Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 860 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

❊ ❊ ❊

Nhà thờ Thánh Mary hiện thân

Marbella, Tây Ban Nha

Kate thức giấc bởi tiếng gõ chữ cật lực của ai đó. Cô đưa một tay lên dụi mắt để xua cơn ngái ngủ và lập tức nhận ra người mình đau nhức đến thế nào. Cuộc đào thoát điên cuồng khỏi quận Phong Lan và giấc ngủ trên băng ghế gỗ cứng đã gây tác động xấu đến cô. Kể từ khi được Martin đưa đến Marbella, đây là lần đầu tiên cô thấy nhớ chiếc giường bé xíu ở tòa nhà spa và cuộc sống lặng lẽ biệt lập ở đó.

Cô ngồi dậy và nhìn quanh. Nhà thờ tối om, trừ hai ngọn nến đang cháy ở lối đi trung tâm và ánh sáng từ màn hình laptop đang soi tỏ mặt Martin. Thấy cô, ông liền đóng laptop, lấy thứ gì đó ra khỏi ba lô, dịch người về phía cô. “Con đói không?” ông hỏi.

Kate lắc đầu. Cô tìm hai thằng bé trong nhà thờ mờ tối. Chúng đang cuộn mình nằm cạnh nhau trên băng ghế trước, người quấn vài lớp ga trắng ban nãy được trực thăng thả xuống. Trông chúng thật bình yên. Martin hẳn đã ra ngoài lấy đống ga giường sau khi cô vật ra ngủ. Cô chú mục vào ông. “Con muốn nói chuyện cho ra lẽ.”

Nỗi khiếp đảm hiện khắp mặt Martin, ông quay lưng lại với Kate và rút hai vật nữa ra khỏi ba lô. “Được, nhưng ba cần một thứ trước. Đúng hơn là hai thứ.” Ông giơ bộ dụng cụ lấy máu. “Ba cần lấy mẫu máu của con.”

“Ba nghĩ con có liên quan tới bệnh dịch sao?”

Martin gật đầu. “Nếu ba đoán đúng, con là một mảnh ghép quan trọng của vấn đề này.”

Kate muốn hỏi sao lại như thế được, nhưng một câu hỏi khác lại sục sôi trong cô. “Thứ còn lại là gì?”

Martin rút ra một chai nhựa tròn chứa đầy chất lỏng màu nâu. “Ba cần con nhuộm tóc.”

Kate nhìn chằm chằm hai bàn tay duỗi thẳng của Martin. “Được,” cô nói. “Nhưng con muốn biết kẻ nào đang tìm con.”

Cô cầm bộ dụng cụ lấy máu và Martin giúp cô sửa soạn.

“Mọi người.”

“Mọi người?”

Martin đưa mắt đi chỗ khác. “Phải. Liên minh Phong Lan, Immari và tất cả các chính phủ đang chết mòn ở giữa.”

“Hả? Tại sao?”

“Sau các vụ nổ ở cơ sở Trung Quốc, Immari International tuyên bố con đã thực hiện cuộc tấn công và giải phóng dịch bệnh, một chủng cúm bị biến thành vũ khí chiến tranh – thành quả nghiên cứu của con. Chúng có đoạn video quay lại, tất nhiên là thật. Nó cũng đồng nhất với tuyên bố trước của chính phủ Indonesia, chỉ rõ con có liên quan đến các vụ tấn công ở Jakarta và thực hiện nghiên cứu trái phép với những đứa trẻ tự kỷ.”

“Dối trá,” Kate nói, không cảm xúc.

“Phải, đều là dối trá, nhưng truyền thông đã thuật đi thuật lại điều đó, mà một lời dối trá được lặp đi lặp lại sẽ trở thành nhận thức, và nhận thức là hiện thực. Nhận thức cũng là thứ rất khó thay đổi. Khi dịch bệnh lan ra toàn cầu, ai cũng muốn có người nào đó để đổ lỗi. Con là câu chuyện đầu tiên và, vì nhiều lý do, cũng là câu chuyện lý tưởng nhất.”

“Câu chuyện lý tưởng nhất?”

“Nghĩ mà xem. Một người phụ nữ được cho là loạn trí, làm việc một mình, tạo ra một loại virus khiến cả thế giới lây nhiễm để hoàn thành những mục tiêu hoang tưởng của cô ta? Như vậy đỡ đáng sợ hơn nhiều so với các viễn cảnh khác: một âm mưu có tổ chức hay khả năng tệ nhất – một sự kiện tự nhiên, một chuyện có thể xảy ra ở bất cứ địa điểm hay thời gian nào. Tất cả các viễn cảnh đó đều là những mối đe dọa tiếp diễn. Thế giới không cần một mối đe dọa tiếp diễn. Nó cần một xạ thủ đơn độc, điên rồ, có khả năng là đã chết. Hay lý tưởng hơn là đang bị bắt giữ và trừng phạt. Thế giới là một chốn tuyệt vọng; bắt giết được kẻ xấu là một thắng lợi và nó cho mọi người thêm chút hy vọng rằng mình có thể vượt qua tình cảnh này.”

“Thế còn sự thật thì sao?” Kate vừa nói vừa đưa ông ống máu.

Martin thả chiếc ống lên trên bình giữ lạnh. “Con nghĩ sẽ có ai tin sự thật sao? Rằng Immari đã đào lên một công trình cổ hàng trăm ngàn năm tuổi dưới Gibraltar và thiết bị bảo vệ nó đã giải phóng một đại dịch toàn cầu? Đó là sự thật, nhưng nó quá khó tin, kể cả để viết truyện hư cấu. Hầu hết mọi người đều có trí tưởng tượng rất giới hạn.”

Kate day sống mũi. Cô đã dành cả phần đời trưởng thành của mình để nghiên cứu tự kỷ, cố tạo nên sự khác biệt. Giờ đây, cô là kẻ thù số một của công chúng. Tuyệt.

“Ba không nói cho con biết vì ba không muốn khiến con lo lắng. Con đâu thể làm gì. Ba đã thương lượng để con được an toàn. Ba vừa đạt được một thỏa thuận cách đây hai hôm.”

“Thỏa thuận?”

“Phía Anh đã đồng ý nhận con,” Martin đáp. “Chúng ta sẽ gặp đội của họ trong vài giờ tới.”

Lúc đó, Kate không thể ngăn mình liếc nhìn hai đứa bé đang ngủ trên băng ghế.

“Hai thằng bé sẽ đi cùng con,” Martin nhanh chóng thêm vào.

Biết được rằng Martin có một kế hoạch, rằng họ sẽ sớm được an toàn, nỗi sợ và sự căng thẳng trong Kate dường như đã vơi đi một nửa. “Sao lại là Anh?”

“Lựa chọn hàng đầu của ba là Úc, nhưng chúng ta đang ở xa quá. Anh ở gần hơn và có lẽ cũng an toàn bằng Úc. Châu Âu lục địa có khả năng sẽ quy hàng Immari. Chính phủ Anh sẽ chống cự đến cùng. Trước đây họ từng làm như vậy rồi. Con sẽ an toàn ở đó.”

“Ba đã trao đổi gì với họ?”

Martin đứng dậy giơ chai thuốc nhuộm tóc lên. “Nào, đến giờ tân trang cho con rồi.”

“Ba đã hứa cho họ thuốc chữa. Đó là thứ ba đã trao đổi để con được an toàn.”

“Ai đó phải có được thuốc chữa trước, Kate ạ. Nhanh nào. Ta không có nhiều thời gian đâu.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.