Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 43

❊ ❊ ❊

Trại phân loại Immari

Marbella, Tây Ban Nha

Kate đã an toàn, không thì cũng là cô nghĩ thế. Người lính cao lớn gốc Anh, Adam Shaw, đã giết tên lính gác kia và... anh ta biết tên cô.

“Anh là ai?” Kate hỏi.

“Tôi là người thứ năm trong đội SAS được cử đến đây để cứu cô.”

“Người thứ năm...”

“Chúng tôi có chút bất đồng về chiến thuật. Tôi đã gợi ý là chúng tôi nên thay đổi kế hoạch sau khi Immari chiếm Marbella. Bốn người kia không nghe.”

Kate nhìn đồng phục anh ta. “Sao anh...”

“Giờ đang có rất nhiều điều khó hiểu. Nhiều khuôn mặt mới. Chúng tôi đang nghiên cứu bao quát tổ chức Quân đội Immari. Tôi biết vừa đủ để giả mạo. Lấy trộm đồng phục dễ như bỡn. Chỉ cần giết một tên thôi. Nhắc mới nhớ.” Anh ta cúi xuống tên lính gác đã chết. “Giúp tôi cởi đồng phục của hắn ra đi.”

Kate nhìn thi thể tên lính. “Tại sao?”

“Hỏi nghiêm túc đó hả? Cô muốn bước ra khỏi đây trong bộ đồ đó sao? Bất cứ thằng ngu nào cũng có thể thấy cô đã cắt xén một cái áo đầu bếp, mà thậm chí nếu nhìn không ra thì, thề có Chúa, ai cũng ngửi thấy nó từ cách xa cả cây số. Cô đang là một đống phân biết đi đấy.”

Kate nhún vai và cố tỏ ra thản nhiên ngửi chiếc áo choàng trắng. Phải, đây nào phải mùi đồ mới. Thứ mùi hôi thối ngập tràn căn bếp rõ ràng đã khiến mũi cô hơi tê liệt.

Shaw đưa cô cái áo của tên lính gác, sau đó lột quần hắn ra và giơ lên.

Kate ngần ngừ. “Quay mặt đi.”

Anh ta mỉm cười. “Để tôi đoán nhé, Kate. Hai bầu ngực căng tròn, một cái bụng phẳng lì đến lạ thường và đôi chân săn chắc. Tôi từng thấy rồi, công chúa ạ. Trước khi xuất hiện dịch bệnh, tôi cũng biết dùng Internet đấy.”

“Cơ thể tôi không xuất hiện trên Internet, nên anh quay mặt đi.”

Anh ta lắc đầu rồi xoay lưng lại cô.

Kate nghĩ anh ta lầm bầm gì đó về “bọn Mỹ bộ tịch”. Cô lờ anh ta đi và tròng bộ đồng phục vào người. Nó hơi to, nhưng cũng được. “Giờ thì sao?”

“Giờ tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình – đưa cô về London. Cô sẽ hoàn tất nghiên cứu, tìm thuốc chữa cho cơn ác mộng này và thế giới sẽ sống hạnh phúc mãi về sau. Tôi sẽ được chụp hình với Nữ hoàng, vân vân, mây mây. Nếu cô không hành động dại dột, chúng ta sẽ ổn thôi.”

Kate bước vòng qua tên lính gác chết yểu tới đứng đối diện Shaw. “Có một người ở đây – tiến sĩ Martin Grey. Ông ấy là cha nuôi của tôi, cũng là người thương lượng với chính phủ của anh. Chúng ta phải đi tìm và đưa ông ấy đi cùng.”

Shaw dẫn Kate ra khỏi hành lang, tới chỗ cầu thang. “Nếu ở đây thì ông ấy đã chết hoặc cũng đang hấp hối rồi. Chúng ta không giúp được ông ấy đâu. Nhiệm vụ của tôi là cô, không phải ông ấy.”

“Giờ thì ông ấy là nhiệm vụ của anh đấy. Tôi sẽ không rời khỏi đây nếu không có ông ấy.”

“Vậy cô cứ ở đây đi.”

“Thế thì anh sẽ không hoàn thành nhiệm vụ. Khỏi đi gặp Nữ hoàng nhé.”

Anh ta khịt mũi. “Đùa thôi. Tôi nghiêm túc đấy.”

Kate gật đầu. “Tôi cũng vậy. Tính mạng một người đang gặp nguy.”

“Không, Kate, tính mạng hàng tỷ người đang gặp nguy.”

“Nhưng trong số đó không có ai nuôi tôi lớn.”

Shaw thở dài và chỉ tên lính chết trong hành lang. “Ba tên còn lại sẽ sớm tới tìm hắn. Chúng ta phải ra khỏi tòa nhà này.”

Kate ngẫm ngợi lời Shaw nói một lúc. “Đó là chuyện anh phải giải quyết.” Kate nghĩ một hồi. Cô không bao giờ có thể tìm kiếm cả tòa nhà; cô cần một nơi để bắt đầu. Martin sẽ đi đâu? Ông biết kết cấu tòa nhà này và quy trình xâm chiếm của Immari. Cô chợt nghĩ đến hầm trú ẩn của khách sạn. Nó có chịu được sức nặng khi tòa nhà đổ xuống không? Không, như thế sẽ chỉ khiến ông mắc kẹt ở đó, thức ăn cũng sẽ không còn – giả sử có ai đào được đống đổ nát ra thì khả năng đó cũng rất nhỏ. Thức ăn. Hẳn rồi. “Khi nào xong việc với đám lính gác thì tới bếp gặp tôi nhé.”

“Bếp?”

“Martin đang ở đó.” Cô chạy vụt xuống cầu thang.

“Đợi đã.” Shaw nhặt súng và đai lưng của tên lính gác lên rồi buộc cả hai quanh người Kate. “Đeo cái này vào, nhưng cố đừng sử dụng nó.”

“Tại sao?”

“Đầu tiên là việc đó sẽ thu hút sự chú ý. Mà nếu cô định bắn ai đó cầm súng ở đây, có khả năng họ là tay súng giỏi hơn cô đấy.”

“Sao anh biết tôi không phải một chuyên gia bắn súng nào đó?”

“Tôi đọc hồ sơ của cô rồi, Kate. Cẩn thận đấy.” Không phí thêm lời nào nữa, anh ta đi xuống thang, thực ra là nhảy cóc xuống các lượt thang. Anh ta tới tầng trệt trước cả khi Kate kịp phản ứng.

Kate thong dong đi xuống. Tại sảnh, mọi người nhốn nháo tránh xa khỏi cô.

Qua cửa kính xoay, cô thấy Shaw nói chuyện với ba tên lính gác và vẫy tay, khiến chúng cười phá lên.

Kate đi tới nhà hàng, nơi này cũng tương tự nhà hàng của tòa nhà kia, nhưng cô nghĩ hình như nó có một chủ đề trang trí khác, dù giờ nó lộn xộn đến chả nhìn ra nổi là chủ đề gì. Ở đây cũng có người nhưng ít hơn nhiều so với cô nghĩ. Họ bò tránh ra xa trong khi bước chân cô vang vọng khắp phòng ăn.

Cô đẩy cửa vào bếp, nhưng cửa không mở. Cô đẩy lần nữa, nhưng chúng không khuất phục. Cô ngó vào trong qua ô cửa kính hình bầu dục.

Martin đang ngồi dưới đất, sùm sụp cạnh ngăn tủ inox bên dưới bệ bếp. Một chồng chai nước rỗng nằm dưới chân ông. Kate không dám chắc ông còn sống hay đã chết.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.