Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 81

❊ ❊ ❊

Kate lại đang mặc đồ phòng hộ, đứng trong buồng giảm áp. Cô vội quay lại nhìn cộng sự của mình. Anh cũng đã mặc bộ đồ.

“Máy bay không người lái chỉ phát hiện được một người sống sót.”

Một người sống sót. Không thể tin nổi. Quá... thuận tiện. “Rõ,” Kate đáp.

Cô quay lại. Dorian đang đứng đó. Hắn không mặc đồ phòng hộ. “Hai ngươi đi đi. Ta sẽ điều khiển tàu.”

Kate cố đọc biểu cảm của hắn. Cộng sự của cô đeo nốt các thiết bị thực địa lên người.

Dorian chạy đi ngay khi không khí vừa được rút ra hết.

Hai cỗ xe bay từ chỗ tường chạy tới, rồi cô cùng cộng sự leo lên mỗi người một chiếc và bay ra khỏi tàu đổ bộ.

Cả hai bị hớp hồn trước khung cảnh trước mắt: một trại định cư tiền sử, bao quanh là các tượng đá, trông như một đấu trường ngoài trời nằm giữa lòng một lò sưởi rộng làm bằng đá đang bùng lửa lên thẳng bầu trời.

Vài con người đang dẫn một người Neanderthal đến chỗ ngọn lửa trại, nhưng họ liền thả anh ta ra và lùi lại khi hai cỗ xe bay tới.

Cộng sự của Kate túm lấy người Neanderthal, tiêm cho anh ta một liều giảm đau rồi đẩy lên cỗ xe của mình. Họ quay lại, vội vã trở về tàu.

“Tôi không tin hắn,” cộng sự của cô nói trên kênh riêng.

Tôi cũng không, Kate nghĩ. Nhưng cô không nói ra. Nếu Dorian phản bội họ và dựng nên mọi chuyện, cô cũng có lỗi một phần. Cô đã tiến hành cuộc nghiên cứu mà hắn cần.

* * *

Dorian nhìn dòng nước biển Địa Trung Hải lấp lánh trôi bên dưới. Hắn thấy lơ mơ, kiệt sức vì thiếu ngủ.

Giờ các ký ức dường như đang ùa về dồn dập, như một bộ phim hắn bị buộc phải xem. Một cảnh khác hiện ra và hắn không thể quay đi, không thể thoát ra. Chẳng có nơi nào để chạy trốn khỏi tâm trí mình. Chiếc trực thăng và đội tấn công Immari ngồi đối diện hắn mờ dần đi, rồi một căn phòng hiện lên xung quanh hắn.

Hắn biết rõ nơi này: công trình ở Gibraltar.

Hắn đứng trong trung tâm chỉ huy, quan sát Kate và cộng sự của cô vụt đi cứu người nguyên thủy.

Lũ đần.

Bọn đa cảm.

Sao họ không chịu chấp nhận điều không thể tránh khỏi? Đạo đức và khoa học đã che mắt họ khỏi sự thật, một thực tế hiển nhiên: rằng thế giới này và vũ trụ quanh nó chỉ có đủ chỗ cho duy nhất một giống loài có tri giác. Nguồn tài nguyên là thứ hữu hạn. Phải là chúng ta. Chúng ta đang chiến đấu giành mạng sống của chính mình. Hai nhà khoa học này sẽ được nhớ đến như những người bị đạo lý mê hoặc. Đoạn mã họ đưa cho người nguyên thủy, để giữ hòa bình, để duy trì một lời dối trá: rằng họ có thể cùng chung sống. Trong một môi trường với tài nguyên hạn chế nhưng độ tăng trưởng dân số lại không bị giới hạn, một loài phải vùng lên giành chiến thắng.

Hắn thao tác trên bảng điều khiển, thiết lập các quả bom. Hắn bước ra khỏi trung tâm chỉ huy và chạy dọc hành lang.

Các ngã rẽ vụt qua trong nháy mắt, rồi hắn tới một căn phòng có bảy cửa. Hắn kích hoạt màn hình trong mũ phòng hộ và chờ đợi. Kate cùng cộng sự của cô đang tiến vào trong tàu.

Dorian kích nổ quả bom đầu tiên – quả được chôn ngoài biển. Vụ nổ đẩy một cơn thủy triều vào con tàu, đánh nó vào đất liền. Khi nước rút ra biển, Dorian kích hoạt các quả bom còn lại. Chúng sẽ xé toạc con tàu Tàu đổ bộ Alpha.

Hắn bước tới một trong bảy cánh cửa, rồi hắn thấy mình đang ở Nam Cực, trong con tàu của chính hắn. Chẳng bao lâu nữa, mình sẽ giải phóng cho người của mình, rồi giống loài mình sẽ chiếm lại vũ trụ.

Hắn bước qua đài điều khiển và cầm khẩu súng trường plasma lên.

Hắn quay lại đứng giữa căn phòng bảy cửa.

Họ chỉ có một lối thoát, cách duy nhất để thoát khỏi Gibraltar. Hắn sẽ đợi ở đây.

* * *

Kate nhìn cộng sự của cô tống người Neanderthal vào một cái ống.

“Ares đã phản bội chúng ta. Hắn đang chống lại chúng ta.”

Kate im lặng.

“Hắn đâu rồi?”

“Ta nên...”

Đèn báo động sáng lên trong mũ cô.

Một cơn thủy triều sắp đánh tới.

“Hắn đã kích nổ một quả bom dưới lòng đại dương…”

Sóng xung kích đập vào con tàu, thổi bay người cô tới một tấm vách ngăn.

Cả người cô ê ẩm. Có điều gì khác đang xảy ra với cô.

Cô đang mất tự chủ. Các ký ức giờ đang trở nên quá thật.

Cô cố gắng tập trung, nhưng mọi thứ tối đen đi.

* * *

David thò đầu vào giữa Kamau và Shaw trong buồng lái trực thăng, quan sát Valletta, thủ đô của Malta, bên dưới. Bến cảng hẹp của Valletta đang đậu đầy thuyền. Chúng gần như phủ kín vùng nước, rồi từ cảng lan rộng ra biển. Một dòng người trông như dài vô tận hối hả chạy qua những con thuyền bỏ không, dùng chúng như các bệ nổi tạo thành một lối đi dẫn vào bờ. Nhìn từ trên cao, họ giống như đàn kiến nối đuôi nhau chạy ra khỏi cảng. Đến đất liền, bốn dòng người tụ lại thành một đám đông rồi tiến đến con đường chính của Valletta, hướng thẳng tới quận Phong Lan. Ánh nắng buổi sáng hé ra từ đằng sau mái vòm một tòa nhà cao tầng, khiến David phải giơ một tay lên che mắt.

Sao họ lại bỏ chạy tới đây? Ở đây có gì cứu được họ?

Một cơn chấn động lan khắp chiếc trực thăng, khiến David ngã ra ghế sau.

“Chúng có tên lửa phòng không!”

“Bay ra chỗ khác đi!” David hét lên.

Anh tóm lấy Kate và giữ chặt cô. Cô gần như chẳng còn sức sống, ánh mắt xa xăm.

* * *

Kate mở mắt. Một đợt xung kích khác đánh vào cô, nhưng lần này là từ thứ khác – không phải thủy triều. Cô đã trở lại trong trực thăng, bên cạnh David. Anh cúi xuống nhìn cô.

Có chuyện gì đang xảy ra với cô vậy? Giờ cô thấy khang khác. Những điều cô biết, các ký ức, tất cả đã thay đổi cô theo một cách khó mà diễn tả được. Nhân loại là... một cuộc thí nghiệm. Anh có phải một phần trong đó không?

“Sao thế?” anh hỏi cô.

Cô lắc đầu.

“Em có ổn không?” anh gặng hỏi.

Cô nhắm mắt và lắc đầu, không muốn đối diện với thực tại.

* * *

David cài dây an toàn cho Kate trên ghế và ôm lấy cô khi trực thăng tròng trành nghiêng ngả tránh những cú nổ xung quanh. Malta đang được bảo vệ nghiêm ngặt, hệt như trong quá khứ.

Họ chấp nhận người tị nạn đến trên các tàu thuyền, nhưng không ai được tiếp cận đảo từ trên không.

Anh nhấc điện thoại vệ tinh lên. “Gọi Continuity đi, anh nói với Kate. “Bảo họ là chúng ta đang ở trong một chiếc trực thăng của Immari, nhưng chúng ta là đồng minh. Yêu cầu Malta ngừng bắn vào chúng ta. Chúng ta cần hạ cánh.”

Anh nhìn Kate mở mắt, thoáng liếc anh, rồi cố gắng bấm số. Một giây sau, cô bắt đầu nói vội với Paul Brenner.

* * *

Paul Brenner gác máy. Kate và đội của cô đang ở Malta.

“Gọi cho giám đốc quận Phong Lan Valletta,” anh nói với trợ lý.

* * *

Dorian theo dõi các vụ nổ từ xa. Valletta đang bắn một máy bay.

Hắn bật micro trên mũ.

“Tìm một thuyền tị nạn.”

“Sao ạ?”

“Làm ngay đi. Ta không thể tới đảo từ trên không.”

Mười phút sau, họ đang lượn phía trên một tàu đánh cá.

Dorian nhìn sợi dây thả xuống. Lính của hắn đáp xuống boong tàu và giương súng. Thủy thủ đoàn cùng hành khách đồng loạt rút vào cabin.

Dorian xuống boong và sải bước tới đám người đang túm tụm lại.

“Chúng tôi sẽ không làm hại mọi người. Chúng tôi chỉ cần đi nhờ tới Malta thôi.”

* * *

David cảm thấy chiếc trực thăng chạm xuống bãi đáp. Anh gạt những sợi tóc xõa trên mặt Kate. “Em đi được không?”

Anh thấy người cô rất ấm, không phải nóng như sốt, nhưng... quá ấm. Cô ấy bị sao vậy? Mình không thể đánh mất cô ấy. Nhất là sau tất cả những chuyện này.

Thấy cô gật đầu, anh dìu cô ra khỏi trực thăng, rồi quàng tay đưa cô xuống khỏi bãi đáp.

Một kẻ thù đang đi sau họ: Chang, Janus, hoặc Shaw. David không biết là ai. Nhưng anh biết Kamau cũng đang đi sau lưng và sẽ trông chừng cho anh. Bây giờ, Kate mới là mối lo của anh.

“Bác sĩ Warner!” Một người đàn ông đeo kính hàng hiệu và mặc bộ đồ vest kéo khóa ra chào họ. “Bác Brenner đã thông báo cho chúng tôi về nghiên cứu của cô. Chúng tôi ở đây để giúp...”

“Đưa chúng tôi đến bệnh viện,” David bảo. Anh không biết phải nói gì khác. Kate cần giúp đỡ.

* * *

David không tin nổi mắt mình. Bệnh viện vô cùng hiện đại, nhưng người hấp hối đã la liệt khắp nơi, vậy mà có vẻ chẳng ai buồn giúp họ.

“Ở đây có chuyện gì thế? Sao các ông không chữa cho những người này?” David hỏi giám đốc quận.

“Không cần thiết. Những người tị nạn tới đây trong tình trạng đau ốm, rồi họ bình phục trong vài giờ.”

“Không cần chữa trị gì hết?”

“Đức tin sẽ cứu họ.”

David nhìn Kate. Cô đang trở nên ổn hơn. Mồ hôi không còn chảy xuống lông mày cô nữa. Anh đưa cô ra một góc. “Em có tin chuyện này không?”

“Em tin những gì em thấy, nhưng em không biết sao nó lại như vậy. Ta cần tìm nguồn. Lấy cho em thứ gì viết được đi.”

David nhặt cuốn sổ trên một chiếc bàn cạnh giường.

Kate vẽ vội lên đó.

David quay lại nhìn giám đốc quận Phong Lan, người có vẻ như đang hau háu theo dõi họ như diều hâu. Trong một góc bệnh viện, Janus đang cắm máy tính của Kate và dụng cụ lấy mẫu, thứ thiết bị giống phích nước mà anh từng thấy trước đây. Kamau và Shaw đứng bên cạnh họ, chăm chăm nhìn nhau như thể đang đợi chuông reng báo hiệu bắt đầu trận đấu.

Kate đưa bản vẽ thô cho ông giám đốc. “Chúng tôi đang tìm thứ này. Nó là một chiếc rương đá...”

“Tôi...”

“Tôi biết nó đang ở đây. Nó đã ở đây từ rất lâu rồi. Một nhóm người tên là Immaru đã giấu nó ở đây hàng ngàn năm trước. Hãy đưa chúng tôi đến đó.”

Giám đốc quận quay mặt đi, nuốt khan, rồi dẫn họ tránh xa những người còn lại để không bị nghe trộm. “Tôi chưa từng thấy nó. Tôi không biết nó là gì.”

“Vậy thì chúng ta phải tìm nó,” David nói.

“Rabat. Nghe đồn Hiệp sĩ Malta[∗] đã rút vào khu hầm mộ ở đó.”

* * *

Dorian hòa vào đám đông man di mọi rợ tràn vào thủ đô Malta. Chúa ơi, họ hôi rình. Họ dìu theo những người bệnh, chen lấn xô đẩy, hy vọng sẽ nhanh chóng đưa được họ tới nơi an toàn.

Hắn trùm tấm chăn xù xì lên đầu, giấu mặt, cố không hít vào thứ mùi thối rữa đang chực xộc thẳng vào mũi. Thế này mới gọi là hy sinh vì đại nghiệp chứ.

Từ đằng xa, phía sau bệnh viện, hắn thấy một chiếc trực thăng Immari cất cánh và bay sâu vào trong đất liền.

Dorian quay sang các đặc vụ Immari bên cạnh. “Chúng đang di chuyển. Tìm một chiếc trực thăng đi. Ta cần ra khỏi đây.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.