Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 41

❊ ❊ ❊

Trại phân loại Immari

Marbella, Tây Ban Nha

Qua cửa sổ tầng sáu, Kate nhìn xuống khoảng sân khu nghỉ dưỡng bên dưới. Cô và những người sống sót khác bị giữ trong tòa tháp gần biển nhất. Bọn lính đã chiếm dụng tòa tháp chính giữa, còn tòa tháp đằng xa kia, tòa nằm gần cổng và ở sâu trong đất liền nhất, thì chất đầy ự người chết lẫn những kẻ hấp hối. Martin đang ở đó. Kate tự hỏi ông ở nhóm nào: đã chết hay đang hấp hối? Kate nhìn chằm chằm tòa tháp và bốn tên lính canh đang lảng vảng ở lối vào, phì phèo hút thuốc, cười nói và đọc tạp chí.

Thật khổ sở khi cứ phải chờ đợi, nhưng cô phải làm thế. Cô phải chờ thời cơ khi khoảnh khắc đó đến. Cô sẽ có cơ hội đưa ông ra ngoài.

Cô quay lại ngồi xuống giường. Bên kia phòng, bạn cùng phòng của cô nằm trên giường, đọc một cuốn sách cũ. “Cô đọc gì thế?” Kate hỏi.

“Ngài.”

“Ngài?”

Cô ta lăn qua rồi lật bìa sách cho Kate xem. “Ngài: Câu chuyện thám hiểm. Cô có muốn đọc sau khi tôi đọc xong không?”

“Không, cảm ơn cô,” Kate đáp. “Giờ tôi đang thám hiểm nhiều lắm rồi,” cô lầm bầm nói thêm.

“Gì cơ?”

“Không có gì.”

Tiếng xe tải nặng nề rống ầm ầm khi lăn bánh qua khu trại từ cổng và Kate bật dậy ngó ra ngoài ô cửa kính. Cô chờ đợi, hy vọng, và đúng vậy – chúng vận chuyển về một đợt mới. Immari đang liên tục đưa người tới, có lẽ là từ những khu vực vùng sâu vùng xa bên ngoài Marbella. Nơi từng là quận Phong Lan này có vẻ là khu tập kết chính trong vùng. Cứ cách vài giờ, một đoàn xe mới lại đưa thêm cả người ốm lẫn người khỏe tới, đi cùng là quân lính. Lộn xộn. Một giờ hỗn loạn. Một thời cơ. Kate chạy vụt ra cửa.

“Cô đi đâu thế? Hai mươi phút nữa là ta phải điểm danh...” bạn cùng phòng cô gọi, nhưng Kate không dừng chân. Cô vọt xuống cầu thang. Tới tầng trệt, cô thấy bàn tiếp tân và lục tìm sơ đồ tầng. Tòa nhà này có thứ cô cần không? Cô sẽ nói gì nếu một lính canh dừng cô lại hay thậm chí là phát hiện cô đang rời phòng? Chúng điểm danh mỗi ngày hai lần và cô không biết chúng sẽ làm gì nếu thấy thiếu người – chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.

Tại bàn tiếp tân, Kate tìm thấy vật dụng đầu tiên mà cô cần: một bảng tên. Xavier Medina, khu nghỉ dưỡng Vargas. Chẳng quan trọng. Cô chỉ cần một cái bảng tên thôi. Chúng mà kiểm tra thì cô đã bị bắt rồi.

Cô di chuyển sang cửa hàng lưu niệm và nhẹ cả người khi thấy một nhà hàng nằm choán hết góc bên kia tòa nhà. Cô cẩn trọng đi vào phòng ăn tối mù, qua cánh cửa đôi bằng inox rồi tới nhà bếp. Cô gần như không chịu nổi mùi hôi thối nơi đây. Cô bịt mũi di chuyển sâu hơn vào trong. Chỗ này tối om, vô cùng tối. Cô dựng một chiếc ghế đẩu chắn ở cửa đôi và tiếp tục tìm kiếm.

Trong góc, cô tìm thấy thứ mình cần: áo đầu bếp. Cô giở chiếc áo ra. Nó đã vấy bẩn: những vệt xanh đỏ phủ đầy phần trước áo. Kate biết mình cần cắt xén áo thì mới mặc vừa, liền lấy một con dao chặt thịt trên chiếc bàn ở giữa rồi thả tay khỏi mũi đủ lâu để tạo dáng áo. Cô lộn trái áo ra ngoài rồi tròng vào người, sau đó kẹp bảng tên của Xavier vào ve áo mới cắt và ngắm nghía ảnh phản chiếu của mình trên chiếc tủ lạnh inox: áo choàng trắng, bảng tên lủng lẳng, tóc nâu cột đuôi ngựa, cặp má hốc hác và nước da nhợt nhạt. Một ý nghĩ duy nhất chạy qua đầu cô: Bộ dạng này sẽ không đời nào được việc nổi. Cô thở dài và luồn tay qua mớ tóc buộc đuôi ngựa. Mình đang làm cái quái gì thế này?

Nhưng cô còn làm được gì khác? Cô bước nhanh ra khỏi bếp và quay lại bàn tiếp tân. Ánh nắng ngập tràn khu sảnh qua cửa kính xoay. Hai tên lính đang đứng đợi bên ngoài. Mình nên cởi đống đồ này ra và quay về phòng. Cô lắc đầu. Chúng sẽ làm gì nếu bắt được cô. Nhưng cô không thể quay lại. Cô phải làm gì đó. Cô không thể cứ ngồi đó khi biết rằng Martin sắp chết, rằng cả thế giới sắp lụi tàn. Cô sẽ mạo hiểm. Đây là cơ hội duy nhất của cô.

Cô bước tới cửa xoay và dấn chân đi qua. Hai tên lính dừng nói chuyện rồi chú mục vào cô. Cô bước nhanh qua chúng, nhưng chúng gọi cô lại. Cô nhìn ra sau vẫy tay. Cô đi nhanh hơn một chút. Không quá nhanh, chỉ vừa đủ để không bị nghi ngờ. Chúng có đang đi theo cô không? Quay lại nhìn lần nữa sẽ khiến cô bị lộ mất.

Qua khóe mắt, Kate thoáng thấy gì đó khiến cô giật nẩy mình: ánh sáng, trên mặt nước. Phòng khách sạn của cô không nhìn ra được bờ biển. Cô dừng lại đủ lâu để ngắm nhìn mọi vật. Con tàu trắng khổng lồ lấp lánh ngoài khơi đang di chuyển chầm chậm, nhưng chắc chắn hướng về một đích đến: Marbella. Trông nó gần như... phải, một tàu du lịch với những khẩu pháo lớn ở hai đầu. Đó có phải một tàu dịch không? Những người sống sót – bao gồm cả cô – sẽ được tập hợp lại rồi đưa lên đó sao? Cô phải tới chỗ Martin trước khi nó cập cảng.

Phía trước, một hàng người đông đúc đứng ở khu vực các xe tải đang cho người xuống. Họ đi tới các bàn tiếp nhận và nhân viên ở đó, giống hệt những gì Kate đã làm hôm qua. Chúng sẽ bật lại bài phát biểu của Dorian à? Kiểu như một rạp phim ngoài trời vào chập tối mỗi ngày? Nghĩ tới hắn khiến cô tức giận, tôi luyện ý chí của cô thêm một chút.

Cô nhập vào hàng, đằng sau một người đàn ông và một người phụ nữ, cả hai đều ho khù khụ, tập tễnh bước tới tòa nhà của người ốm.

Bốn tên lính gác đang nói chuyện với nhau, ngó lơ hàng người ốm dài vô tận đang đi vào tòa nhà. Khi Kate tới cửa xoay, một tên nhìn sang cô, nhíu mày rồi bước tới chỗ cô. “Này, cô làm gì.”

Kate tóm lấy bảng tên Xavier và đưa ra trước, không để nó tuột khỏi ve áo tạm bợ. “Có công chuyện,” cô lập bập.

Kate nhanh nhảu luồn vào cửa xoay. Có công chuyện? Chúa ơi, cô sẽ bị bắt cho xem. Cửa xoay đẩy cô vào sảnh, rồi khi mắt cô thích nghi được, Kate quan sát cảnh tượng nơi đây. Cô chưa hề sẵn sàng cho việc này.

Cô suýt lảo đảo lùi lại, nhưng mọi người lũ lượt dấn bước phía sau cô, tràn vào tòa nhà.

Thi thể ở khắp mọi nơi. Người chết, người hấp hối, người khóc, người họ và tất cả những người còn lại. Đây là một thế giới không có Phong Lan. Và nó đang diễn ra trên khắp miền Nam Tây Ban Nha – và nếu Paul Brenner nói đúng, nó đang diễn ra trên toàn cầu. Đã có bao nhiêu người chết, trong ngày đầu tiên? Hàng triệu? Một tỷ? Giờ cô không thể nghĩ về chuyện đó; cô cần tập trung.

Cô thấy người ta cứ ùa vào tòa nhà, nhưng không biết ở đây có tổng cộng bao nhiêu người. Ít nhất là một trăm người trong khu sảnh này, trong không gian giới hạn này. Có bao nhiêu người trong tòa nhà? Chắc là vài ngàn? Nơi này có ba mươi tầng. Cô sẽ chẳng bao giờ tìm được Martin.

Từ sau lưng, cô thấy tên lính gác bước vào cửa xoay. Hắn biết. Hắn đang tới bắt cô.

Kate bắt đầu chạy vụt qua sảnh để lên cầu thang. Nếu định phá hủy tòa nhà, chúng sẽ tiến hành vào lúc nào?

Cô gạt những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, đồng thời chạy lên cầu thang vắng người. Cô nên thử tìm ở tầng nào đây? Bên dưới, cửa lên cầu thang bật mở.

“Đứng lại!” tên lính gác hét từ tầng trệt.

Đáng ra không nên, nhưng Kate vẫn ngó qua lan can chạm mắt hắn. Hắn tức tốc vọt lên cầu thang.

Kate mở cửa ra tầng bốn và...

Hành lang chật ních người nằm người ngồi, nhiều người thậm chí đã chết. Thấy Kate, một người phụ nữ túm lấy áo choàng trắng của cô. “Cuối cùng cô cũng đến giúp chúng tôi.”

Kate lắc đầu, cố thoát khỏi nắm tay người phụ nữ kia, nhưng những người khác đã bu lại quanh cô, tranh nhau nói cùng lúc.

Đằng sau, cánh cửa lại mở ra và tên lính gác đứng chắn hết cả cửa, súng lăm lăm trên tay. “Được rồi, quay lại. Tránh xa cô ta ra.”

Những người đứng quanh cô tản ra.

“Cô đang làm gì ở đây?” hắn hỏi Kate.

“Tôi... lấy mẫu.”

Tên lính gác trông bối rối. Hắn tiến một bước và nhìn bảng tên của cô. Bảng tên giả của cô. Bối rối biến thành sửng sốt. “Quay người lại. Đưa hai tay ra sau lưng.”

“Cô ấy đi cùng tôi,” một người lính khác xen ngang khi lững thững bước ra từ chỗ cầu thang. Anh ta cao lớn và cơ bắp hơn tên lính gác đuổi theo Kate, cô nghĩ anh ta còn có chút giọng Anh.

“Anh là thằng quái nào?”

“Adam Shaw. Tôi tới cùng chuyến tàu chở người từ Fuengirola.”

Tên lính gác nhỏ người lắc đầu như đang cố tỉnh táo lại. “Cô ta đeo bảng tên giả.”

“Tất nhiên. Anh muốn mấy người này biết danh tính của cô ấy sao? Anh nghĩ họ biết bảng tên ở Khu nghiên cứu Immari trông ra làm sao à?”

“Tôi...” Tên lính gác liếc Kate. “Tôi phải báo cáo lại chuyện này.”

“Cứ việc,” người lính nói, bước ra sau tên lính gác, nhanh chóng nắm đầu và cổ hắn rồi bẻ mạnh, tạo nên một tiếng rắc lớn trong hành lang. Tên lính gác khuỵu xuống sàn, những người trong hành lang, những người còn sống, tản đi, để Kate lại một mình với người lính bí ẩn.

Anh ta chú mục vào cô. “Đến đây là một hành động vô cùng ngu ngốc, bác sĩ Warner ạ.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.