Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 51

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta

Phía Bắc Maroc

David chăm chăm nhìn mười một người đang đứng quanh kho vũ khí. “Các anh, chính nghĩa đã không còn. Nhưng chính nghĩa là đúng đắn. Căn cứ này là cổng đến địa ngục và thế giới mà bọn Immari đang cố xây nên. Nếu phá hủy nó, ta có thể cho người dân châu Âu một cơ hội đấu tranh. Tuy nhiên... ta bị áp đảo về số lượng và súng đạn, lại còn đang ngồi ngay giữa lòng lãnh thổ địch. Ta có ba thứ: yếu tố bất ngờ, ý chí chiến đấu và một mục đích chính đáng. Còn sống được đến sáng nghĩa là ta sẽ thắng trận. Tối nay sẽ quyết định số phận của chúng ta và hàng triệu người khác. Hãy chiến đấu hết mình và đừng sợ chết. Trong cuộc sống còn nhiều điều tồi tệ hơn – chẳng hạn như phải sống một cuộc đời mà mình không lấy làm tự hào.”

Anh gật đầu ra hiệu Kamau bước lên và bắt đầu ra lệnh cho từng người.

Chẳng mấy chốc, người lính Phi châu cao lớn đã xong việc, bộ đàm trong góc phòng kêu rè rè phá tan sự im lặng. “Phóng hỏa tất cả.”

“Đến giờ rồi,” David nói.

* * *

David và Kamau trèo lên lối đi hẹp cùng ba người lính của họ. Trung tâm tác chiến của căn cứ nằm trên đỉnh tháp, ở chính giữa thành lũy, cách xa các bức tường, an toàn trước mọi kẻ tấn công, nhưng vẫn đủ cao để quan sát tận mắt – hay dùng ống nhòm thì tốt hơn – chính xác những gì đang diễn ra. Quả là khôn ngoan. Các chỉ huy căn cứ không muốn phụ thuộc vào camera, giám sát và báo cáo hiện trường – tất cả đều có thể không được như mong đợi hay bị dàn xếp. Chúng muốn tận mắt chứng kiến cuộc chiến.

David dừng lại ở chiếu nghỉ và bật đèn pin soi ra màn đêm, gửi tín hiệu tới các đoàn quân Berber đang đợi bên ngoài bức tường đằng xa.

Khi ánh đèn chớp cuối cùng biến mất, anh tiếp tục trèo lên đỉnh, lính của anh theo sát phía sau. Căn phòng trên đỉnh tháp giống hệt như những gì anh nhớ: một tổ hợp gồm trung tâm kiểm soát không lưu và trạm điều khiển tàu chiến. Bốn sĩ quan vận hành ngồi tại các bàn điều khiển, nhìn chằm chằm vào dãy màn hình phẳng, thi thoảng lại gõ chữ. Một ấm cà phê đang được pha trong góc phòng.

Kỹ thuật viên ở gần họ nhất thấy David, xoay lại, đứng lên và căng thẳng giơ tay chào, như thể đang không chắc phải đối phó với cuộc ghé thăm bất ngờ này thế nào. Từng người một trong ba sĩ quan còn lại cũng hành động y hệt.

“Không cần để ý đến tôi,” David nói. “Hôm nay là một ngày dài, và như các đồng chí đã nghe tin, thiếu tá Rukin đã giành được một thắng lợi to lớn trên đồi. Thiếu tá đang ở lầu dưới ăn mừng, tận hưởng những gì ngài ấy đáng được nhận.” David nở một nụ cười vô cùng chân thành. “Nghỉ ngơi chút đi. Tới nhập hội cùng ngài ấy. Có đồ ăn, thức uống… và chiến lợi phẩm từ trận đánh. Hàng mới cả đấy.” David chỉ tay về những người lính của anh. “Chúng tôi sẽ trực ca này.”

Các kỹ thuật viên mấp máy mấy lời cảm ơn rồi rời bàn làm việc của mình. Lệnh của một trung tá là cơ hội tốt nhất họ có để được trốn trực.

Khi những người kia rời đi, lính của David chiếm chỗ của họ trước các bảng điều khiển. David nghi hoặc nhìn các màn hình. “Chắc anh biết sử dụng những thứ này chứ?”

“Vâng, thưa sếp. Hồi mới được chuyển tới đây, tôi đã trực ca ban ngày vài tháng.”

Kamau lượn quanh căn phòng, đưa cho mỗi người lính một tách cà phê. Anh ta tới chỗ David, rồi cả hai đứng đó một lúc, nhìn ra bầu trời đêm. David nghĩ con người anh được thể hiện rõ qua việc không nói gì. Vài phút sau, Kamau giơ đồng hồ lên: hai hai giờ không không. David mở bộ đàm. “Tất cả các trạm báo cáo.” Từng người một điểm danh, giọng họ lẹt xẹt trong tai David. Anh chờ mảnh ghép cuối cùng tới hoàn thiện bức tranh. Ba người lính lấy bí danh từ cuộc chiến thành Troy; họ đều đã quyết định mật danh của David sẽ là Achilles.

“Achilles, Ajax đây. Bọn thành Troy đang ở sảnh tiệc. Chúng ta đã khai tiệc.”

Khai tiệc là mật hiệu cho việc đã nhốt chúng lại và giải phóng khí gas.

“Rõ, Ajax,” David nói. Anh bước ra ngoài tháp chỉ huy rồi xuống chiếu nghỉ đầu tiên. Anh lại bật đèn pin lên. Đến khi anh trở lại trung tâm chỉ huy, dọc vành đai đã bắt đầu xuất hiện các vụ nổ. Khói lửa bốc lên cao quá cả bức tường ngoài. Ba người trong trạm chỉ huy hí hoáy dùng bộ đàm và máy tính.

Các màn hình cho thấy quang cảnh phía dưới. Cả dàn kỵ binh vây quanh bức tường. Súng tự động từ trên tháp triệt hạ từng hàng lính cưỡi ngựa, nhưng họ vẫn tiến tới, tấn công không ngừng.

Một kỹ thuật viên quay sang David. “Tháp hai muốn xin phép dùng súng điện từ.”

Kamau liếc qua David.

Súng điện từ sẽ tàn sát cả đoàn quân Berber. Tuy nhiên, cho phép dùng súng sẽ chứng minh được rằng căn cứ đang gặp nguy hiểm.

David chỉ khẩu súng bắn tỉa cạnh Kamau. “Hạ chúng sau phát bắn đầu tiên.”

David đi tới ghế chỉ huy và bật micro. “Tháp hai, đây là trung tá Wells. Thiếu tá đã giao quyền chỉ huy cho tôi. Chuẩn bị sẵn sàng súng điện từ delta và bắn tùy ý.” Anh ngắt bộ đàm rồi chờ. Súng điện từ phóng một vệt lửa ra màn đêm, làm đất và máu bắn lên không trung, để lại một đám mây đen nơi một giây trước vẫn còn ngựa và lính. Sau đó, mọi thứ có vẻ im ắng được một lúc. David hy vọng quân Berber sẽ tiếp tục tiến lên. Anh cần họ làm vậy.

Ở chiếu nghỉ bên dưới, David nghe thấy ba tiếng súng vang lên dồn dập. Súng điện từ ngừng bặt.

David bấm micro trên bảng điều khiển lần nữa. “Tiểu đoàn một, hai và ba, di chuyển vào khu một. Nhắc lại, tiểu đoàn một, hai và ba, đây là Đài chỉ huy Ceuta, tường ngoài đang gặp nguy, di chuyển ngay tới khu một và vào vị trí.”

Gần như tức thì, David thấy chuyển động trong thành và vòng tròn bên ngoài. Quân lính chạy rầm rập trên mặt đất, cổng trong mở ra cho xe tải vọt qua. Người Berber đẩy mạnh tấn công, khiến trận chiến trở nên dữ dội hơn.

“Chỉ huy, Tháp một đây. Tháp hai đã bị hạ, nhắc lại, Tháp hai đã bị hạ.”

“Rõ, Tháp một,” một người lính của David nói. “Chúng tôi biết rồi. Tiếp viện đang tới.”

Gần một phút sau lệnh của David, khu vực dưới chân tường đã ních đầy lính Immari, gần bốn ngàn tên. Đây là thời điểm David đã vạch định, cơ hội duy nhất để họ chiếm căn cứ. Tay anh hơi run rẩy, và trong khoảnh khắc đó, anh tự hỏi liệu mình có thể làm chuyện này không. Lỡ anh không làm được thì sao? Giờ không còn đường lui nữa.

Các kỹ thuật viên quay lại nhìn anh, ai cũng đều đã rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Cuối cùng, một người khẽ lên tiếng, “Chúng tôi đang chờ lệnh sếp.”

Thảm sát. Giết bốn ngàn con người – quân lính. Lính của kẻ thù. Lũ quái vật, David tự nhủ. Nhưng chẳng thể nào tất cả đều là quái vật được. Chỉ là những người ở chiến tuyến bên kia, những người xui xẻo, những người bị hoàn cảnh đưa đẩy tới kết cục làm kẻ thù của anh.

Tất cả những gì David phải làm là ra lệnh. Kỹ thuật viên sẽ bấm nút, mìn dưới chân tường sẽ được kích hoạt, thuốc nổ tự chế sẽ phát nổ và cánh cổng địa ngục sẽ được mở toang. Mấy ngàn lính – con người – sẽ chết.

“Tôi sẽ không ra lệnh,” David nói.

Nỗi sửng sốt hiện trên mặt mọi người, trừ Kamau. Mặt anh ta là một tấm mặt nạ không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào. David tiến tới bàn của kỹ thuật viên chính. “Chỉ cho tôi các nút để bấm đi.” Đây là gánh nặng chính anh phải gánh; một mình anh nên và sẽ đảm nhận trách nhiệm này. Người lính chỉ thứ tự các nút điều khiển và David cố nhớ chúng. Anh nhập mật mã và vòng tròn quanh chân tường phát nổ thành một biển thảm sát. Máu đọng thành vòng như một con hào. Bộ đàm dồn dập các cuộc gọi tới, một trong các kỹ thuật viên lập tức tắt nó đi.

David mở bộ đàm của mình lên. “Ajax, Achilles đây. Tường ngoài đã bị chọc thủng. Mở chuồng ngựa đi.”

“Rõ, Achilles,” người lính trả lời.

Màn hình chuyển qua khu giam giữ. Ba người lính của David hộc tốc chạy qua, mở cửa các phòng giam, giải phóng những người Berber bị bắt giữ rồi đưa cho họ vũ khí. Cuộc chiến giành thành lũy và Ceuta bắt đầu ngay bây giờ.

“Mở cổng,” David nói. “Và kết nối điện thoại.”

Anh ngồi phịch xuống “ghế chỉ huy” và chờ đợi. Người kỹ thuật viên gọi với qua vai anh. “Đã kết nối.”

“Hạm đội Alpha Immari, đây là Đài chỉ huy Ceuta. Chúng ta đang bị tấn công. Nhắc lại, chúng ta đang bị tấn công. Tường ngoài đã bị chọc thủng. Yêu cầu hỗ trợ không lực.”

“Rõ, Đài chỉ huy Ceuta. Chờ lệnh.”

David chờ lệnh. Sloane đang ở trong hạm đội đó, và David hiểu hắn – hắn sẽ tự mình chỉ huy cuộc không kích. Dù đầy khiếm khuyết, hắn vẫn ưa đứng ra làm gương cho người khác.

“Đài chỉ huy Ceuta, hạm đội Alpha đây. Nghe rõ: chúng tôi đang huy động không lực. Dự kiến đến nơi sau mười lăm phút.”

“Rõ, hạm đội Alpha. Dự kiến đến nơi sau mười lăm phút. Đài chỉ huy Ceuta, hết.”

Sau khi chắc chắn đã tắt kênh bộ đàm, anh ra lệnh cho các kỹ thuật viên lần cuối. “Tôi muốn các anh chờ ở đây đến khi chúng vào sâu trong phạm vi bắn của ta. Đừng chớp thời cơ sớm.”

“Kể cả nếu chúng khai hỏa...”

“Kể cả nếu chúng khai hỏa mọi vũ khí chúng có. Cứ chờ thôi. Cũng đừng đưa súng điện từ ra cho đến khi các anh sẵn sàng bắn. Ai đó dưới mặt đất có thể cảnh báo cho chúng biết. Các anh hạ mấy cái trực thăng đó, rồi chúng ta có thể thay đổi cả tiến trình lịch sử.” Anh bước tới chỗ Kamau đứng cạnh cửa. “Rất vinh hạnh được chiến đấu cùng các anh. Giờ chúng tôi sẽ đi câu chút thời gian cho các anh.”

David vừa đến cửa thì một kỹ thuật viên gọi với ra. “Thưa sếp, đang chuẩn bị tới là...”

“Không lực?”

“Một tàu dịch. Nó còn cách gần hai cây nữa. Trở về từ Marbella. Họ vừa gửi yêu cầu cập cảng và danh sách trên tàu. David xoay người lại đối diện Kamau. “Sao chúng ta không được biết về chuyện này?”

Anh ta lắc đầu. “Mấy tàu đó cứ đi đi về về tùy ý, không có lịch trình gì cả. Họ có thể đợi ở cảng vài ngày nên không có vấn đề gì.” Anh ta qua đầu phòng bên kia bấm bàn phím. Bản danh sách được kéo dọc màn hình lớn.

David nhìn quanh phòng. “Trên tàu có gì? Vũ khí? Mà nhân tiện, tàu dịch là cái quái gì?”

Kamau vừa trả lời vừa bấm máy tính. “Tàu này là một tàu du lịch cũ. Mang rất ít vũ khí: cả hai đầu tàu đều có một khẩu pháo cỡ nòng năm tư. Nhưng lại... chở tất cả quân từ đợt xâm lược vài thành phố ở Nam Tây Ban Nha.” Anh ta đứng lên. “Gần mười ngàn lính – cộng thêm lính mới tuyển, những người chịu thỏa hiệp với Immari. Không rõ bao nhiêu. Có thể trên tàu có hai mươi ngàn quân địch. Đáng ra còn có cả những người bị bệnh trên tàu, nhưng đã đến gần Ceuta thế này... chắc họ đã bị tống xuống biển rồi.”

David xoa trán. “Bao lâu nữa tàu tới đây?”

“Năm, mười phút.”

Không còn lựa chọn nào khác. Hai mươi ngàn lính, đổ vào từ cảng, củng cố thành lũy từ phía sau. “Tấn công nó đi,” David nói. “Bằng bất cứ giá nào. Đánh chìm tàu đi.” Anh lấy súng chạy ra cửa, Kamau theo sát đằng sau.

Khi những khẩu súng điện từ bắn xuống cảng – vào một tàu Immari – đám lính Immari còn lại trong thành sẽ biết chúng đã bị phản bội. Trận chiến cuối cùng giành Ceuta sẽ bắt đầu trong giây lát.

Xuống cuối cầu thang, David và Kamau thấy loạt đạn được bắn ra từ cụm pháo dọc cảng. Chiếc tàu du lịch đồ sộ nổ tung, rồi oằn mình bốc cháy, trôi dật dờ như một giàn hỏa táng.

* * *

Kosta xông vào phòng, nhưng lần này, anh ta không lui đi khi thấy Dorian và người phụ nữ nằm khỏa thân ở đó. “Thưa ngài, Ceuta đang bị tấn công. Họ vừa yêu cầu hỗ trợ không lực.”

Dorian bật dậy, mặc đồ và ra khỏi phòng trước khi người phụ nữ kịp tỉnh giấc.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.