Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 56

❊ ❊ ❊

Phía Bắc Maroc

Dorian tỉnh giấc vì một cơn đau nhói dữ dội bên sườn.

Hắn trở mình và gào lên đau đớn. Hành động đó chỉ càng khiến hắn đau hơn. Thứ đã đâm vào Dorian, bất kể là gì, vẫn đang ở bên trong, đào bới, di chuyển trong người hắn như một con dao nóng rẫy.

Hắn tháo mũ bảo hiểm ra, rồi cúi xuống xem đấy là thứ gì.

Cành cây đã đâm xuyên người hắn, đoạn ngay trên xương chậu, phía dưới áo chống đạn. Hắn nhẹ nhàng cởi áo chống đạn ra. Hành động khiến một cơn đau truyền dọc cơ thể buộc hắn phải dừng lại một chút. Hắn ném chiếc áo qua một bên rồi kéo áo trong xuống.

Cành cây chỉ nằm cách sườn hắn vài phân. Xa hơn một chút là nó đã có thể đâm phải gan hắn.

Hắn nghiến răng và cẩn thận rút cành cây ra.

Hắn xem xét vết thương. Hắn đang chảy máu, ngoài ra thì vẫn ổn. Hiện tại, hắn có những vấn đề lớn hơn cần giải quyết.

Kể cả trong màn đêm, hắn vẫn có thể thấy ba cột khói bốc lên trên các ngọn cây, những gì còn sót lại của đội trực thăng đang cháy.

Ceuta không có không lực chi viện – tất cả đều đã được điều tới Nam Tây Ban Nha, nhưng dù kẻ nào chiếm được căn cứ cũng rõ ràng có rất nhiều lục quân. Liệu bọn chúng có cử lục quân tới không?

Hắn đứng dậy.

Tiếng la hét – từ chỗ máy bay rơi. Bản năng hắn trỗi dậy. Hắn quơ lấy mũ bảo hiểm và áo chống đạn rồi chạy về phía đám cháy.

Chiếc trực thăng đã khiến khoảnh rừng cháy dữ dội, tạo thành một bức tường lửa mà Dorian không nhìn xuyên qua được. Tiếng hét ngày một lớn hơn, nhưng Dorian không nghe rõ lời nào.

Hắn mặc áo chống đạn lên, sau đó là mũ bảo hiểm, rồi chạy tới vòng lửa, tìm đường vào. Ở phía bên kia, lửa vẫn chưa cháy lớn, nhưng hắn vẫn không thấy rõ chiếc trực thăng. Hắn cho là mình có thể vượt qua.

Hắn rút súng ném xuống đất, cùng với băng đạn dự phòng. Hắn cũng đặt cả chiếc điện thoại vệ tinh xuống. Hắn giấu tay vào trong áo chống đạn rồi bước tới rìa vòng lửa. Bộ đồ hắn mặc cùng mũ bảo hiểm đều có chức năng chống lửa, nhưng chúng vẫn có giới hạn, hơn nữa trên người hắn vẫn có những phần bộ đồ không che được hết.

Hắn hít một hơi thật sâu và xông vào đám lửa. Chân hắn giậm thình thịch trên mặt đất. Đám cháy vô cùng lớn. Hắn nín thở và... băng qua màn lửa, vào một khoảnh rừng thưa nhỏ. Giờ Dorian đã thấy: ba chiếc trực thăng rơi sát vào nhau, lửa từ mỗi chiếc hợp lại tạo thành một vành đai. Cả ba trực thăng đều đang cháy rực. Dorian không muốn lấy thứ gì trong đó, tiếng la hét cũng không xuất phát từ bên trong trực thăng.

Một loạt tiếng hét khác vang lên. Dorian quay lại và thấy được nơi chúng phát ra. Bộ đồ bảo hộ màu đen dành cho phi công Immari khiến hắn hầu như không nhìn thấy gì trong màn đêm đen đặc, dù đã có ánh lửa soi đường.

Dorian chạy tới. Chân người kia ngoặt ngoẹo, bên cạnh có một vết cắt sâu. Anh ta đã cột phía trên đùi lại để tự cứu mạng mình, nhưng Dorian không chắc đó là tin tốt. Anh ta đã bò ra khỏi chiếc trực thăng cháy, nhưng không thể chạy hay thậm chí là đứng được.

“Cứu tôi!” anh ta gào lên.

“Im đi,” Dorian nói máy móc bên dưới lớp mũ bảo hiểm tối đen. Phải làm gì đây? Anh ta đã mất rất nhiều máu rồi, ở đây lại không có dụng cụ y tế. Dorian bất giác tìm khẩu súng, nhưng chợt nhớ ra mình đã bỏ nó lại bên ngoài đám lửa. Chấm dứt nỗi đau cho anh ta rồi đi tiếp. Kẻ thù sẽ sớm tới đây lùng sục. Ngươi sẽ chết vì anh ta đấy. Nhưng Dorian không làm được, hắn không đành lòng để anh ta lại, bỏ mặc lính của mình trong màn lửa. Hắn cúi xuống đỡ cánh tay anh ta.

“Cảm ơn ngài,” viên phi công hổn hển nói.

Dorian dừng lại một lúc rồi đứng lên, đi ra lấy mũ bảo hiểm cho anh ta. “Đội vào. Chúng ta sẽ băng xuyên qua lửa.” Dorian chịu đau khi kéo anh ta lên vai mình. Cơn đau ở sườn hắn nhức nhối, xộc thẳng lên người. Hắn có cảm giác như mình đang bị xé toạc.

Hắn chạy tới rìa vòng lửa, hít một hơi, rồi băng qua. Lần này hắn chạy chậm hơn, nhưng phải vận tới từng chút sức lực cuối cùng.

Qua được màn lửa, hắn ném viên phi công xuống đất rồi ngã quỵ. Gió đang thổi lửa về hướng ngược lại. Tạm thời, họ đã được an toàn.

Dorian hết cả hơi và chỉ muốn nôn thốc nôn tháo vì đau. Cả người hắn đau thống lên. Hắn không còn xác định được cơn đau xuất phát từ đâu nữa. Qua khóe mắt, hắn thấy khẩu súng, băng đạn và điện thoại đang nằm đằng kia. Hắn có thể chấm dứt nỗi đau của viên phi công nếu lấy được chúng… Dorian cố đẩy mình dậy, nhưng cơn đau và sự kiệt sức lại ập đến, ghìm hắn xuống đất, buộc hắn phải nằm im.

Viên phi công bò tới chỗ Dorian và bắt đầu làm gì đó. Dorian cố đẩy anh ta ra, nhưng anh ta chống trả quyết liệt. Một cơn đau nữa xộc lên chân hắn. Viên phi công đang tra tấn hắn. Dorian cố đạp chân anh ta, nhưng anh ta đã nhảy bổ lên. Cơn đau ngày một dữ dội, tràn khắp người Dorian như một con sóng. Nó sẽ nhấn chìm hắn, nó đang nhấn chìm hắn. Cánh rừng mờ đi.

* * *

Khi Dorian tỉnh dậy, trời vẫn tối, nhưng không còn lửa ở chỗ trực thăng rơi, chỉ có mỗi khói. Và cơn đau. Nhưng hắn đã có thể cựa quậy trở lại. Viên phi công đang nằm ngủ cạnh hắn.

Dorian nhăn mặt ngồi dậy. Chân hắn. Chúng bị bỏng lỗ chỗ. Đôi ủng chảy nhựa đã được tháo dây nằm gần đó. Đế ủng bị chảy nhựa, tràn lên cả chân hắn. Viên phi công đã tháo chúng ra và cứu hai bàn chân Dorian. Chỗ nhựa chảy kia đã mất bao lâu mới nguội lại được? Nếu vẫn đang đi ủng, Dorian có thể sẽ không bao giờ đi lại được nữa.

Một đôi ủng nguyên vẹn nằm ngay cạnh đôi cháy sém của Dorian.

Dorian ngước nhìn viên phi công lần nữa, anh ta đang ngáy khò khò. Anh ta đi chân đất. Dorian giơ đôi ủng lên ướm thử chân mình. Hơi nhỏ, nhưng cũng được, còn tùy vào việc hắn phải đi bao xa. Hắn cần tìm hiểu vấn đề đó.

Hắn bò tới chỗ khẩu súng và điện thoại vệ tinh. Hắn lại liếc viên phi công và suy tính bước đi kế tiếp của mình. Vùng da xung quanh vết thương trên chân viên phi công đã có dấu hiệu nhiễm trùng.

Dorian bấm điện thoại.

“Hạm đội tác chiến.”

“Sloane đây...”

“Thưa ngài, chúng ta...”

“Im đi. Nối máy với đại úy Williams.”

“Tướng…”

“Đại úy, tại sao tôi lại bị kẹt giữa rừng bên trong phòng tuyến của địch vậy?”

“Thưa ngài, chúng tôi đã cử hai đội giải cứu tới. Chúng đã bắn hạ cả hai. Ngài đang ở sâu trong vùng bắn của chúng.”

“Tôi không muốn nghe số lần anh thất bại nữa, đại úy. Gửi bản đồ địa hình tới điện thoại tôi cùng sơ đồ tầm bắn của địch.”

“Vâng, thưa ngài. Chúng tôi nghĩ Ceuta đang gửi lính mặt đất tới vị trí của ngài...”

Dorian giơ điện thoại xem bản đồ, phớt lờ lời tay đại úy. Từ vị trí của mình, Dorian nghĩ hắn có thể tới điểm hẹn gần nhất bên ngoài tầm bắn của Ceuta trong khoảng ba giờ đồng hồ. Hắn nhìn đôi bàn chân bị bỏng của mình. Bốn giờ thì thực tế hơn. Chuyến đi này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn có thể làm được.

Tiếng ngáy của viên phi công khiến Dorian chú ý. Hắn khó chịu quay lại. Phải làm gì đây? Khẩu súng và băng đạn đang nằm lù lù bên cạnh hắn, âm thầm gợi ý cách giải quyết vấn đề.

Hắn đưa mắt nhìn đi chỗ khác trong lúc trí óc cố tìm các giải pháp khác. Mỗi lựa chọn hắn đưa ra xem xét đều đụng phải một suy nghĩ duy nhất, lạnh lùng và quyết đoán: Đừng ngốc thế. Ngươi biết việc mình phải làm là gì mà. Lần đầu tiên trong đời, Dorian gắn được giọng nói đó với một khuôn mặt: Ares. Giờ hắn đã biết. Giờ hắn mới có thể cảm nhận chính suy nghĩ của mình, những suy nghĩ thật lòng, con người khi xưa của hắn trước khi đợt bùng phát đầu tiên nổ ra, khi cha hắn đặt hắn vào cái ống. Khoảnh khắc này là hiện thân của mọi quyết định khó khăn hắn từng đưa ra: một cuộc đấu tranh giữa giọng nói lạnh lùng, tàn độc kia với những gì cảm xúc, phần con người trong hắn, muốn làm. Ares. Ares chính là nguồn động lực vô hình nằm ẩn sâu trong hắn, thúc đẩy hắn, hình thành các suy nghĩ của hắn. Dorian chưa bao giờ nhận thức được toàn bộ cuộc đấu tranh đó như lúc này. Ares lại lên tiếng: Đừng yếu đuối thế. Ngươi là một người đặc biệt. Ngươi phải sống sót. Loài người đang trông cậy ở ngươi. Anh ta chỉ là một chiến binh hy sinh vì đại cục thôi. Đừng để sự hy sinh đó che mờ phán đoán của ngươi.

Dorian áp điện thoại lên tai. “Đại úy, tôi vừa gửi anh tọa độ rồi đấy.”

Hắn nhìn viên phi công, rồi quay sang hai bàn chân bỏng của mình – hắn vẫn có thể đi lại được.

“Thưa ngài?”

Tâm trí Dorian hoạt động liên tục như một con thuyền nhỏ giữa biển cả dữ dội. Giọng nói kia giờ trở nên đanh thép hơn. Thế giới này được xây dựng không phải để dành cho kẻ yếu. Dorian, ngươi đang chơi ván cờ vĩ đại nhất lịch sử. Đừng mạo hiểm để mất vua chỉ vì cứu một con tốt.

“Tôi đây,” Dorian đáp. “Tôi sẽ tới điểm cứu viện trong…”

Đừng…

“…tám tiếng nữa. Chú ý, tôi sẽ đưa một người sống sót nữa đi cùng. Nếu không thấy chúng tôi ở tọa độ đó, hãy ra lệnh cho đội cứu hộ tiến vào rừng tìm chúng tôi theo hướng bốn bảy độ.”

Thế là giọng nói kia biến mất, im bặt. Suy nghĩ của Dorian thuộc về riêng hắn. Hắn đã được tự do. Hắn đã... khác, hay hắn đã trở thành con người vốn dĩ của mình? Giọng nói văng vẳng bên tai cắt ngang màn suy tưởng của hắn.

“Rõ, thưa tướng Sloane. Thượng lộ bình an.”

“Đại úy.”

“Vâng?”

“Cô gái trong phòng tôi,” Dorian nói.

“Vâng, thưa ngài. Cô ấy đang ở đây...”

“Bảo cô ấy... là tôi không sao.”

“Vâng, thưa ngài, tôi sẽ chuyển lời...”

Dorian kết thúc cuộc gọi.

Hắn nằm xuống đất. Hắn đang đói ngấu. Hắn cần ăn, cần có sức mạnh, nhất là khi phải đem theo một người nữa đi cùng. Hắn sẽ phải đi săn.

Đằng xa, hắn nghe thấy tiếng rầm rập trầm thấp. Sấm sao? Không. Đó là tiếng ngựa phi vào rừng.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.