Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Lăng Kính của Immari

Nam Cực

Dorian biết căn phòng đó – nó chính là phòng tra khảo mà hắn đã giam Kate Warner trước khi cô trốn thoát. Ai đó đã đặt thêm một chiếc ghế tra khảo – có khả năng là ghế nha sĩ với những cái đai dày cộm để giữ chân, cổ tay và ngực. Mấy tên lính đã trói hắn vào đó chặt đến nỗi hắn gần như không thở nổi. Cơn choáng váng do khí gas gây ra dường như chẳng thèm tan đi. Tại sao người của hắn lại trở mặt với hắn? Cánh cổng lại mở ra rồi sao? Một Dorian Sloane khác vừa bước ra với một câu chuyện khác à? Hay một chiếc cặp khác? Phải chăng chiếc cặp mà Dorian mang ra đã phát nổ?

Dorian không cần đợi lâu để có câu trả lời. Cánh cửa mở tung và một gã có dáng vẻ tự mãn từ tốn bước vào, hai đặc vụ Immari đi bên cạnh. Dorian biết gã. Tên gì nhỉ? Sanford? Anders? Sanders. Chính thế. Gã là quản lý cấp trung ở trung tâm đầu não Immari. Nhận ra gã, cả người Dorian nhẹ nhõm hẳn. Hắn có thể xử lý một cuộc tranh giành quyền lực.

Dorian hít vào một hơi thở ngắn, nhưng đối phương đã lên tiếng trước. “Dorian. Lâu rồi không gặp. Anh thế nào?”

“Ta không có thời gian cho chuyện này...”

Gã ranh mãnh gật đầu. “Phải. Người Atlantis. Thức dậy. Ra ngoài. Chúng tôi đang xử lý.”

“Có thứ gì đó dưới hầm đang điều khiển con tàu từ bên trong. Ta cần phá hủy nó từ bên ngoài.”

Sanders bước lại gần Dorian, săm soi xem xét hắn. “Chúng đã làm gì anh? Ý tôi là, trông anh ổn lắm. Gần như mới. Da mềm mịn. Anh đã rũ bỏ hoàn toàn cái vẻ cũ kỹ, rệu rã, xấu xí trước đây.”

Đây là kế hoạch của Sanders – lăng mạ Dorian, tỏ vẻ với bất cứ người nào đang quan sát qua tấm kính rằng Sanders là kẻ nắm quyền và Dorian chả là cái đinh gì hết. Dorian ưỡn căng đai giữ ngực, tuyệt vọng cố chúi về phía trước. Hắn gần như phải thốt ra từng từ. “Nghe kỹ đây, Sanders. Anh phải thả tôi ra, rồi ta sẽ quên hết chuyện này. Nếu không, tôi thề sẽ xé toạc và uống máu anh trong khi nhìn anh chết lịm.”

Sanders giật đầu ra sau, nhướn mày, giữ vẻ mặt đó suốt một lúc lâu, rồi phá ra cười. “Chúa ơi, chúng đã làm gì anh thế, Dorian? Anh thậm chí còn điên hơn trước nữa. Ai biết được chuyện này có thể xảy ra chứ?” Gã bước xa khỏi Dorian rồi quay người, vẻ mặt lại nghiêm trọng. “Giờ tôi muốn anh nghe kỹ đây, vì đây mới thực sự là điều sẽ xảy ra. Anh sẽ bị trói vào cái ghế đó, rồi giãy giụa và kêu gào những chuyện điên khùng hơn nữa. Rồi chúng tôi sẽ chuốc thuốc anh, sau đó anh sẽ nói ra mọi chuyện đã xảy ra dưới đó, đến khi xong việc, chúng tôi sẽ vứt cái thân què quặt của anh xuống lỗ để anh chết cóng, như vậy là tốt hơn cái chết cha tôi đã ban cho người cha điên rồ của anh rồi đấy.”

Vẻ ngỡ ngàng lan khắp khuôn mặt Dorian.

“Phải, là chúng tôi đấy. Tôi biết nói gì đây, Dorian? Việc thay đổi hệ thống quản lý đôi khi có thể rất tàn bạo. Đây, tôi sẽ chỉ cho anh thấy ý tôi là gì.” Sanders quay sang một tên lính gác. “Lấy thuốc đi, bắt đầu thôi.”

Một luồng căm phẫn lạnh lẽo chạy suốt thân thể Dorian, căm thù rõ ràng và đầy tính toán hút trọn tâm trí hắn. Mắt hắn đảo qua các dây đai ở tay và ngực. Hắn không thể giật đứt chúng. Cánh tay hắn sẽ đứt lìa trước mất. Dorian giật bàn tay khỏi dây đai bên trái. Nó không lỏng ra. Hắn cảm nhận cơn đau lan tỏa từ bàn tay mình. Hắn vừa suýt làm gãy ngón cái. Hắn giật mạnh hơn và cảm thấy ngón cái bật ra khỏi khớp nối. Cơn đau tranh đấu với nỗi căm phẫn trong đầu Dorian. Nỗi căm phẫn thắng.

Sanders cầm tay nắm cửa. “Chắc là đến lúc tạm biệt rồi, Dorian.”

Một trong hai tên lính gác hất đầu rồi tiến tới chỗ Dorian. Anh ta đã nhận ra việc Dorian đang làm rồi sao?

Dorian giật cánh tay trái bằng từng chút sức lực còn sót lại. Khớp đốt ngón trỏ và ngón út cong oằn và trật ra dưới ngón giữa, giúp cánh tay hắn trượt khỏi dây đai. Nhưng bàn tay hắn đã bị thương nặng – hắn chỉ còn dùng được hai ngón giữa. Như vậy có đủ không? Hắn chồm tới nắm sợi đai đang giữ cánh tay phải của mình. Hai ngón giữa gần như chẳng còn sức mà ghim sợi đai vào lòng bàn tay. Nhưng hắn vẫn có sức. Cơn đau đang xâm chiếm hắn. Hắn giật lại và dây đai bật tung ra. Tên lính nhào tới. Dorian giật tung đai giữ ngực và chồm dậy, đập gót bàn tay phải vào mũi tên lính gác, sau đó xoay người, vừa kịp lao tới nắm chân Sanders.

Dây đai ở ghế vẫn giữ chân Dorian, nhưng hắn kéo được Sanders ngã xuống sàn rồi kéo về phía mình. Sanders la to khi Dorian cắn cổ gã. Máu phụt lên khắp mặt Dorian và sàn nhà, thấm đẫm bề mặt sàn trắng trong vài giây. Dorian đẩy Sanders ra vừa hay thấy tên lính gác còn lại rút vũ khí. Anh ta bắn hai phát vào đầu Dorian.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.