Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN III - THỬ NGHIỆM ATLANTIS - CHƯƠNG 71

❊ ❊ ❊

Đâu đó gần Isla de Alborán

Địa Trung Hải

David cố hiểu những gì Kate vừa nói. “Em là...”

“Người Atlantis,” Kate khẳng định.

“Nghe này, anh...”

“Anh nghe em đi, được không?” Kate đã thở lại được.

Một tiếng gõ cửa vang lên.

David với lấy súng. “Ai thế?”

“Kamau. Còn một tiếng nữa là đến nơi, David.”

“Hiểu rồi. Còn gì nữa không?”

Im lặng.

“Không, thưa sếp.”

“Tôi sẽ ra ngay,” David gọi với ra cửa. Anh quay sang Kate.

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?”

“Giờ em nhớ rồi, David. Ào ạt như một trận lũ, như một con đập bị vỡ. Các ký ức. Bắt đầu từ đâu đây...”

“Sao em lại có những ký ức này?”

“Những cái ống – Immari tưởng chúng là kén chữa thương. Mới đúng một nửa thôi. Chúng có chữa thương, nhưng mục đích chính của chúng là để hồi sinh người Atlantis?”

“Hồi sinh?”

“Nếu một người Atlantis chết, họ sẽ quay lại trong cái ống, cùng tất cả ký ức của mình, vẹn nguyên như lúc trước khi lìa đời. Gene Atlantis – nó còn hơn cả những gì ta nghĩ. Đó là một sản phẩm công nghệ sinh học kiệt xuất. Nó khiến cơ thể phát ra phóng xạ, một kiểu tải dữ liệu cấp hạ nguyên tử. Ký ức, cấu trúc tế bào, tất cả đều được thu thập và tái tạo.”

David đứng yên, không biết phải nói gì.

“Anh không tin em.”

“Không phải,” anh nói. “Tin anh đi, anh tin em. Anh tin mọi điều em vừa nói đều là sự thật.” Anh nhớ về cuộc hồi sinh của chính mình, hai lần chết đi sống lại ở Nam Cực và Gibraltar. Anh cảm nhận được rằng cô đang cần anh. Cô đang trải qua việc gì đó anh vẫn chưa hiểu được. “Nếu trên đời này có ai đó tin em thì người đó chính là anh. Em đã nghe câu chuyện của anh rồi đấy – cuộc hồi sinh của anh. Nhưng xét lại đã nhé. Trước hết: sao em có được ký ức của người Atlantis?”

Kate quệt mồ hôi trên mặt. “Ở Gibraltar, con tàu đã hư hại nhiều, gần như bị phá nát. Điều cuối cùng em nhớ là quay về con tàu. Trong vụ nổ, em bị bất tỉnh, rồi cộng sự của em... anh ấy đỡ lấy em. Em không biết chuyện gì xảy ra sau đó. Chắc em đã chết. Nhưng em không hồi sinh. Con tàu hẳn đã tắt chế độ hồi sinh – vì tàu hỏng hoặc vì chẳng còn lối thoát nào. Hoặc có lẽ chính anh ấy đã tắt nó đi – cộng sự của em ấy.” Kate lắc đầu. “Em đã gần nhìn thấy mặt anh ấy... Anh ấy đã cứu em. Nhưng vì lý do nào đó mà em không hồi sinh trong cái ống. Đến năm 1919, bố em đặt Helena Barton – mẹ em – vào ống. Em ra đời vào năm 1979. Cái ống được lập trình để đưa người Atlantis trở lại chính thời khắc nó bị tắt đi. Nó nuôi dưỡng một bào thai, cấy ký ức vào đó, rồi để bào thai lớn tới một độ tuổi chuẩn.”

“Độ tuổi chuẩn..”

“Khoảng tuổi em bây giờ...”

“Người Atlantis không già đi sao?”

“Có, nhưng anh có thể vô hiệu hóa quá trình lão hóa chỉ với vài biến đổi gene đơn giản. Lão hóa chẳng qua là tế bào được lập trình để chết đi. Nhưng người Atlantis bị cấm vô hiệu hóa quá trình lão hóa.”

“Cấm vô hiệu hóa quá trình lão hóa?”

“Chuyện đó bị coi là... chà, khó giải thích lắm, nhưng đại loại đó là một dạng tham sống. Khoan đã, vậy thì không chính xác lắm. Hoặc là thế, hoặc đó là một dấu hiệu của sự bất an – vô hiệu hóa quá trình lão hóa cho thấy họ đang níu kéo tuổi trẻ dở dang, như thể họ chưa sẵn sàng tiến bước. Vô hiệu hóa cái chết cho thấy một cuộc đời dang dở, một cuộc đời không hạnh phúc. Nhưng một số nhóm nhất định thì được cho phép vô hiệu hóa quá trình lão hóa và giữ nguyên độ tuổi chuẩn – các nhà thám hiểm không gian sâu là một trong những nhóm người đó.”

“Vậy người Atlantis...” David ngập ngừng. “Em là... nhà thám hiểm vũ trụ?”

“Không hẳn. Em xin lỗi, em cứ toàn dùng sai từ.” Cô gục đầu xuống một lúc. “Anh tìm giúp em thuốc đau đầu trong phòng tắm được không?”

David trở lại với một lọ Advil, Kate lấy bốn viên rồi nuốt luôn mà không cần nước, trước khi David kịp bảo cô như vậy là quá nhiều. Cô ấy là bác sĩ mà. Mình thì biết gì chứ?

“Hai chúng em là một đội khoa học...”

“Sao em lại ở đây?”

“Em... không nhớ.” Cô day thái dương.

“Nhà khoa học. Về vấn đề gì? Chuyên môn của em là gì?”

“Nhân chủng học. Thuật ngữ gần đúng nhất là gì nhỉ? Nhà nghiên cứu nhân chủng học tiến hóa. Chúng em nghiên cứu sự tiến hóa của loài người.”

David lắc đầu. “Vậy thì sao lại nguy hiểm?”

“Nghiên cứu về thế giới nguyên thủy vốn là một công việc nguy hiểm. Trong trường hợp bỏ mạng khi đang làm nhiệm vụ, ta được lập trình cho hồi sinh để có thể tiếp tục công việc. Nhưng cuộc hồi sinh của em gặp vấn đề gì đó. Em chỉ được cấy ký ức, chứ không tiến hóa – cơ thể em bị mắc kẹt trong bụng mẹ. Những ký ức này đã nằm trong tiềm thức em suốt mấy chục năm nay – cho đến khi em đến độ tuổi chuẩn.” Cô nằm vật xuống giường. “Mọi chuyện em làm đều do các ký ức tiềm thức này thôi thúc. Quyết định trở thành bác sĩ, rồi làm nhà nghiên cứu. Lựa chọn phát triển một liệu pháp gene cho các đối tượng tự kỷ, đó đơn giản là biểu hiện của việc em khao khát muốn sửa lại gene Atlantis.”

“Sửa lại?”

“Phải. Bảy mươi ngàn năm trước, khi em tạo ra gene Atlantis, hệ gene con người vẫn chưa sẵn sàng để nhận nó.”

“Anh không hiểu.”

“Gene Atlantis là thứ vô cùng phức tạp. Nó là một loại gene sinh tồn và giao tiếp.”

“Giao tiếp... Những giấc mơ chung của chúng ta?”

“Phải. Đó là cách chúng ta sử dụng nó – để giao tiếp trong tiềm thức thông qua các hạt hạ nguyên tử, não chúng ta truyền phóng xạ tới nhau. Việc này bắt đầu khi anh ở miền Bắc Maroc, còn em thì ở miền Nam Tây Ban Nha. Đó là vì cả hai chúng ta đều có gene Atlantis, và chúng ta được kết nối với nhau. Con người sẽ không thể sử dụng ‘mối liên kết’ này trong hàng ngàn năm. Em đã cho loài người gene Atlantis để họ có thể sống sót. Sinh tồn là mục đích duy nhất. Nhưng mọi chuyện đã vượt tầm kiểm soát.”

“Gì cơ?”

“Con người, cuộc thử nghiệm. Chúng em đã phải biến đổi gene định kỳ – các thay đổi trong gene Atlantis.” Cô gật đầu với chính mình. “Chúng em dùng virus sao chép ngược của liệu pháp gene để tạo ra các biến đổi đó – phải, đúng thể: virus sao chép ngược nội sinh trong hệ gene con người, chính là như vậy – em đã cho con người các hóa thạch từ những liệu pháp gene trước đó, các phiên bản cập nhật đời sau.”

“Anh vẫn không hiểu, Kate ạ.”

“Martin đã đúng. Không thể tin nổi. Ông ấy đúng là một thiên tài.”

“Anh...”

“Bảng niên đại của Martin về quá trình biến đổi trong gene Atlantis – nó không dừng lại ở thời điểm mười hai ngàn năm trăm năm trước.”

“Phải...”

“‘Không có delta’ và ‘Atlantis sụp đổ’ chính là nói đến việc tàu của chúng em bị phá hủy và đội khoa học của em bỏ mạng. Chúng em không tạo ra biến đổi trong hệ gene người nữa.”

“Vậy nghĩa là...”

“Các biến đổi vẫn tiếp tục được tạo ra. Ai đó khác đã can thiệp vào quá trình tiến hóa của loài người. Giả thuyết của anh là đúng. Ở đây có hai phe phái.”

* * *

Dorian nhắm mắt. Hắn chẳng bao giờ ngủ được trước khi ra trận. Chỉ còn vài giờ nữa là đến Isla de Alborán, là bắt được Kate và đưa cô tới chỗ Ares. Khi thả tự do cho người Atlantis, cuối cùng hắn cũng sẽ biết được bản chất thực sự của hắn, rốt cuộc hắn là ai. Hắn cảm thấy lo lắng. Hắn sẽ khám phá được những chuyện gì?

Dorian cố hình dung Ares. Phải, gã đứng đó, chằm chằm nhìn hắn, một hình ảnh cong oằn phản chiếu trên mặt kính cong – một cái ống rỗng.

Dorian lùi lại. Hơn chục cái ống được đặt thành một hình bán nguyệt. Bên trong bốn cái là bốn con linh trưởng, hoặc con người. Khó mà xác định được.

Cánh cửa sau lưng hắn rít mở.

“Đáng ra ngươi không nên đến đây!”

Dorian biết giọng nói đó, nhưng hắn vẫn không tin nổi. Hắn chậm rãi quay lại.

Kate đứng trước mặt hắn. Cô mặc bộ đồ phòng hộ tương tự nhưng cũng khác với hắn. Đồ của hắn là quân phục. Đồ của cô lại giống bộ áo liền quần của người làm trong cơ sở nghiên cứu vô trùng hơn.

Mắt Kate mở to khi thấy các ống. “Ngươi không có quyền đưa họ...”

“Ta đang bảo vệ họ.”

“Đừng nói dối nữa.”

Ngươi đã đặt họ vào vòng nguy hiểm. Ngươi đã cho họ một phần hệ gene của chúng ta. Ngươi đã đánh giá thấp lòng thù hận của kẻ thù chúng ta. Chúng sẽ săn lùng đến tận người cuối cùng trong giống loài chúng ta.”

“Đó chính là lý do ngươi đáng ra không nên tới...”

“Ngươi là người cuối cùng thuộc giống loài của ta. Họ cũng vậy.”

“Ta chỉ chữa cho đúng một phân loài thôi,” Kate nói. “Phải. Ta đã nhận ra điều đó khi lấy mẫu. Giờ phân loài đó sẽ chẳng bao giờ được yên ổn nữa. Ngươi cần sự giúp đỡ của ta.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.