anh lại Gibraltar. Em xin lỗi vì đã không kể cho anh nghe về Keegan. Em xin lỗi vì đã không tin tưởng anh. Việc đó sẽ không tái diễn. Bất kể điều gì xảy ra, kể từ bây giờ, anh và em sẽ cùng nhau kết thúc chuyện này. Và để em nói rõ, em không quan tâm anh đã chết bao nhiêu lần hoặc có sẹo hay không.”

Anh hôn lên môi cô, giống nụ hôn hồi ở Gibraltar. Cô dường như cảm nhận được cơn giận dữ dần rút khỏi anh, như thể nụ hôn đang vặn mở một van áp suất nào đó chuẩn bị nổ.

Khi hai người tách ra, anh đăm đăm nhìn cô, vẻ dịu dàng đã trở lại trong ánh mắt anh.

“Còn một chuyện nữa: em sẽ nghe lệnh anh.”

“Thật ra... anh nghĩ có lẽ em nên ra lệnh một thời gian. Anh sẽ chỉ... quan sát từ xa, dừng lại nhìn nhận mọi chuyện một chút, nhớ lại vài điều anh vừa nói ban nãy.” David lắc đầu. “Những chuyện anh vừa kể nghe có vẻ điên rồ và bất hợp lý. Nhưng em dường như biết rõ chuyện gì đang diễn ra. Em động não đi vậy, để chuyện bắn giết cho anh.”

“Việc đó thì em làm được.”

David đứng dậy nhìn quanh cabin. “Chiếc du thuyền với một án mạng bí ẩn, trong khi thế giới đang tiến dần đến ngày diệt vong. Buổi hẹn hò thứ hai ra trò phết đấy.”

“Anh chắc chắn không phải một kẻ nhàm chán.”

“Chỉ đang cố giúp em tiêu khiển thôi. Giờ thì em muốn bắt đầu từ đâu: dịch bệnh hay kẻ ám sát Martin?”

“Em nghĩ...”

Con thuyền đột nhiên chạy chậm lại. Kate có cảm giác nó chuẩn bị dừng giữa biển. “Có chuyện gì vậy?”

“Anh không biết.” David quàng tay qua vai Kate rồi dẫn cô ra cửa. Anh chỉ ra hành lang dẫn tới một lượt thang ngắn chạy xuống phòng tắm chính được xây dựng công phu. Anh đưa cô một khẩu súng. “Ở yên dưới đó. Khóa cửa lại. Anh...”

Cô hôn anh lần nữa. “Cẩn thận nhé. Đó là mệnh lệnh đầu tiên.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.