Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 63

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta

Địa Trung Hải

David nhìn Kate và hai nhà khoa học, sau đó đọc lại mật mã của Martin.

PIE Immaru?

535...1257 = Toba thứ hai? Hệ thống phát tán mới?

Adam => Lụt/A$ sụp đổ => Toba 2 => KBW

Alpha => Không có Delta? => Delta => Omega

70K năm trước => 12,5K năm trước => 535...1257 => 1918...1979

Alpha thiếu dẫn tới kho báu Atlantis?

Anh có nghĩ đúng không? Đúng, anh chắc chắn. Nhưng anh sẽ không bắt đầu từ đoạn đầu tiên – nó quá lộ liễu, quá... ngoài sức tưởng tượng, đến nỗi thậm chí anh cũng không tin nổi.

“Anh làm ơn rửa tay đi được không?” Kate nài nỉ.

David hạ tờ giấy xuống. “Đây không phải là Đại Hiến chương…”

“Với em thì là phải. Và nó có thể là chìa khóa giúp ta tìm thuốc chữa.”

Vào thời khắc đó, David thấy cô dễ thương hết biết. Cô ngồi trên một chiếc ghế bành bọc da trắng trong phòng khách xa hoa ở boong trên, hai nhà khoa học kia ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa kế bên. Ba tách sứ trắng, trà nâu vơi còn một nửa, nằm trên bàn cà phê trước mặt họ. Tổng thể trông thật kỳ quái, như tàn cuộc sau bữa sáng muộn trong một căn hộ tầng thượng ở Dubai.

David đưa tờ giấy cho Kate rồi lại vào khu bếp. Anh kỳ cọ hai tay và lại nghĩ về đoạn mã. Phải, anh đã đúng. Thỉnh thoảng anh lại nghe thấy tiếng đập trong phòng động cơ ở boong dưới. Shaw và Kamau đã gần xong việc. Rồi sao? David phải nghĩ xem họ sẽ làm gì tiếp theo. Quyết định của anh rất quan trọng và anh cảm nhận được sức nặng từ nó. Nếu anh đoán sai, vô tình tiếp tay cho kẻ đã giết Martin và làm hỏng thuyền...

Anh lại bước ra. “Mọi người thực sự không biết đó là gì sao? Không đùa tôi đấy chứ?”

“Không.”

Vẻ mặt ba nhà khoa học đang vô cùng ngờ vực, khiến David không kìm được một nụ cười. “Vậy là mặc dù có mọi nhà khoa học trên thế giới giải quyết vấn đề này, nhưng mọi người vẫn cần tôi, một kẻ tầm thường bỏ ngang cao học với một bằng tiến sĩ mới hoàn thành một nửa, để giải mã thứ này?”

“Em không biết... Thật sao, bằng tiến sĩ...”

“Ngành Lịch sử châu Âu ở Columbia...”

“Sao anh bỏ ngang?” Kate hỏi, bớt ngờ vực so với ban nãy.

“Vì... lý do sức khỏe. Tháng Chín năm 2001.” Bị chôn dưới một tòa nhà sau vụ tấn công khủng bố và mất một năm phục hồi thể chất không phải là “lý do sức khỏe” thường thấy, nhưng David không biết phải mô tả bằng cách nào khác. Ngày hôm đó đã thay đổi cuộc đời anh, sự nghiệp anh. Anh đã lập tức từ bỏ chuyện học hành, nhưng anh chưa bao giờ từ bỏ tình yêu dành cho lịch sử.

“Ồ, phải...” Kate nói khẽ.

“Lúc trước anh đã nói với em là anh thích lịch sử rồi mà.” Anh tự hỏi không biết cô có còn nhớ những gì anh nói ở Jakarta.

“Phải, anh có nói,” Kate đáp, vẫn ủ rũ.

Anh ngẫm nghĩ một lúc. Giả thuyết của anh là đoạn mã kia là bản tóm tắt rộng của lịch sử loài người, đặc biệt là của những bước ngoặt lịch sử lớn. Nhưng... anh sẽ bắt đầu từ phần mình chắc chắn nhất. “Trước tiên: PIE không phải bánh trái gì hết. Đó là một nhóm người.”

Những ánh mắt vô hồn nhìn anh.

“PIE viết tắt cho Proto-Indo-European[∗]. Họ được cho là một trong những nhóm người cổ quan trọng nhất lịch sử thế giới.”

“Proto...” Kate cất lời. “Em chưa từng nghe tới.”

“Tôi cũng vậy,” tiến sĩ Chang tán thành.

“Tôi cũng chẳng thấy quen chút nào,” tiến sĩ Janus nói.

“Ít người biết lắm. Trớ trêu ở chỗ họ là nền văn minh tiền thân của hầu hết những người hiện giờ sống tại châu Âu, Trung Đông và Ấn Độ. Trên thực tế, nửa dân số thế giới hiện tại là hậu duệ trực hệ của các nhóm người Ấn-Âu nguyên thủy.”

Janus rướn người về phía trước. “Sao anh biết? Vốn gene...”

David giơ tay lên. “Sử học gia chúng tôi có một công cụ khác, cũng quan trọng như vốn gene. Nó được truyền từ thế hệ trước sang thế hệ sau. Chúng tôi có thể đánh dấu các thay đổi của nó qua thời gian và theo dõi quá trình phân tán của nó khắp thế giới – mỗi nơi một khác.”

Cả ba nhà khoa học đều không đưa ra suy đoán hay nhận xét gì.

“Ngôn ngữ,” David nói. “Chúng tôi biết hầu hết mọi người ở châu Âu, Trung Đông và Ấn Độ đều nói thứ tiếng được thừa hưởng từ một ngôn ngữ gốc chung: tiếng Ấn -Âu nguyên thủy, được một nhóm người Ấn-Âu nguyên thủy duy nhất sử dụng từ khoảng tám ngàn năm trước. Chúng tôi tin nhóm người này đã sống ở Tiểu Á hoặc thảo nguyên Á-Âu – ngày nay là Thổ Nhĩ Kỳ hoặc vùng Tây Nam nước Nga.”

“Hay thật..” Janus lẩm bẩm trong lúc liếc ra ngoài cửa sổ.

“David, nghe thú vị đấy, nhưng em không chắc nó có liên quan tới dịch bệnh,” Kate nhẹ nhàng nói.

Janus hết nhìn David rồi đến Kate. “Tôi đồng ý, nhưng cá nhân tôi rất muốn nghe thêm về vấn đề này.”

David trao Kate ánh mắt với hàm ý, Ít nhất ở đây cũng có một người xem trọng anh.

Janus tiếp tục, “Tôi có hai câu hỏi. Đầu tiên: sao anh biết những gì anh nói là đúng?”

“Chúng tôi thậm chí còn không biết gì về PIE mãi cho tới năm 1783, khi một thẩm phán người Anh tên William Jones được cử đi Ấn Độ. Jones là một học giả và nhà ngôn ngữ học xuất chúng. Ông ấy biết nói tiếng Hy Lạp và Latinh, khi đó còn đang bắt đầu học tiếng Phạn – chủ yếu để làm quen với luật pháp Ấn Độ, phần lớn được viết bằng tiếng Phạn. Jones đã có một phát hiện đáng chú ý: tiếng Phạn và các ngôn ngữ Tây Âu cổ đại có nhiều điểm tương đồng đến kỳ lạ. Chẳng ai ngờ tới chuyện đó. Khi tiếp tục so sánh tiếng Phạn, tiếng Hy Lạp và tiếng Latinh, ông ấy nhận ra chúng đều bắt nguồn từ cùng một ngôn ngữ gốc. Ở đây chúng ta có ba thứ tiếng bị chia cắt bởi hàng ngàn dặm và hàng ngàn năm phát triển, nhưng chúng đều tiến hóa từ một ngôn ngữ gốc chung: thứ mà giờ chúng ta gọi là tiếng Ấn-Âu nguyên thủy. Jones quả thực là một học giả chân chính và đào sâu hơn vào bí ẩn này. Các phát hiện của ông vô cùng đáng kinh ngạc. Các ngôn ngữ khác, không chỉ những ngôn ngữ ít người biết đến, cũng đều là tiếng Ấn-Âu nguyên thủy: mọi ngôn ngữ gốc lớn từ Ấn Độ đến Vương quốc Anh. Tiếng Latinh, Hy Lạp cổ, Bắc Âu, Goth, chữ Rune – tất cả đều bắt nguồn từ tiếng Ấn-Âu nguyên thủy. Danh sách các ngôn ngữ hiện đại này rất dài. Tất cả các thứ tiếng thuộc ngữ tộc German, bao gồm tiếng Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch, Đức, Anh...”

Janus giơ tay nói khẽ. “Chờ chút, tôi muốn nghe thêm về PIE. Anh nói có các ngôn ngữ phái sinh khác?”

“Phải, cả tá luôn. Toàn bộ nhóm ngôn ngữ gốc Ý: tiếng Ý, Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha... xem nào... toàn bộ ngữ tộc Slav: tiếng Nga, Serbia, Ba Lan. Còn gì nữa, các thứ tiếng thuộc vùng Balkan. Tất nhiên là cả tiếng Hy Lạp nữa; người Hy Lạp là các hậu duệ của PIE. Tiếng Phạn, như tôi đã đề cập; tiếng Hindi, Ba Tư, Pashtun. Còn có cả đống ngôn ngữ PIE đã tuyệt chủng. Tiếng Hitti, ngữ tộc Tochari, tiếng Goth. Trên thực tế, các học giả đã lần ngược về quá khứ và tái tạo được tiếng Ấn-Âu nguyên thủy. Và đó là nền tảng của mọi điều chúng ta biết về nhóm người này. Họ có những từ ngữ chỉ ngựa, bánh xe, trồng trọt, chăn nuôi, núi tuyết và thượng đế.”

David dừng lại, không biết phải nói thêm gì tiếp theo. “Nói chung, chúng ta biết người PIE vô cùng tân tiến so với thời đại của họ – họ biết dùng ngựa, bánh xe, các công cụ và nông nghiệp, điều này biến họ thành một thế lực trong vùng và các hậu duệ của họ tiếp tục thống trị thế giới từ châu Âu đến Ấn Độ. Như tôi đã nói, ngày nay, khoảng nửa dân số thế giới nói tiếng Ấn-Âu nguyên thủy. Trên nhiều khía cạnh, họ là nền văn minh bị mất lớn nhất.” David lại ngừng lời, rồi liếc Janus. “Anh nói có hai câu hỏi à?”

Janus chìm sâu vào suy tưởng. Một lúc sau, anh ta nhận ra cả phòng đang chờ mình. “À phải. Tôi... muốn biết... giờ họ ở đâu.”

“Đó thực sự là một bí ẩn. Chúng tôi thậm chí còn không chắc phải tìm họ ở đâu. Những gì chúng tôi biết về họ đều dựa trên quá trình tái tạo ngôn ngữ và các thần thoại – đặc biệt là những thần thoại họ truyền cho các nhóm đời sau cùng với ngôn ngữ của họ. Đó là các công cụ của lịch sử: ngôn ngữ, chuyện kể và cổ vật. Trong trường hợp này, chúng ta không thu thập được nhiều cổ vật, chỉ có ngôn ngữ và các thần thoại của họ.”

“Thần thoại?” Janus hỏi.

“Lại nhé, chúng tôi tái tạo quá khứ dựa trên những thần thoại được chia sẻ xuyên suốt các nền văn hóa – cùng một câu chuyện nhưng với vài thay đổi nhỏ. Rõ ràng là các tên riêng đều được biến đổi, nhưng cốt truyện đều như nhau. Đa số đều tin rằng nhân loại có hai vị tổ tiên: hai anh em, đôi khi là sinh đôi. Đối với dân tộc Ấn-Arya, đó là Manu và Yemo; người German có những câu chuyện về Mannus và Ymir. Các thần thoại này cuối cùng đều hợp nhất thành lịch sử. Với dân La Mã, đó là Remus và Romulus; người Hebrew thì gọi là Cain và Abel. Một thần thoại phổ biến khác là Đại hồng thủy – nó xuất hiện dưới một dạng thức nào đó ở mỗi nền văn hóa PIE. Nhưng thần thoại chung lớn nhất là trận chiến sử thi kết thúc bằng việc giết chết một loài bò sát, thường là một con rồng.”

Chang cầm tờ giấy lên. “Có vẻ tiến sĩ Grey đã mơ hồ hiểu ra PIE là ai. Đoạn này nghĩa là gì: PIE = Immaru? Tôi chưa nghe đến Immaru bao giờ.”

David nhìn Kate. Có nên nói cho họ biết không?

Kate không hề lưỡng lự. “Immaru là, hay có khả năng là, một nhóm các nhà sư sống trên vùng núi Tây Tạng. Sau sự việc ở Trung Quốc, nơi David suýt bị giết chết, họ đã giải cứu chúng tôi.”

Chang nhăn trán và David nghĩ ông ta chuẩn bị nói gì đó, có thể là một lời xin lỗi, nhưng Kate đã nói tiếp.

“Tôi đã nói chuyện với vài nhà sư. Một nhà sư trẻ tên Milo đã chăm sóc chúng tôi, rồi một nhà sư già tên Qian đã cho tôi xem một món cổ vật: một tấm thảm thêu. Cụ ấy tin đó là một văn kiện lịch sử được truyền qua các thế hệ, trong suốt hàng ngàn năm. Nó diễn tả bốn trận lụt. Đầu tiên là Trận lụt Lửa, mà tôi tin chính là Thảm họa Toba – trận phun trào núi lửa xảy ra bảy mươi ngàn năm trước và làm thay đổi toàn bộ nhân loại. Tấm thảm thêu cho thấy một vị thần cứu giúp một đám người trần hấp hối. Vị thần cho họ máu của Người. Tôi tin cảnh tượng đó là một biểu tượng, tượng trưng cho một liệu pháp gene mà người Atlantis đưa cho những kẻ hấp hối kia. Gene này – gene Atlantis – đã giúp nhóm người ít ỏi sống sót qua mùa đông núi lửa diễn ra sau đó.”

Tiến sĩ Chang gật đầu lia lịa. “Chuyện này trùng khớp với giả định của Immari – rằng gene Atlantis đã xuất hiện từ bảy mươi ngàn năm trước và gây ra một biến động lớn: sự biến đổi trong hoạt động não khiến loài người tách biệt khỏi các giống vượn khác.”

“Qian cũng nói rằng Immari thực chất là một nhóm tách ra từ Immaru – một nhánh các nhà sư rời đi từ hàng ngàn năm trước. Immari bắt đầu thấy chán các biểu tượng và thần thoại. Họ muốn theo đuổi các lời giải đáp từ khoa học và khảo cổ học,” Kate nói.

“Cũng có thể, nhưng tôi không nhận xét được gì,” tiến sĩ Chang đáp lời. “Tôi chưa lên được chức đủ cao để biết về lịch sử thực sự của Immari. Nó được bảo vệ cẩn mật và người ta cũng coi nó như một thần thoại. Chắc tiến sĩ Grey biết lịch sử Immari – ông ấy là thành viên Hội đồng – một trong ba chức vụ cao nhất. Cô nghĩ đó có phải là lý do ông ấy viết Immaru và PIE vào ghi chú không? Chúng có liên hệ gì đó với bệnh dịch chăng?”

Kate suy xét. “Tôi biết Martin đang tìm gì đó. Ông ấy nói với tôi: ‘Ba cứ tưởng nó ở đây, tại Nam Tây Ban Nha, nhưng ba đã nhầm.’ Có lẽ ông ấy đã cố truy nguyên lịch sử Immaru và người Ấn-Âu nguyên thủy để tìm thứ đó... Có lẽ họ có giữ nó.” Cô chợt nghĩ ra một ý khác. “Immaru có thứ gì đó, một chiếc rương. Trận lụt thứ hai được diễn tả trên tấm thảm thêu là Trận lụt Nước. Trong đó, vị thần quay lại dặn loài người hối cải và di chuyển vào sâu trong đất liền, nhưng nhiều người từ chối, phớt lờ lời cảnh báo. Nhưng hội Immaru thì tin. Họ nghe lời cảnh báo và mang một chiếc rương lớn lên vùng cao nguyên.”

“Có gì trong đó?” David hỏi.

“Em không biết...”

“Sao em không hỏi?”

“Qian không biết.”

“Vậy... trông nó như thế nào?”

“Một chiếc rương lớn mộc mạc đặt trên mấy cái cọc.”

“Phần còn lại trên tấm thảm thêu là gì?” Anh hy vọng điều đó sẽ làm sáng tỏ mật mã của Martin. Hai cảnh tượng đầu tiên trên tấm thảm đã xác nhận giả thuyết của David. Anh đã gần giải được thông điệp.

“Cảnh thứ ba là Trận lụt Máu. Một cuộc diệt vong toàn cầu. Thứ tư là Trận lụt Ánh sáng. Sự cứu rỗi của chúng ta. Qian nói đây là hai sự kiện chưa xảy đến.”

“Em nghĩ dịch bệnh là Trận lụt Máu à?” David hỏi. “Em tin là vậy.”

“Em có kể cho Martin về tấm thảm thêu chưa?”

“Rồi.”

David gật đầu. “Tấm thảm là bảng niên đại. Nó ghi chép lại những bước ngoặt lớn trong lịch sử loài người. Tôi tin đoạn mã này cũng là một bảng niên đại: một dòng thời gian mà Martin đang tạo ra để giải mã tấm thảm thêu và cố tách biệt các sự kiện cụ thể trong quá khứ – những sự kiện nắm giữ chìa khóa tìm kiếm thuốc chữa dịch.”

“Thú vị đấy,” Kate lẩm bẩm.

“Hay lắm,” Janus nói.

“Tôi đồng ý,” Chang bảo.

David ngả lưng ra ghế. Đó chính là mục đích Martin tạo ra đoạn mã – giờ anh đã chắc chắn. Điều vẫn chưa tỏ tường là: ai đã giết ông và vì sao? Đó là một người trên con thuyền này. Có phải là một trong hai nhà khoa học – vì muốn lấy nghiên cứu của Martin?

Bị tiếng ủng trên nền thảm mỏng cắt ngang luồng suy nghĩ, David quay lại thấy Shaw lao xồng xộc vào phòng.

“Sẵn sàng rồi. Chúng ta cần một quyết định...” Anh ta liếc quanh phòng, giờ mới nhìn kỹ bốn người. “Chuyện quái gì đây? Tiệc trà à?”

“Chúng tôi đang thảo luận ghi chép của Martin,” Kate đáp, chỉ tờ giấy trên bàn cà phê.

Shaw vớ lấy nó.

David lao vào anh ta và giật lại tờ giấy. “Đừng. Anh dây hết nhớt lên giấy bây giờ.” Anh đặt lại tờ giấy xuống bàn cà phê. Nét mặt Kate như muốn nói, Xử lý mấy mọi rợ mệt lắm đúng không? Anh hiểu cô quá rõ. Từ đằng xa, anh nghe thấy Shaw nổi điên.

“Đùa tôi hả? Chúng ta đang ở giữa...”

David chậm rãi quay đầu lại nhìn Shaw, chuẩn bị chiến nhau, nhưng một vệt lóe sáng lờ mờ nơi đường chân trời khiến anh chú ý. Anh nhìn nó một lúc, rồi đứng lên bước tới cửa sổ. Phải – ánh đèn trong đêm. Một con tàu. Hai. Có vẻ đang tiến thẳng về phía họ.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.