Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

❊ ❊ ❊

Nhà thờ thánh Mary hiện thân

Marbella, Tây Ban Nha

Kate nhanh chóng gọi hai thằng bé dậy rồi kéo chúng ra khỏi nhà thờ. Martin đang sốt ruột chờ tại sân trong. Chiếc ba lô nặng trĩu trên vai ông, mặt ông tràn ngập vẻ lo lắng. Từ bên kia sân, Kate đã hiểu tại sao. Một dòng người vô tận đang điên cuồng, mù quáng chạy qua phố, chân giậm ầm ầm trên mặt đường sỏi đá. Cảnh tượng này làm cô nhớ tới đám bò tót chạy đua ở Pamplona.

Giữa sân, hai con chó nằm chết cạnh bức tường nhà thờ trắng toát. Bọn trẻ chật vật che tai lại.

Martin tiến lại gần cô và nắm lấy tay Adi. “Ta sẽ đưa chúng đi.”

“Có chuyện gì thế?” Kate cố nói trong lúc bế Surya lên.

“Khí gas rõ ràng là cho bọn chó. Đám Immari đang bao vây mọi người. Chúng ta phải nhanh chóng di chuyển.”

Kate theo Martin hòa vào dòng người. Không có khí gas chắn tầm nhìn, Kate nhận thấy những con phố hẹp tràn ngập các mảnh đổ nát của Marbella: xe cộ cháy rụi, hàng hóa – tỉ như ti vi – bị cướp phá, bàn ghế lộn ngược trong những quán cà phê bỏ không nằm dọc hai bên đường và các con hẻm.

Mặt trời đang mọc trên các tòa nhà bên đường, Kate nheo mắt cố tránh những luồng sáng lúc ẩn lúc hiện. Cô thích nghi từng chút một và tiếng chân vang rền không ngơi nghỉ dần trở thành tiếng ồn xa xăm trong một cuộc chạy bộ sáng sớm.

Ai đó đâm sầm vào lưng Kate, suýt húc cô ngã xuống đất. Martin đưa tay ra đỡ và giúp cô đứng vững trong lúc cả hai vẫn tiếp tục tiến bước. Đằng sau họ, một nhóm người mới tăng tốc chạy xuyên đám đông, băng qua những người chạy bộ chầm chậm. Kate thấy vài người bị ốm – một ngày không uống Phong Lan đã khiến các triệu chứng của Dịch bệnh Atlantis tái phát. Họ trông hoảng sợ, cuồng loạn.

Martin chỉ vào một con hẻm phía trước cách họ mười mét. Ông thầm thì vài từ gì đó Kate không nghe ra, nhưng cô cứ theo bước ông lách tới gần những tòa nhà nằm dọc đường lớn. Họ chui vào hẻm và ngày càng nhiều người tới lấp vào khoảng trống họ vừa để lại trong đám đông.

Martin dấn bước, Kate cố đuổi theo. “Họ đi đâu thế ba?” cô hỏi.

Martin dừng chân, chống tay lên đầu gối và thở hồng hộc. Ở tuổi sáu mươi, ông yếu hơn Kate nhiều và cô biết ông sẽ không còn giữ tốc độ này được lâu nữa. “Về phía Bắc. Tới rặng núi. Đúng là khờ khệch,” ông nói. “Họ đang bị dồn thành bầy. Chúng ta sắp tới điểm hẹn rồi. Đi thôi.” Ông lại bế Adi lên và tiếp tục bước dọc con hẻm hẹp.

Tiếng rầm rập từ dòng người phía sau ngày một nhỏ đi khi họ đi về phía Đông, tới một vùng hoang vu của thành phố. Kate nghe đâu đó tiếng loạt xoạt trong những tòa nhà trông như không có người.

Martin hất đầu về phía các tòa nhà. “Họ có thể chạy hoặc ẩn nấp.”

“Cái nào sáng suốt hơn?”

“Ẩn nấp. Chắc vậy. Sau khi Immari phong tỏa thành phố, chúng sẽ đưa quân sang thành phố tiếp theo. Ít nhất thì chúng đã làm thế ở các nước khác.”

“Nếu ẩn nấp an toàn hơn thì tại sao chúng ta lại chạy?”

Martin liếc nhìn cô. “Ta không mạo hiểm được. Đội SAS sẽ đưa con đi.”

Kate dừng lại. “Đưa con đi.”

“Ba không đi cùng con được, Kate ạ.”

“Ý ba là...”

“Chúng cũng đang truy lùng ba. Nếu Immari tiến lên phía Bắc, ở đó sẽ có các trạm kiểm soát. Nếu bắt được ba, chúng sẽ đi tìm con. Ba không thể đánh liều làm lộ ra con được. Và có một thứ... ba cần tìm.”

Trước khi Kate kịp phản đối, tiếng gầm của động cơ diesel đã vang tới từ con đường cắt ngang phía trước. Martin tức tốc chạy ra đầu hẻm và quỳ ở góc tòa nhà. Ông lôi một chiếc gương nhỏ từ ba lô và giơ nó ra, căn góc sao cho thấy được dọc con phố. Kate đứng cạnh ông. Một chiếc xe tải lớn với thùng chở hàng được che bạt xanh, giống như xe đưa người sống sót vào trại mà Kate từng thấy, đang chầm chậm bò trên đường. Lính đeo mặt nạ chắn khí tỏa ra cạnh xe. Chúng tới quét sạch từng nhà. Trên con phố phía sau chúng, một làn khí gas bốc lên.

Kate bắt đầu lên tiếng, nhưng Martin đã đứng bật dậy và ra hiệu về phía lối đi hẹp giữa hai tòa nhà, gần chính giữa con hẻm. Họ tiếp tục điên cuồng bước qua khoảng không gian chật hẹp.

Chạy được vài phút, lối đi hẹp dẫn ra một con hẻm lớn hơn, chạy thẳng tới một phố đi bộ ngoài trời có đài phun nước lớn bằng đá.

“Ba phải đi cùng bọn con...”

“Im nào,” Martin gắt. “Chuyện này không cần bàn luận nữa, Kate.” Ông dừng ngay trước khi đến phố đi bộ. Ông lại lấy chiếc gương nhỏ trong ba lô và giơ ra đón ánh nắng. Bên kia quảng trường, các tia sáng phản chiếu điệu bộ của ông.

Martin quay lại nhìn Kate đúng lúc các vụ nổ làm rung chuyển quảng trường và bụi bốc lên mù mịt. Tai Kate ong ong, cô hầu như chẳng thấy gì qua lớp bụi. Cô cảm thấy Martin giữ lấy cánh tay mình, rồi cô lần lượt túm Adi và Surya chạy vào cảnh hỗn loạn đang nổ ra trên khoảng sân.

Khi bụi đã lắng bớt, Kate thấy các đội quân Immari túa ra từ các con phố và hẻm phụ. Lính mặc quân phục Tây Ban Nha – hẳn là đội cứu viện SAS đã được Martin ra hiệu – nấp sau đài phun nước lớn bằng đá và khai hỏa vào đám Immari. Chỉ trong vài giây, tiếng lựu đạn và súng máy đã vang lên đinh tai. Hai người lính SAS ngã xuống. Những người còn lại bị áp đảo và bao vây.

Martin kéo Kate về phía con đường dẫn lên phía Bắc. Ngay khi đến đầu đường, một biển người tràn tới từ giao lộ và ào về phía Kate, Martin cùng hai thằng bé.

Kate quay lại nhìn quảng trường. Loạt súng cuối cùng nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng rầm rập – tiếng đoàn người xông tới họ. Những người lính SAS nằm chết lịm, hai người ở đài phun nước giờ đã bị nhuộm đỏ, hai người khác sấp mặt trên con đường lát sỏi.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.